Chương 29: Em yêu anh không?

Nghê Lạc Trần với tinh thần buồn bã từ trên người tôi xuống, nhẹ nhàng giúp tôi sửa sang lại quần áo không chỉnh tề một cách không chịu nổi “Xin lỗi, anh quá xúc động rồi.’

Anh dường như muốn tìm lại chút phong độ của mình nhưng lại vùi vào lòng tôi nói nghẹn ngào “Bà xã, đừng không quan tâm anh, không có em anh sẽ chết, em cười anh yếu đuối cũng được, xem thường anh cũng được, anh chỉ xin em, đừng giày vò anh nữa…’ anh khóc, khóc rất đau lòng nhưng lại khóc không ra tiếng. Đây là lần đầu tiên tôi cảm giác được sự yếu đuối của anh, sự yếu đuối làm cho lòng tôi đau đớn nhưng loại đau đớn này phảng phất lại vây quanh tôi mọi nơi, tôi không có cách nào xác định được đó là do luyến tiếc anh hay bởi vì sự áy náy. Tôi nghĩ nếu như có thể, kiếp sau tôi sẽ thương anh, thậm chí sẽ yêu anh. Nhưng kiếp này thì không được, khi tôi nhắm mắt lại sẽ nhìn thấy bước đi tập tễnh của Giang Triều, hình ảnh như vậy trong lòng tôi khiến tôi thực sự bị giày vò bởi mùi vị đau khổ.

Khóc đi, nước mắt không có nghĩa là yếu đuối.

Người đàn ông muốn gió được gió muốn mưa được mưa này, ngày mai sẽ trở nên lãnh đạm như mây nhẹ như gió rồi, toàn bộ thế giới đều là của anh, không có tôi cũng đâu là gì.

“Nhạc Tuyết, tại sao em ngốc như vậy, em và anh ta không thể quay về như trước kia nữa bởi vì anh đã xuất hiện.”

“Em biết”, tôi gật đầu thừa nhận anh nói đúng. Nghê Lạc Trần muốn ở cuộc hôn nhân này khắc lại dấu vết thật sâu, còn Giang Triều lại độ lượng, có vài thứ dù là đàn ông nhưng cũng không thể bỏ qua huống chi Giang Triều bây giờ sẽ không chấp nhận tôi nữa, nhưng …’ Nghê lạc Trần, anh không hiểu cảm giác yêu một người từ lúc còn nhỏ đâu.”

“Anh hiểu, có thể hiểu rõ hơn ai khác.” anh thở dài, dường như đã rõ ràng điều gì đó nên từ trên giường ngồi dậy, chậm rãi sửa sang lại quần áo, chỉ vài phút trôi qua khi tay anh còn đang cài khuy áo nhưng áo sơ mi vẫn lộ ra như cũ, sau đó anh bỏ đi, bước nhanh ra khỏi phòng ngủ…

Không biết làm sao tại giây phút anh đi ra ngoài, trái tim tôi đột nhiên bị kích động, tôi nhắm mắt lạ không muốn nghĩ đến bất cứ chuyện gì nữa nhưng những hình ảnh dù tốt hay không tốt như một cuốn phim quay chậm cứ hiện ra trước mắt tôi khiến cơ thể tôi như rơi dần xuống, ngay cả tinh thần cũng ngã xuống ngày càng sâu hơn…

Đêm đã khuya, ánh trăng mát lạnh từ cửa sổ chiếu vào, chiếu lên trên tấm thảm mềm mại. Bỗng nhiên tôi nghĩ đến ở nhà gần một tháng không có người trở về chắc trong phòng ngủ sẽ đóng rất nhiều bụi, anh thích sạch sẽ như vậy làm sao có thể chịu đựng được. Tôi bật đèn lớn lên, nhìn thấy vết máu trên ra giường, mới nghĩ đến chuyện vừa rồi tay anh bị quần áo của tôi làm bị thương, tôi vội vàng đi lấy hộp thuôc rồi đẩy cửa phòng ngủ ra.

Trong phòng không bật đèn chỉ mượn ánh trăng nhạt, tôi thấy Nghê lạc Trần dùng chăn bọc kín thân mình ở trên giường. ngày thường anh chỉ sợ lạnh, giống như cũng không có cảm giác an toàn, tôi đi qua giở chăn lên mới phát hiện hôm nay anh không tắm, thậm chí giày còn chưa tháo ra mà đã ngủ.

Tôi khom lưng cởi giày choa nh, vì một lần nữa dở chăn ra, lại cẩn thận tìm vết thương trên tay anh, lau thật cẩn thận rồi băng lại thật tốt. Chỉ hi vọng sau khi anh rời khỏi tôi có thể chăm sóc mình thật tốt, có một người phụ nữ rất thương anh nếu như người đó là Từ Dĩnh thì tốt biết mấy, không biết tại sao trong tim cảm thấy hơi đau, có thể chăm sóc anh, cũng có thể chăm sóc cả đời cho một người phụ nữ nhất định là rất may mắn,

“Em yêu anh không?” Nghê Lạc Trần đột nhiên mở hai mắt ra, nhìn tôi, Một lúc sau, anh lại chậm rãi nhìn về ngoài cửa sổ. Tôi biết anh không phải muốn hỏi cho ra kết quả mà chỉ là muốn hỏi một chút gì đó mà thôi

“Ôm anh một cái đi.”

Tôi gật đầu, ôm chặt trọn thắt lưng của anh

“Ôm chặt một chút.”

Tôi siết chặt cánh tay, có thể cảm giác được cơ thể của anh rất lạnh, trong lòng bàn tay tôi cũng rất lạnh, hai người giữ chặt nhau như vậy, nhưng không có một chút độ ấm truyền qua bởi vì nguyên nhân là ở giữa có một người chen vào sao? Tôi đang nghĩ thì Nghê Lạc Trần bỗng nhiên lấy tay kéo gáy tôi lên, mặt anh mang theo vẻ tức giận, dần dần hướng tới gần tôi, tôi không né tránh, đôi môi bị một bờ môi mềm mại in lên…

Anh nhẹ nhàng cắn môi của tôi, đầu lưỡi hơi lạnh nhẹ nhàng mở hàm răng của tôi ra chậm rại truy đuổi khắp ngõ ngách, cẩn thận không bỏ sót một chút gì, nụ hôn ngày nay so với ngày thường mềm mại hơn, không mang theo bất cứ ham muốn nào nhưng lại dịu dàng và rất lâu.

Tôi không biết tại sao mình không cự tuyệt, cho đế khi anh nhẹ nhàng vỗ lên lưng tôi “Ngủ đi, có lẽ đến ngày mai cái gì cũng quên rồi.”

Trong lòng tôi đấu tranh, nếu như con người có thể lựa chọn nhớ thứ gì đó, như vậy tôi nên quên đi tình yêu 10 năm đó hay là 100 ngày hôn nhân này đây?

Sáng sớm, tôi bị giấc mộng làm tỉnh giấc.

Trong mộng, Nghê Lạc Trần ở một nơi không ranh giới, trong biển rộng tăm tối giãy dụa, tôi muốn thổi chiếc còi thủy tinh đó, nhưng Giang Triều lại bước tập tễnh từ bên này đi tới, tôi do dự rồi quay đầu về hướng biển rộng, nước biển từng chút từng chút dâng lên không quá đầu Nghê Lạc Trần, tôi mới nhớ kỹ anh nở nụ cười tái nhợt và tuyệt vọng kia, tôi kêu lên Tiểu Bùn của tôi nhưng không có bất cứ âm thanh nào đáp lại, biển khôi phục lại tình trạng yên tĩnh, tôi buông hai tay thỏng xuống làm chiếc còi rơi xuống trước chân.

‘Tại anh muốn em khi đó thổi nó lên, cho dù anh cách em rất xa đều sẽ lập tức trở về bên cạnh em, chỉ là…đừng nên thổi quá muộn, có vài thứ mất đi, muốn thấy lại cũng tìm không thấy…” đây là những lời anh đã từng nói qua với tôi, tôi nhớ kỹ rõ ràng…

Mặc dù chỉ là giấc mộng, nhưng tôi lại rất lâu không có cách nào từ trong mộng tỉnh lại.

Giờ phút này bên ngoài trời đã sáng, những ánh nắng xuyên qua tấm rèm chiếu vào khắp ngõ ngách, nhưng khắp nơi đều bị chuyện hôm trước bao phủ, Nghê Lạc Trần đi rồi, ở đầu giường có để lại một mảnh giấy nhỏ, trên đó viết: đi đối mặt với anh ta đi, nghe một chút lời nói của con tim, anh cũng sẽ không buông tay bởi vì chúng ta cũng không hy vọng để lại nuối tiếc cho bản thân.

Phía sau anh viết địa chỉ nơi ở của Giang Triều

Rửa mặt đi tới phòng ăn, trên bàn bày ra một phần ăn sáng đơn giản, tôi chần chờ một chút rồi đi qua bưng bánh kem lên ăn nhưng không có cảm giác. Anh chưa kịp ăn đã đi làm rồi, tôi bỗng nhiên nhớ tới lời nhắn kia của anh, không từ bỏ, trong lòng cảm thấy nặng nề vô cùng

Ăn xong tôi hẹn Chu Oánh đi tìm Giang triều

Khoảng 3 giờ đường, chúng tôi tới nơi ở của quân khu, đây là một tiểu khu mới, xung quanh hoàn toàn yên tĩnh, ngẫu nhiên có quân nhân hoặc người nhà của quân nhân trong khu vực đi qua đi lại, tôi thấy địa chỉ Nghê Lạc Trần để lại, trước cửa phòng 101, Chu Oánh dẫn đầu khẳng khái nhấn chuông, tim tôi liền theo tiếng chuông trở nên đập dồn dập không ngừng, hơn mười phút trôi qua, trong nhà có lẽ là không có ai, liền đi tới dưới gốc cây liễu trước tòa nhà chờ đợi

Một trận gó xuân thổi qua, nhẹ nhàng vỗ về cành liễu, mang theo hơi thở ươn ướt và một mùi hương nhè nhẹ thoảng qua

Tôi biết chắc chắn năm sau, tôi sẽ không hối hận con đường mình đã đi, nhưng bây giờ tôi biết rõ ràng cho dù là hôn nhân vào lúc ban đầu hay là giờ phút này đứng ở trước cửa nhà GIang Triề, tôi cũng không từng hối hận. Có người vì cả đời không có tình yêu mà hoang mang nhưng tôi lại được trời cao chiếu cố, tình yêu của cha mẹ đối với tôi khiến tôi mắc nợ Nhạc Vũ nhiều lắm, hai người đàn ông tôi yêu lại khiến tôi mắc nợ toàn thể giới, nhưng ở trong nỗi đau khổ này tôi vẫn như cũ có thể hiểu rõ một loại hạnh phúc, tôi nhiều khi hi vọng có thể kéo tình yêu dài mãi. Nghê Lạc Trần, tôi chỉ hi vọng có một ngày bóng lưng của cô gái kia có thể chính thức đối mặt với anh mang đến cho anh hạnh phúc.

Tôi nghĩ nhất định có thể, dù sao anh cũng là một người đàn ông khiến cho người khác khó có thể quên được…

Suốt một ngày cho đến khi hoàng hôn buông xuống, dần dần từ phía Tây xuất hiện một hình ảnh, dần dần đi từ xa tới, toàn thân mặc bộ quân trang quen thuộc…

Tôi cúi đầu không đành lòng nhìn bước chân của anh bởi vì mỗi một bước thực sự càng khiến đau lòng thêm.

‘Giang Triều”

Theo tiếng Chu Oánh, tôi ngẩng đầu lên đã nhìn thấy Giang Triều trước cửa, mặt anh không chút thay đổi liếc chúng tôi một cái rồi liền mở rộng cửa, tiếng đóng cửa vang lên đánh vào lòng tôi

Trong chốc lát xung quanh trở nên yên tĩnh, bên tai liền vang đến một đợt âm thanh

‘Anh ta có thể làm như vậy sao?Chúng ta ngồi xe 3 giờ đứng ở đây hơn 9 tiếng rồi, anh ta chỉ thuận tiện liếc mắt lạnh lùng một cái.”

“Nếu không như thế này thì anh ấy sẽ không phải là Giang Triều.” Tôi bất đắc dĩ hơi cười

“Cậu còn có thể cười được, nếu như có mình cơ hội, mình không phải vì một chân của anh ta không thể…” có lẽ Chu Oánh ý thức được mình đã nói đến vấn đề nhạy cảm nên sự phẫn nộ của cô ấy đã giảm đi, thấp giọng hỏi “Chúng ta nên làm sao đây?”

Làm sao bây giờ, thực ra tôi cũng không biết nên làm sao mới tốt bây giờ.

Tôi nhẹ thở dài, nhìn cánh cửa nhà Giang Triều “Theo mình đứng ngây ngốc một chút đi, mình muốn nhìn ngọn đèn phòng anh ấy một chút”

Bây giờ đúng là đèn mới sáng lên, nhà nhà đều thấp sáng lên ngọn đèn ấm áp, mà phòng Giang Triều lại chìm trong bong tối, tôi phảng phất thấy được giờ phút này anh đang ngồi trong căn phòng âm u, lẳng lặng nhả khói trong không gian tĩnh mịch, tôi nghĩ sự xuất hiện của tôi lại đâm vào vết thương của anh, một người dù kiên cường thế nào thì khi có đau buồn cũng rất khó đối mặt

Ngay lúc chúng tôi định quay về thì cánh cửa mở ra, Giang Triều đứng thẳng ở nơi đó, sắc mặt so với lúc nãy lạnh lùng khốc liệt hơn

Từ từ đi thong thả tới anh, khoảng cách này tôi đã đi gần hai năm nhưng lúc tôi có thể ôm anh thì ở trung gian lại xuất hiện một cuộc hôn nhân…

“Nghiêm”

Nghe được khẩu lệnh theo tiềm thức tôi đứng lại

“Nghỉ”

Tôi không di chuyển, bình tĩnh nhìn anh, đúng vậy, anh bây giờ là thủ trưởng của tôi nhưng xuyên qua cặp mắt sắc bén kia, hay anh vẫn là Giang Triều ngu ngốc kia, dùng toàn bộ tình yêu và sự kiên cường để bảo vệ tôi

“Quân nhân không biết nghe theo chỉ huy sao? Nghiêm”

Tôi ưỡn ngực, dùng tư thể quân nhân đối mặt với anh, tôi muốn cho anh biết sự quyết định và quyết tâm của tôi

“Di chuyển về phía sau”

Tôi xoay người đưa lưng về phía anh, chờ anh ra lệnh tiếp

Anh lại đột nhiên nói với Chu Oánh “Đưa cô ấy rời khỏi đây, sau này đừng đến nữa.” Giọng điệu không phải ra lệnh nhưng thật dứt khoát

“Em không rời khỏi đâu ” tôi lớn tiếng nói cho anh nghe

“Nhạc Tuyết, cơ thể anh dù không hoàn chỉnh nhưng cho dù vẫn còn toàn vẹn anh cũng sẽ không trơ trẽn đi chia rẽ nhà của người khác, cũng sẽ không lấy một người phụ nữ đã qua một lần hôn nhân đâu”

Tôi không di chuyển, cơ thể dần dần phát run, cho đến tiếng đóng cửa vang lên phía sau, nước mắt mới dần dần rơi xuống, tôi biết Giang triều muốn tốt cho tôi mới nói những lời làm tổn thương tôi như thế

Về tới trong nhà,đã là nửa đêm, vậy mà ngọn đèn màu quất trong nhà vẫn còn sáng làm tôi muốn khóc

Mở cánh cửa nặng nề ra, ngọn đèn nhà bếp hấp dẫn tôi đi tới, thấy Nghê Lạc Trần đeo tạp dề màu phấn hồng đang xào thức ăn, không lâu sau mùi mướp đắng xào chua ngọt chậm rãi bay khắp gian bếp…

“Khuya như vậy còn không ăn?” tôi có chút uể oải

“Chờ em về cùng ăn”

Tôi không nói gì nữa, nhưng lại nhớ tới nơi vừa mới đi qua, bầu trời kia đầy tuyết tung bay