Chương 29 – Kiểm hàng trước hôn nhân (1)

“Anh đã từng kết hôn.” Vừa dứt lời thì một cơn gió lạnh thổi qua, buốt tớt thấu xương, Tô Tiểu Mộc bỗng hóa đá, cổ họng như bị thít lại, không nặn ra được nửa từ. Có phải là… vừa rồi gió mạnh quá, cô nghe nhầm không?

Nhưng ngay sau đó, Hạ Hà Tịch đã phá nát tất cả huyễn tưởng của cô, nhắc lại: “Năm ngoái về nước anh đã làm thủ tục ly dị.”

Bốn chữ “thủ tục ly dị” làm tim bà mối suýt nữa nhảy ra ngoài, bất giác ôm lấy ngực. Ngẫm nghĩ một lát, im lặng một lát, nhìn trời, ngắm đất, cuối cùng mới nặng nề đưa mắt về phía Hạ Hà Tịch. Cô nghe thấy giọng nói bình tĩnh của mình: “Sao lại ly dị?”

Nhưng câu hỏi này lại khiến Hạ Hà Tịch nghẹn lời, anh do dự một hồi nhưng không đáp, đỡ trán cười khổ: “Nhóc, em có thể phản ứng bình thường một chút được không?” Tại sao trong lòng anh lại có chút thất vọng và khó chịu như thế? Nụ cười treo trên khóe môi Hạ Hà Tịch thoáng chút chua xót, rốt cuộc thì cô bé này vẫn không để tâm tới anh đúng không? Thế nên dù kết hôn làm tiền đề, cô vẫn hướng tới tương lai, mà tương lai ấy chẳng liên quan gì tới quá khứ của anh. Thế nên cô mới không quan tâm tới “vợ cũ” của anh như thế, mới không để tâm tới việc anh đã làm chuyện ấy với người phụ nữ khác hay chưa…

“Ừm.” Tô Tiểu Mộc lại chống cằm nhìn trời, chớp mắt một lát rồi mới hỏi: “Thế nào mới là phản ứng bình thường?”

Lần này con cáo họ Hạ thực sự dở khóc dở cười. Tối qua trằn trọc, mất ngủ, tính toán xem phải nói sự thật này thế nào, phải làm sao để trấn an bà mối. Anh đã nghĩ tới hàng ngàn khả năng, nhưng chưa từng nghĩ tới tình huống này.

Bà mối chẳng cần mình an ủi cũng bình tĩnh được, nên vui hay buồn đây? Hạ Hà Tịch hít một hơi thật sâu, nhắm mắt nói: “Anh vốn không định nói cho em biết sớm như thế, tính từ từ rồi mới cho em biết. Nhưng tối qua đột nhiên em nói kết hôn, anh nghĩ…”

Đôi mắt Hạ Hà Tịch sáng lên, tha thiết nhìn Tô Tiểu Mộc: “Anh hy vọng cuộc hôn nhân này sẽ không có chút giấu giếm nào, thế nên anh quyết định thành thật.”

Bà mối không nhìn vào mắt anh, cô chắp tay sau lưng, cúi đầu nhìn mũi chân đang nghịch mấy ngọn cỏ. Trời rất xanh, cỏ rất non, tấm ảnh của bố mẹ anh trên bia mộ nhìn rất trẻ trung, giản dị… Cô biết nơi này tên là núi Hoa Ẩn ở công viên Ẩn Đào, còn biết ông chủ nơi này rất chú ý xây nghĩa trang giống một khu vườn, thậm chí, cô còn biết Hạ Hà Tịch định mua một phần mộ cho mình ở đây… Cô biết hết mọi chuyện, chỉ không biết nên suy xét những lời Hạ Hà Tịch nói ra sao thôi.

Bà mối thừa nhận, mình có cảm giác với con cáo họ Hạ kia. Mỗi khi anh ở bên người con gái khác, trong lòng cô lại cảm thấy chán nản, không đau đớn, nhưng mỗi lần cử động đều khiến toàn thân khó chịu. Anh hai nói đó là ghen, thế nên cô hiểu mình thích Hạ Hà Tịch. Nhưng thứ tình cảm ấy quá mong manh, quá nhẹ nhàng. Đối diện với sự thật anh đã từng kết hôn, Tô Tiểu Mộc đột nhiên không biết nên phản ứng như thế nào, thậm chí trong lòng nên có tâm trạng như thế nào cô cũng quên mất.

Cô cắn răng: “Nếu em nói, chuyện của anh khiến em hối hận, bây giờ em không muốn kết hôn nữa thì anh sẽ làm thế nào?”

Hạ Hà Tịch vô cùng bình tĩnh, nhưng từng từ nói ra như nhỏ máu. Anh chỉ nghiến răng, nhả ra hai chữ: “Em dám?”