Chương 29 – Oan gia ngõ hẹp

Năm ngày sau tôi gặp lại Trần Dũng, trời tuyết lớn, anh cởi chế phục đứng trước sở cảnh sát nhìn tôi cười. Nụ cười đó như hoa hồng bờ đối diện, cách một thảm cỏ xanh, giữa kẽ nứt sâu mười trượng của cõi nhân gian, xuyên thấu qua phong tuyết sương mù cuồn cuộn, đem hương khí và nhanh sắc lạc tiến lòng người, khắc vào trí nhớ như có như không.

“Ân Sinh!”. Anh giang hai tay bày ra tư thế ôm, rồi đột nhiên buông thõng, Trần Dũng xồm xoàm râu cúi đầu, giọng như cậu bé sợ hãi. “Anh bẩn…”.

Tôi cay mũi, mắt cũng cay, sợ mình không nhịn nổi lại khóc, lập tức chạy qua bịt miệng anh, vùi mặt vào áo anh, hít thật sâu. Hương vị của Trần Dũng, hương vị của chồng tôi, bẩn chỗ nào chứ!

“Ai da chị hai, sao chúng ta có duyên vậy chứ”.

Tiếng cười vô cùng cao hứng vang lên sau lưng, tôi quay đầu lại : ô, quả là khéo! Cô gái tóc xoăn hôm nọ đang dựa vào một người đàn ông cao lớn ngoắc tôi.

Lệ Lệ, chúng ta quả nhiên hữu duyên. Tôi hơi ngượng, thấy mình già còn cưa sừng làm nghé, người ta thanh niên trai tráng còn chưa ôm ôm ấp ấp, chúng tôi hai ông bà già tình tứ sến kinh.

Tôi nhanh giãy anh ra, đứng thẳng cất lời. “Đúng vậy, chào em Lệ Lệ”.

“Ha ha ha, chị hai đi thôi, em gái mời chị uống rượu…”.

“Nè, cô gái của anh đó hả?”. Người đàn ông cao lớn kia cắt ngang Lệ Lệ phấn chấn không chút lễ độ, một bên ôm cô, một bên nâng cằm liếc mắt nhìn Trần Dũng, ngữ khí dứt khoát.

“Cô ấy là vợ tôi”. Tôi cảm giác cánh tay ôm mình chặt thêm, Trần Dũng trả lời cũng nâng cằm, đôi mắt thách thức.

Không có gì hay để nói sao, cũng không phải đang đấu bò, người này trừng người kia làm cái quỷ gì? Nhớ tới lời “giới thiệu” lúc trước Trần Dũng nói, tôi vẫn có điểm sợ hãi, người này chắc hẳn là Tào Hổ – người mà ngay cả cảnh sát cũng dám đánh, giờ ra tù rồi hắn có thượng cẳng tay hạ cẳng chân với người thường không vậy, khiêu khích nhau ngay trước đồn, muốn giãn gân cốt?

“Lệ Lệ, chào anh Dũng với chị dâu đi”.

Chị, chị dâu? Tôi cứng họng nhìn trân trối, Tào Hổ lễ phép thế này không giống với miêu tả về một trùm xã hội đen chút nào.

“Chào anh Dũng, chào chị dâu”.

“Không cần khách khí như vậy, ừm, ha ha, ờ, chào anh Tào Hổ, Lệ Lệ à, hôm nào mình hẹn nhau sau nhé, bọn chị đi trước”. Tôi lật đật nói tạm biệt, kéo tay Trần Dũng nhanh chóng rời đi. Quái nhân Tào Hổ xưng anh gọi em lộn xộn như vậy, càng ít tiếp xúc càng tốt. Người thường không nên trêu vào, lẩn tránh là thượng sách.

Chuyện sau đó lại quay về bình thường. Đầu tiên ném đống quần áo anh đã mặc trong tù vào thùng rác, mới đầu anh không chịu, cầm khư khư cái chậu mua được ở trại giam than thở với tôi. “Ba mươi tệ đó, giữ lại được không?”.

Đương nhiên là không! Nhìn thấy đống đồ ở trại giam là tôi lại ngột ngạt, vất vả lắm mới ra được, dù thế nào đi nữa cũng phải phá cái cũ dựng cái mới, chẳng sợ phí của, phải là diện mạo mới, thần sắc mới!

Sau đó chúng tôi đi tắm rửa, quần áo mới của anh tôi đã mang theo, cái gọi là xui thì không được vào cửa, chúng tôi tìm một nhà tắm công cộng, gội đầu, rửa mặt, thay đồ mới, Trần Dũng hỏi tôi quần áo cởi ra phải làm sao bây giờ?

Tôi nghiến răng hung hăng mắng anh. “Đốt sạch!”.

Nghe xong kế hoạch đó, Trần Dũng cười lớn nói tôi cực đoan, rồi lải nhải. “Lãng phí quen tật là không được, nhà chúng ta nổi tiếng có truyền thống cần kiệm”.