Chương 29 – Sự điên khùng của người thận trọng

Tuần Tuần chỉ nhớ hôm đó là sinh nhật lần thứ hai mươi sáu của cô. Hai mươi sáu tuổi, cô cũng đã ba năm công tác, ở cùng với người mẹ đã ly dị chồng. Hàng ngày, chín giờ cô tới nơi làm việc, năm giờ chiều trở về nhà, cứ đi làm rồi lại trở về nhà như thế… Giống như lời của Tăng Dục nói về cô, như một người máy sống đã được lập trình, cứ đến giờ là đâu vào đấy, không hề sai sót.

Mấy ngày trước hôm sinh nhật, người cha đã mất liên lạc từ lâu gọi điện cho cô. Người cha làm nghề buôn thần bán thánh ấy cười hì hì nói với cô rằng, mình vừa mới phát tài và cũng đã nghĩ kỹ rồi, làm cái nghề lừa gạt người khác cả nửa đời mà cũng vẫn chẳng thay đổi được gì, từ nay về sau sẽ từ bỏ nghề cũ, dùng dố tiền có được buôn bán nhỏ, sống thật thà chăm chỉ trong nửa đời còn lại.

Buổi sáng Tuần Tuần nhận được điện thoại của cha còn chưa rõ hết ý thì đến buổi chiều nhận được tin cha bị tai nạn bất ngờ và chết trên đường.

Mẹ Tuần Tuần đã vạch rõ ranh giới, cắt đứt mọi mối liên quan với cha cô, là con gái duy nhất, Tuần Tuần đành phải đứng ra lo hậu sự cho cha. Cảnh sát giao thông đã đưa lại cho cô toàn bộ di vật của cha, trong đó có cả một chiếc phong bì cũ đựng năm mươi ngàn tệ tiền mặt. Tuần Tuần không biết khoản tiền đó từ đâu ra, nhưng đoán đó chắc chắn là số tiền mà cha cô nhắc đến buổi sáng hôm đó và đương nhiên nó là tài sản để lại cho cô một cách chính đáng.

Tuần Tuần đã dùng mười nghìn để lo hậu sự cho cha và cầm bốn mươi nghìn lại đón sinh nhật lần thứ hai mươi sáu của mình. Lúc đó Tăng Dục vừa đi học ở nước ngoài về, cô đã tổ chức sinh nhật cho Tuần Tuần, Tăng Dục hỏi cô có mong muốn gì. Tuần Tuần bỗng nhiên phát hiện ra rằng mình chẳng có mong muốn gì. Mong muốn là điều tốt đẹp, vượt qua hiện thực, còn thứ cô có chỉ là một cuộc sống bình thường có thể dự đoán trước. Mẹ cô đã chọn cho cô một đức lang quân như ý, sau ngày sinh nhật, cô sẽ phải gặp mặt người nhà mà mồm mẹ cô luôn nói rằng đó là “người chồng tốt nhất”. Tuần Tuần đã nhìn qua mặt người ấy qua ảnh và cũng đã được nghe một số chuyện về người ấy. Đó là một người đàn ông rất đáng tin cậy, trình độ học vấn, hoàn cảnh gia đình, tuổi tác, nghề nghiệp, dung mạo, tính cách, không có gì phải chê, Tuần Tuần không thể nghĩ được ra lý do để từ chối. Một điều hoàn toàn có thể tin tưởng là, ngày hôm sau gặp mặt, chỉ cần người đàn ông kia để ý đến cô thì rất nhiều khả năng kể từ đó Tuần Tuần sẽ cùng người ấy bước tới lễ đường đám cưới, bắt đầu một trang mới trong cuộc đời bình lặng và an toàn.

Mặc dù mẹ Tuần Tuần đã dặn rằng phải giấu kín chuyện đó với Tăng Dục và bà cô của Tăng Dục, nhưng Tuần Tuần lại đem tất cả mọi chân tơ kẽ tóc nói cho Tăng Dục. Không ngờ Tăng Dục không hề để ý đến chuyện đó, vì vậy Tuần Tuần cảm thấy hụt hẫng, mất tự chủ trước sự phóng khoáng và độ lượng của đối phương. Hoặc có thể, trong sâu thẳm của tiềm thức, cô mong đợi ở Tăng Dục một sự phản đối và cản trở, cho dù cô biết rõ người đàn ông ấy là sự lựa chọn không tồi.

Dường như Tăng Dục đã thấy được điều gì đó nên cứ một mực truy vấn Tuần Tuần, chẳng lẽ lại để cho cuộc đời trôi qua một cách bình lặng như vậy mà không hề có lấy một chút hối tiếc?