Chương 295: Thượng cổ Thần văn (Hạ)

“Tại sao con lại ở đây ư? Ha ha!” Hoài Đặc gục đầu xuống đất cười.

Bốp bốp!!

Đập đầu xuống đất, nước mắt Hoài Đặc giàn dụa, “Con còn ngu hơn cả lợn!!”

“Con ta, đừng đau lòng quá như vậy!” Sở Thiên đứng dậy, nhẹ nhàng đỡ Hoài Đặc dậy, lau đi vết máu trên trán, “Nói hết uất ức của con cho ta nghe, bổn Thần Hoàng sẽ làm chủ cho con!”

Nói rồi, Sở Thiên ngẩng cao đầu nói: “Đúng và sai, sống và chết, bổn Thần Hoàng sẽ phán quyết cho con!”

Bỗng chốc, mắt Hoài Đặc trở nên mơ màng, dường như đang trở lại hàng vạn năm trước, đứng dưới chân ngọn núi bao phủ bởi tử khí, ngẩng đầu nhìn lên bóng dáng trong truyền thuyết cao vời vời trên đỉnh núi kia…

Dần dần hai bóng người trong mắt Hoài Đặc hợp lại làm một, không có một chút đáng tiếc nào.

“Bệ hạ, con không nên phản bội người!”

“Ta hiểu rồi, con à, ta hiểu cả!” Sở Thiên vỗ về Hoài Đặc, “Nói đi!”

“Năm đó, con kéo được thi thể nữ thần Tự Nhiên ra khỏi chiến trường, trốn ở bờ phía đông đại lục!” Hoài Đặc nhớ lại, “Nữ thần đã chết rồi, con cũng đã thành đồ bỏ, Thần Lực tầng thứ ba thì thoái hóa còn tầng thứ hai, không thể gọi là Thần nữa…”

“Lúc ấy con chỉ muốn an táng cho nữ thần, rồi tự kết liễu mình cho xong! Nhưng ai ngờ, Phụ Thần Sáng Thế không muốn cho con chết!” Hoài Đặc cười khổ: “Khi ấy, các Chủ Thần đang chiến đấu ở thế giới Hỗn Độn có lẽ đã phân được thắng bại. Không biết vị Chủ Thần nào chiến tử, trên trời bỗng có một trận mưa Thần Lực, cả đại lục đều ướt đẫm!”

Sở Thiên nheo mắt, hình như đã nắm bắt được điều gì đó.

“Sau đó, trên đại lục có con người mang Thượng cổ huyết mạch. Có được một chút Thần Lực, nhưng họ không dùng được mà chỉ có thể giản hóa thành ma pháp!” nói rồi, Hoài Đặc cười chế giễu, “Những con người đó còn tưởng năng lực của mình tiến hóa, bắt đầu từ năm đó dùng ma pháp kỷ nguyên, gọi là cái gì mà thời đại Ma Pháp!”

Ca ngợi nữ thần Sinh Mệnh linh thiêng! Sở Thiên cười khẽ, thời đại Ma Pháp bắt đầu như vậy, không biết thời đại Ma Thú thì sao? Giờ là năm 724 lịch Huyễn Thú. Tính đến trước năm Huyễn Thú Nguyên, con người và ma thú vì ba quyền đại lục đã tiến hành trận chiến kéo dài ba trăm năm, vậy thì một nghìn năm trước thì xảy ra chuyện gì?

Không hiểu rõ, nên nụ cười của Sở Thiên bị Hoài Đặc hiểu nhầm.

“Bệ hạ, năm ấy tiềm lực sinh mệnh của con gần như bị Đức Khố Lạp hút cạn, nhưng may có Thần Lực từ trên trời rơi xuống nên con ôm thi thể nữ thần trốn trong một động huyệt gần vạn năm, cuối cùng cũng phục hồi được Thần Lực tầng thứ ba!”

Một vạn năm? Lão tử bái phục! Sở Thiên thầm nhếch mép cười, không hổ là Thần Công Tượng!

“Khoảng năm trăm năm trước, con ra khỏi sơn động ấy. Nhưng lúc ấy không tìm thấy bất kỳ Thần nào trên đại lục!” Hoài Đặc nói tiếp, “Khi ấy con nghĩ rằng, trong trận đại chiến Chúng Thần con nương nhờ Tử Thần nhất định sẽ được sự tiếp nhận của tín đồ Hắc Ám, không chừng còn có thể trở thành Chân Thần trên đại lục. Vì thế con mang theo thi thể nữ thần tìm đến Hắc Ám Thần Điện…”

“Kết quả là ngươi nhận ra rằng người của Hắc Ám Thần Điện căn bản đã không thờ phụng Thần nữa rồi!” Sở Thiên nói, “Hơn nữa chúng còn giam cầm bắt người rèn trang bị?!”

“Không, không chỉ như vậy!” Hoài Đặc bỗng tỏ ra oán hận, “Chúng còn muốn cướp Thần Lực của con, còn muốn cả Thần Lực của thi thể nữ thần!”

Sở Thiên gục gặc, ai cũng muốn là Thần cả, huống chi là người của Hắc Ám Thần Điện!

“Ha ha ha ha!” Hoài Đặc bỗng cười điên dại, “Nhưng chúng phải thất vọng rồi, Con và nữ thần đều có Thần Lực tầng thứ ba, trừ khi con tự nguyện hoặc có sức mạnh lớn hơn, nếu không sẽ không ai cướp đi được sức mạnh của con!”

“Vậy tại sao ngươi lại thành ra như bây giờ? Chỉ có Thần Lực đỉnh phong của tầng thứ hai?” Anh Cách Lạp Mỗ bỗng hỏi, “Còn nữa, năm đó ngươi đã là Thần Lực tầng thứ ba tại sao lại bị con người bắt được?”

“Không phải ta bị con người bắt!” Hoài Đặc lắc đầu, “Năm trăm năm trước, người của Hắc Ám Thần Điện thuê sát thủ mạnh nhất đại lục, Thuẫn!”

“Hừm hừm!” tinh thần Hoài Đặc bất ổn, nói năng hàm hồ không rõ ràng, nhưng Sở Thiên vẫn hiểu được trọng điểm, “Ý câu nói vừa rồi của ngươi là… Thuẫn, không phải con người?”

“Đương nhiên không phải!” Hoài Đặc lắc đầu, “Con cũng là sau khi đánh nhau mới biết. Thuẫn đạt được Thần Lực tầng thứ ba, hắn là Thần rồi! Hơn nữa con còn bị Thuẫn phong ấn, có Thần Lực nhưng không thể dùng!”

Sở Thiên trầm ngâm hồi lâu, rồi bỗng chửi, “Bóng, sư phụ của ta, chúng ta đều bị lời đồn lừa rồi! Khốn kiếp!” Đọc Truyện Online mới nhất ở TruyenFull.vn

Cái gì mà thiên hạ đệ nhất sát thủ Thuẫn, ám sát thành công ma thú cấp mười, rồi khiêu chiến với Bào Uy Nhĩ, tuy thất bại nhưng vinh quang! Đều là do lũ Đạo tặc Công hội tự huênh hoang! Căn bản là Thuẫn đạt được Thần Lực tầng thứ ba rồi bị mỹ nhân ngư mời đi “học hỏi” rồi!

Anh Cách Lạp Mỗ suy nghĩ một lúc rồi hỏi: “Theo ta biết thì tất cả những người có Thần Lực tầng thứ ba đều bị Bào Uy Nhĩ mời đi, năm đó vì sao ngươi không bị?”

“Vì ta là Thần Công Tượng!” Hoài Đặc cuối cũng vẫn còn chút tự tin, “Năm đó để thoát thân, ta đã nghiên cứu cho mình một số thứ nho nhỏ!”

Thứ nho nhỏ? Sở Thiên cười thầm, nhưng không hề tỏ ra vội vàng, “Nói tiếp đi, tại sao ngươi lại thành ra thế này? Còn nữa, thi thể của nữ thần Tự Nhiên đâu?”

“Trong trận đánh với Thuẫn, con bị trọng thương, nhưng vẫn chưa đủ để Hắc Ám Thần Điện lấy đi Thần Lực!”

Hoài Đặc lắc lắc đầu, ánh mắt dời sang Tây Cương đang ngây ra, “Nhưng mười năm trước, đại giáo chủ Hắc Ám Thần Điện Bố Lỗ Tư đưa đến người này! Con là Thần Công Tượng, tâm nguyện lớn nhất chính là tạo ra vũ khí, nhưng tay chân đều bị phế, có rất nhiều kỹ thuật cao đều không thể sử dụng. Lúc ấy, Bố Lỗ Tư đưa đến Công Tượng giỏi nhất của người lùn đến, bằng với việc cho con một đôi tay, bảo con dùng mồm chỉ đạo hắn là có thể làm ra bất cứ thứ gì!”

Hoài Đặc lại khóc, “Vì thế con truyền lại hết mọi kỹ thuật cho hắn, kết quả…Tây Cương, ngươi còn nhớ Đồ Thần Lôi ta dạy ngươi không?”

“Nhớ! Loại vũ khí đó chuyên dùng nhằm vào Thần Lực và ma pháp!” Tây Cương sực tỉnh, đệ nhất Công Tượng đại lục nhất định không phải đồ ngốc, hắn cũng hiểu mình đã phạm sai lầm gì.

Phịch! Tây Cương quỳ xụp xuống, “Xin lỗi, Thần Công Tượng, con… con đã làm cho Bố Lỗ Tư ba quả Đồ Thần Lôi!”

Hoài Đặc không để ý đến Tây Cương, tự nói với mình: “Bố Lỗ Tư dùng Đồ Thần Lôi uy hiếp ta, bắt ta phải tự nguyện giao Thần Lực cho hắn. Ta làm theo, truyền cho hắn và một số chủ giáo một phần Thần Lực, rồi thoái hóa còn Thần Lực tầng thứ hai! Nhưng Bố Lỗ Tư vẫn không biết đủ!”

Hoài Đặc nghiến răng: “Hắn còn muốn Thần Lực của nữ thần Tự Nhiên! Nếu ta không cho, hắn sẽ dùng Đồ Thần Lôi hủy đi thi thể của nữ thần!”

“Thế ngươi đã làm thế nào?”

“Con nghĩ, dù sao thì cũng không giữ được thi thể của nữ thần, dù có hủy cũng không thể cho Bố Lỗ Tư!” Hoài Đặc nước mắt chảy dài, xót xa nói: “Hai năm trước, con có cơ hội hỏa hóa thi thể nữ thần. Rải Thần Lực của nữ thần ra khắp Thánh Sơn, như vậy dù Bố Lỗ Tư có lấy được thì cũng không nhiều!”

“Hai năm trước?” Anh Cách Lạp Mỗ nhìn sang Tiểu Hùng Miêu đang gà gật muốn ngủ phía dưới bên cạnh chân mình, “Ông chủ, xem ra hai năm trước ma thú biến dị ở Tinh Linh Quốc có thể giống như vạn năm trước! Nhưng lần này, Thần Lực của nữ thần được ma thú có Thượng cổ huyết mạch hấp thụ!”

Sở Thiên gật đầu tán đồng.

Anh Cách Lạp Mỗ nói tiếp: “Từ đó suy ra, Chủ Thần của thời đại Thượng Cổ có lẽ rất mạnh, vì Thần Lực của họ có thể khiến cả đại lục sinh ra ma pháp, còn Thần Lực của nữ thần Tự Nhiên thì chỉ có thể sản sinh ra ma thú cấp tám cấp chín!”

“Chỉ sản sinh ma thú cấp tám cấp chín? Không thể nào!” Hoài Đặc nói, “Thần Lực của nữ thần tuy chỉ là tầng thứ ba nhưng tương đương với vài trăm tầng thứ nhất, sao có thể chỉ có ma thú cấp tám cấp chín?”

Suy nghĩ một hồi, mắt Hoài Đặc bỗng sáng lên, “Chẳng lẽ có người kế thừa Thần Cách của nữ thần?”

“Thần Cách là cái gì?” A Mạt Kỳ thắc mắc.

“Ngài không phải là Thần sao?” Hoài Đặc ngạc nhiên, “Sao lại không biết Thần Cách?”

Một vài người cùng ngậm tăm!

Nhưng Sở Thiên lập tức có phản ứng, cười: “Hoài Đặc, con ta, chúng vừa mới thành Thần, có rất nhiều chuyện ta chưa cho chúng biết, con thay ta giải thích đi!” đồng thời Sở Thiên nghĩ bụng “nói mau, lão tử cũng không biết!”

“Thần Cách là khả năng khống chế và điều khiển nguyên tố!” Hoài Đặc nhìn sang Anh Cách Lạp Mỗ.

“Theo cảm giác của ta, có lẽ ngài dung hợp với nguyên tố Tự Nhiên phải không? Vậy thì giờ ngài là chủ nhân của mọi nguyên tố Tự Nhiên trên đại lục! Có thể tự sử dụng hoặc tạm thời cho người khác nguyên tố Tự Nhiên. Ví dụ, một pháp sư muốn phóng thích Cấm Chú Nguyên Tố hệ thì nhất định phải có sự cho phép của ngài! Khả năng hiệu lệnh cho nguyên tố Tự Nhiên của ngài chính là Thần Cách!”

Sở Thiên hỏi: “Nếu có người có thể sử dụng Quang Minh Cấm Chú, bài ca Ca ngợi nữ thần Sinh Mệnh, thì có phải có nghĩa là nữ thần Sinh Mệnh vẫn sống?”

“Không, nữ thần Sinh Mệnh đã chết rồi!” Hoài Đặc vẫn dùng Anh Cách Lạp Mỗ để giải thích, “Thứ lỗi ta thất lễ, nếu ngài không may chiến tử thì các nguyên tố Tự Nhiên không còn chủ nhân nữa, có thể được bất cứ ai có khả năng sử dụng. Nữ thần Sinh Mệnh cũng vậy, nữ thần chết nhưng nguyên tố Sinh Mệnh vẫn còn, vẫn có người có thể sử dụng!”

Sở Thiên thở dài, không biết là cảm giác trong lòng là gì.

Anh Cách Lạp Mỗ hỏi: “Nếu ta đã dung hợp với nguyên tố thì sao còn chết được? Chẳng lẽ thật sự có người có thể hủy diệt mọi nguyên tố Tự Nhiên trong trời đất sao?”

“Điều này thì ta không biết! Ta chỉ có Thần Lực tầng thứ ba thôi!” Hoài Đặc lắc đầu, tiếp tục chủ đề lúc nãy, “Thần Lực của nữ thần Sinh Mệnh không thể nào chỉ sản sinh ra ma thú cấp tám cấp chín. Nhất định là có người đã kế thừa Thần Cách của nữ thần, có thể thao túng thực vật, hơn nữa tổn hao của việc kế thừa Thần Cách rất lớn. Người đó có lẽ chỉ có Thần Lực tầng thứ nhất sơ cấp!”

Có Thần Cách khống chế thực vật, hơn nữa chỉ có tầng thứ nhất…

Khò…khò…

Một tiếng ngáy vang lên, thì ra là gấu trúc Khách Thu Sa đang cuộn tròn nằm ngủ dưới đất…