Chương 297

Bảo Diễm Tập Kình Thần Đan màu tím, là thần đan thứ hai của Thất Tập Đan, cũng là thần đan màu đỏ.

Lý Cường thuận tay xuất ra thần đan màu tím, nuốt xuống. Hắn không có suy nghĩ nhiều, chỉ hy vọng có thể kéo thêm thời gian, tốt nhất có thể đem đại cấm chế của Phá Phàm Tuyệt phá vỡ hoàn toàn những mảnh nhỏ của tinh cầu.

Sau khi nuốt vào Thất Tập Đan, Lý Cường không ngờ lại không có cảm giác gì. Qua ước chừng vài phút, một đạo quang hoa màu tím từ trên đỉnh đầu chui ra, ở trên đầu hắn xoay quanh.

Thần dịch lực rốt cuộc tiêu hao hầu như không còn, Kim Tôn Thần Tâm cũng đình chỉ nhảy lên, Phá Phàm Tuyệt bởi vì không có thần dịch lực bổ sung, ầm ầm tiêu tán.

Ý thức của Lý Cường còn rất thanh tỉnh, nhưng toàn thân không có cách nào nhúc nhích. Hắn có chút hối hận, sớm biết như thế, còn không bằng ăn vào Lục Tập Đan, như vậy ít nhất còn có thần dịch lực có thể sử dụng.

Phá Phàm Tuyệt lúc nghiền nát đã xuất hiện một vùng trống rỗng thật sâu. Thân thể Lý Cường không thể động, đầu óc cũng rất rõ ràng. Hắn tính toán một chút, vùng trống rỗng này nhiều nhất chỉ cần mười phút đã biến mất, còn phía mặt sau còn vô số cự thạch cuồn cuộn mà tới.

Lý Cường liếc mắt nhìn Thanh Đế ba người, phát giác ba người đều ngồi ngay ngắn bất động, trên người lóe ra quang hoa lúc sáng lúc tối. Hắn nghĩ thầm, thương cảm cho ba tuyệt thế đại cao thủ, không ngờ cũng bị cự thạch tạp khủng, cho dù tạp không chết, cũng sẽ bị tạp ra khỏi Lôi Kiếp Thai, đối mặt Thần Phạt Chi Nhãn, sợ rằng cũng không có ai có khả năng kháng cự.

Quang hoa màu tím đột nhiên quán nhập vào ngôi sao màu tím trên trán Lý Cường, đó chính là Thần Chi Chiến Hồn có được tại Tử Hồn Tinh. Tiếp theo, Tử Giản cũng hóa thành một đoàn quang hoa màu tím trực trùng lên ót hắn. Lý Cường cảm thấy trong đầu như bị tạc nổ đau nhức, hắn kêu lên một tiếng ngã trên mặt đất, mặc dù căn bản phát không ra thanh âm, nhưng hắn vẫn nhịn không được há to miệng, cố gắng hống lên.

Ba đoàn quang hoa màu tím vờn quanh trong đầu hắn, trong phút chốc, Lý Cường nhớ lại hết thảy những gì mình từng kinh nghiệm qua, rất nhiều chuyện đã lãng quên nhất nhất triển hiện trong đầu.

Hắn nhớ tới năm tháng mình còn trẻ thơ, nhớ tới Phó Sơn, nhớ tới hết thảy ở Thiên Đình Tinh, từ Hắc Ngục Thản Bang Tinh đến Trấn Huyền Tháp của Oan Hồn Hải, từ Thiên Lộ Thảo Nguyên đến Phong Duyên Tinh, thậm chí nhớ tới Vân Ngọc đã quên từ lâu, hết thảy tất cả đều cũng lướt qua trước mắt.

Khi hắn trở về nơi đây, ba đoàn tử quang nhanh chóng trầm xuống, ầm ầm đánh vào Kim Tôn Thần Tâm, Kim Tôn Thần Tâm vốn đã dừng lại lại bắt đầu nhảy lên điên cuồng, phảng phất như có vô số trống trận ầm vang, chấn đến cả người Lý Cường run rẩy.

Kim Tôn Thần Tâm không chống đỡ được việc nhảy lên kịch liệt như thế, ầm ầm bị tạc nát bấy.

Kỳ diệu chính là, sau khi Kim Tôn Thần Tâm biến mất, linh lực tích súc trong cơ thể Lý Cường tự động chuyển đổi thành thần dịch lực.

Quang hoa màu tím trong cơ thể Lý Cường giống như nước chảy xoay tròn, nhanh chóng tương thần phụ lực che kín toàn thân.

Lý Cường thật kỳ lạ vượt qua cửa ải khó khăn, hắn nào biết đâu rằng, Thất Tập Đan vốn là thần đan thoát thai hoán cốt.

Bởi vì Ngũ Tập Đan thiếu chút nữa làm cho hắn tẩu hỏa tự bạo, cho nên Lý Cường đối với Lục Tập Đan và Thất Tập Đan có sự sợ hãi rất sâu, nếu không phải không còn đường lựa chọn, hắn tuyệt sẽ không phục dụng.

Công hiệu của Thất Tập Đan kinh người, mặc dù tạm thời còn không có hoàn toàn làm cho Lý Cường thoát thai hoán cốt, nhưng có thể làm cho hắn vận dụng được thần dịch lực. Hắn đứng dậy, mắt nhìn thấy một khối nham thạch thật lớn đang đâm đầu tiến tới.

” Ngươi tới hay là ta?” Đó là thanh âm của Thanh Đế.

Lý Cường quay đầu nhìn lại thì khối nham thạch kia ầm ầm nổ tung, Thiên Cô đã ra tay.

Thanh Đế và Bác Tụ đều đứng dậy, mỉm cười nhìn Lý Cường.

Thiên Cô dùng cũng là đại cấm chế Phá Phàm Tuyệt, uy lực to lớn Lý Cường không thể sánh được, đại bộ phận mảnh nhỏ của tinh cầu xẹt qua Lôi Kiếp Thai. Một kích này của Thiên Cô, đánh mở ra một vùng trống rỗng thật lớn.

Lý Cường kinh hãi vô cùng, hắn dùng Tâm Ngữ hỏi: ” Độ kiếp thành công rồi?”

Mảnh nhỏ của tinh cầu rốt cuộc toàn bộ lướt qua Lôi Kiếp Thai.

Ba người Thanh Đế tựa hồ đang dùng Tâm Ngữ trao đổi.

Chỉ chốc lát sau, Thanh Đế dùng Tâm Ngữ nói với Lý Cường: ” Phương thức độ kiếp như vậy, chúng ta là lần đầu tiên kiến thức, rất kỳ quái, độ kiếp xong…tu vi chúng ta cũng còn bộ dáng nguyên lai, không có tăng lên bước nào…”

Hắn còn chưa nói xong, Lôi Kiếp Thai đột nhiên hóa thành một đoàn bạch quang, trong phút chốc, cảnh sắc chung quanh chuyển đổi rất nhanh.

Không đợi Lý Cường hiểu được, thì đã đến một không gian màu đen, Thanh Đế, Thiên Cô và Bác Tụ cũng xuất hiện bên người hắn.

” Đây là địa phương nào?” Thanh âm hắn trong không gian màu đen phiêu đãng.

Thanh Đế trầm giọng nói: ” Nếu ta đoán không sai, nơi này hẳn là tổng xu nữu của Huyễn Thần chánh điện.”

Lý Cường phát hiện ở chỗ này có thể nói chuyện, hắn ngạc nhiên nói: ” Tổng xu nữu? Nhưng nơi này không có cái gì cả.”

Thiên Cô nói: ” Chờ một chút xem.”

Bác Tụ Thượng Nhân nói: ” Xem, đi ra rồi!”

Một chút tinh quang yếu ớt sáng lên, tiếp theo là những tảng lớn tinh quang, rất nhanh, một tinh hệ thật lớn xuất hiện tại trước mắt, đây là một tinh hệ có vô số hành tinh. Hằng tinh cấu thành đại tinh hệ.

Lý Cường than thở: ” Trời ạ, đây là Huyễn Tinh Thần Trận!”

Huyễn Tinh Thần Trận thong thả chuyển động, Lý Cường cẩn thận nói: ” Ta nhận ra mấy trận pháp của thần trận…ân, đây là…địa phương chúng ta mới đi ra…” Thần Phạt Chi Nhãn rõ ràng xuất hiện ở bên trái tinh hệ.

Thanh Đế, Thiên Cô và Bác Tụ không nói một tiếng, bọn họ tựa hồ đang đắm chìm trong cảnh giới nào đó.

Lý Cường cố gắng tương vị trí của tổng xu nữu tiêu thức trong Định Tinh Bàn, nhưng lại hoàn toàn không tìm được, muốn đối ứng phương vị, bất đắc dĩ không thể làm gì khác hơn là phóng bỏ, bây giờ hắn có thể rõ ràng cảm nhận được Nguyên Giới, biết lúc này đi tới Nguyên Giới cũng rất dễ dàng, nhưng đi rồi sẽ không về được.

Hắn lấy ra một khối ngọc đồng giản, cố gắng tương biến hóa của tổng xu nữu ghi chép lại, nhưng chỉ chốc lát sau, hắn thất vọng thu hồi ngọc đồng giản. Biến hóa của Huyễn Tinh Thần Trận quá phức tạp, một khối ngọc đồng giản căn bản không cách nào ghi chép lại.

Hắn không cam lòng, lại kiệt lực dùng tâm niệm ghi nhớ, lần này kiên trì thời gian tương đối dài, tổng cộng là bảy ngày thời gian.

Kết quả Lý Cường phát hiện, biến hóa của Huyễn Tinh Thần Trận căn bản không cách nào ghi nhớ, cuối cùng hắn đành buông tha, nhưng thông qua việc ghi nhớ biến hóa của thần trận, cũng để cho hắn thể ngộ ra một ít pháp môn vận chuyển của thần trận.

Huyễn Tinh Thần Trận và Nguyên Giới khác nhau. Sau khi Nguyên Giới mở ra, tất cả tinh cầu ở Nguyên Giới như khắc vào trong lòng Lý Cường.

Căn bản không cần ghi nhớ, hơn nữa Nguyên Giới so với Huyễn Tinh Thần Trận nhỏ hơn rất nhiều, ước chừng chỉ cỡ một phần mười tinh hệ trước mắt.

Ba người Thanh Đế vẫn như cũ không nói một lời, vẫn huyền đứng một bên xuất thần.

Lý Cường nhớ tới Thiên Chân và thất lão đến bây giờ còn không có tin tức, trong lòng có chút lo lắng. Trong tổng xu nữu cũng không nhìn thấy bọn họ thì cũng ý nghĩa là bọn họ bị lạc tại Huyễn Thần chánh điện. Hắn đột nhiên giật mình: ” Nếu bọn họ cũng bị hãm tại Huyễn Tinh Thần Trận, thì mình đang ở tổng xu nữu, hẳn là có thể trợ giúp bọn họ.” Hắn bắt đầu cẩn thận quan sát Huyễn Tinh Thần Trận.

Không biết qua bao lâu, Lý Cường còn đang tập trung tinh thần tìm kiếm, đột nhiên Thanh Đế nói: ” A a, có ý tứ? Xem chừng phải đi vào thần trận mới được.” Hắn nói một câu không đầu không đuôi.

Lý Cường bị Thanh Đế bừng tỉnh, hắn quay đầu hỏi: ” Sư tôn, ngài thế nào?”

Thanh Đế nhàn nhạt nói: ” Ta tốt lắm, cho tới bây giờ không có tốt như vậy.”

Lý Cường gãi gãi đầu hỏi: ” Thần kiếp xem như vượt qua rồi chứ?”

Thanh Đế mỉm cười: ” Đó không xem như là thần kiếp, a a, là cái gì ta cũng nói không rõ, sư cô và sư bá ngươi cũng nói không rõ.”

Lý Cường không giải thích được, khó hiểu hỏi: ” Ai, sao ta không hiểu rõ lời sư tôn nói.”

Thanh Đế nói: ” Chờ ngươi tới cảnh giới như ta, ngươi có thể hiểu được, bây giờ ngươi không cách nào hiểu rõ đâu.”

Bởi vì cảnh giới khác biệt, Lý Cường không cách nào thể ngộ được biến hóa của Thanh Đế bọn họ, hắn nhún nhún vai nói: ” Chỉ cần các ngươi không có việc gì là tốt rồi…được rồi, ta nghĩ Thiên Chân cũng ở trong Huyễn Tinh Thần Trận, sư tôn có thể thông qua tổng xu nữu tìm được hắn không?”

Bác Tụ Thượng Nhân chen lời: ” Ta biết hắn ở nơi nào, các ngươi xem nơi này…di, không ngờ còn có người khác?” Hắn dùng ngón tay chỉ bên phải Huyễn Tinh Thần Trận.

Chỉ thấy phụ cận một viên tinh cầu, có tám đạo quang mang cực kỳ yếu ớt mỏng manh, không chú ý căn bản nhìn không thấy.

Lý Cường dùng thần nhãn miễn cưỡng có thể nhìn thấy, hắn bội phục nói: ” Nguyên lai ở địa phương này, sư bá chỉ một chút đã tìm được rồi, ta tìm kiếm thật lâu cũng không có phát hiện.”

Bác Tụ Thượng Nhân nói: ” Ta có bày tiểu cấm chế trên người Thiên Chân.”

Lý Cường chợt hiểu ra, hỏi: ” Có thể cứu bọn họ ra không?”

Nhìn thấy bộ dáng thản nhiên của Bác Tụ Thượng Nhân, Lý Cường biết Thiên Chân bọn họ không có nguy hiểm, hắn thở phào nhẹ nhõm, cười nói: ” Ta rất muốn nhìn Thiên Chân trăm phương ngàn kế đi tới tổng xu nữu, đối với hắn rốt cuộc có chỗ tốt gì.”

Thanh Đế nói: ” Với cảnh giới của Thiên Chân, hắn đến nơi đây sẽ có chỗ tốt hơn ngươi nhiều, nhưng nếu ngươi tĩnh hạ tâm thần thể ngộ, có lẽ có thể có được thứ mà người khác không có, tế ngộ của ngươi quá kỳ lạ, không ai có thể đoán ra phát triển sau này của ngươi.”

Lý Cường nói: ” Nguyên lai là như vậy, mỗi người có duyên phận của mình, có tế ngộ của mình, sư tôn, ta hiểu được rồi.”

Hắn vui vẻ không thôi, vì tìm được tổng xu nữu, hắn đã trả giá rất lớn, có thể có được thu hoạch bây giờ, hắn đã rất vừa lòng.

Bác Tụ Thượng Nhân nói: ” Ta đi dẫn bọn họ đến đây.” Hắn phân thân đầu nhập vào trong thần trận. Phân thân giống như một kim tuyến xuyên vào thần trận, trực tiếp đến hướng Thiên Chân bọn họ bay đi.

Bác Tụ Thượng Nhân nói: ” Giúp ta một chút.”

Thanh Đế và Thiên Cô đồng thời ra tay, hai người đánh ra một thủ ấn linh huyền, Huyễn Tinh Thần Trận chuyển động càng thêm chậm rãi. Thiên Chân và thất lão đi tới tổng xu nữu, Lý Cường cười hì hì nói: ” Thiên Chân, chơi vui vẻ chứ!”

Thiên Chân chật vật không chịu nổi, nhỏ giọng: ” Ta thật thương cảm a, lúc sắp đến tổng xu nữu, chúng ta xúc động thần điện cấm chế, ai, chỉ vậy đã đưa chúng ta đến bên trong Huyễn Tinh Thần Trận rồi…ách…” Hắn đột nhiên phát hiện tổng xu nữu của Huyễn Tinh Thần Trận, nhất thời ngây ngốc đứng yên. Vẻ mặt thất lão cũng giống nhau.

Lý Cường nghĩ thầm: ” Thiên Chân và thất lão đối với tổng xu nữu thể ngộ mạnh hơn mình một chút, bọn họ cơ hồ lập tức đắm chìm trong đó rồi.”

Bác Tụ nhìn thấy Thiên Chân lâm vào trầm tư, lắc đầu nói: ” Làm việc linh tinh rối loạn, nếu không phải chúng ta lại đây, còn không biết bị khốn trong Huyễn Tinh Thần Trận bao lâu…”

Thiên Cô cười nói: ” Thiên Chân cũng đã không dễ dàng, sách lược của hắn vẫn thành công đó.”

Bác Tụ than thở: ” Đúng vậy, có thể đi tới tổng xu nữu, vô luận như thế nào cũng sẽ có thu hoạch, Thiên Chân vận khí cũng không tệ lắm.”

Mọi người đều cũng biết, Bác Tụ có kỳ vọng rất cao đối với Thiên Chân, cho nên mới làm cho Thiên Chân không còn lựa chọn.

Thanh Đế không muốn lãng phí thời gian, hắn nói: ” Ta phải bắt đầu bế quan, các ngươi định làm sao bây giờ?”

Bác Tụ Thượng Nhân gật đầu nói: ” Phải, ta cũng chuẩn bị bế quan, lần này có được hết thảy ngoài dự đoán của ta, phải bế quan suy nghĩ.”

Thiên Cô nói: ” Ta có thể trực tiếp từ nơi này về Hoàn Lang Thiên, các ngươi cùng đi với ta, lưu lại tiểu tử kia đợi Thiên Chân bọn họ là được, bọn họ có thể về Nguyên Giới.”

Lý Cường vội hỏi: ” Các ngươi lập tức đi sao? Ai, ta còn không muốn đi, thật vất vả đi tới nơi đây, ân, ta muốn thể ngộ một phen, nếu không thì thiệt thòi lớn, sau này có lẽ không có cơ hội trở lại nơi này.”

Thanh Đế, Thiên Cô và Bác Tụ đều cũng nở nụ cười, Thanh Đế nói: ” Ân, cũng tốt, chỉ cần ở chỗ này tiềm tu một đoạn thời gian, không cần lâu lắm, ngươi sẽ có phát hiện.”

Thiên Cô nói: ” Ngươi rất nhanh sẽ đạt tới cảnh giới của chúng ta, a a, ngươi là một tiểu tử may mắn.”

Lý Cường nói: ” Kim Tôn Thần Tâm của ta đã bị nghiền nát…”

Thanh Đế nói: ” Vừa rồi ta phát hiện, Kim Tôn Thần Tâm vỡ tan, ý nghĩa ngươi đã tiến vào thiên địa tu luyện mới, đây không phải chuyện xấu, Kim Tôn Thần Tâm của ta cũng bị bể tan rồi, đó là lúc tiến vào Cửu Thần Thiên, không có Kim Tôn Thần Tâm, cũng là ý nghĩa ngươi sẽ vĩnh viễn không tự bạo. Ở chỗ này nhờ vào quy luật ba động vô cùng của tổng xu nữu, thân thể ngươi sẽ có được sự thoát thai hoán cốt hoàn mỹ, sau này đi ra ngoài tu hành, sẽ dễ dàng hơn chúng ta nhiều lắm.”

Lý Cường mừng rỡ hỏi: ” Nguyên là tới nơi này sẽ có công hiệu thoát thai hoán cốt?”

Thiên Cô cười nói: ” Ngươi là ăn Thất Tập Đan mới có thể thoát thai hoán cốt, quy luật ba động của tổng xu nữu, chỉ là có thể điều chỉnh thân thể ngươi thật tốt…được rồi, chúng ta còn có thể gặp mặt, có vấn đề gì sau này rồi hãy nói.” Nàng cũng vội vã muốn trở về.

Lý Cường gãi gãi đầu, xoay người nói với Thanh Đế: ” Sư tôn, sau này không biết lúc nào mới có thể gặp lại, lão nhân gia bảo trọng, cầu ngài một việc…”

Thanh Đế ngạc nhiên nói: ” Cầu ta cái gì?”

Lý Cường nói: ” Ta có mấy ca ca sau khi độ kiếp thì vào tiên giới, ngươi là tiên giới chi chủ, có thể…cho bọn họ quay lại hay không?”

Thanh Đế hỏi tên tuổi xong, sảng khoái đáp: ” Chuyện này ta giao cho Phạm Khải Quân, để cho hắn tìm được người ngươi muốn, đưa tới Nguyên Giới.”

Bởi vì một câu nói của Lý Cường, Phó Sơn, Hầu Phích Tịnh và Trọng Huyền Phái Cổ Kiếm Viện một ít cao thủ thành tiên, lại lần nữa quay lại, sau này bọn họ ở lại Nguyên Giới tiềm tu, hơn nữa trợ giúp Lý Cường quản lý Nguyên Giới…

Lý Cường và ba người Thanh Đế cáo biệt. Nhìn Thiên Cô bọn họ biến mất, trong lòng Lý Cường cảm khái vạn ngàn. Thanh Đế bọn họ vì thành thần, cũng thật sự là vô cùng gian nan.

Hắn vẫn cho rằng sau khi vượt qua thần kiếp, ba người có thể thành thần, ai ngờ bọn họ tự mình cũng không rõ có vượt qua được thần kiếp hay không. Bọn họ cơ hồ phải lục lọi trong bóng đêm, sau này con đường phải đi còn rất dài, tuyệt không phải tự mình tưởng tượng được dễ dàng như vậy.

Sau khi Thanh Đế bọn họ rời đi, Lý Cường hăng hái bừng bừng liền tu luyện ngay.

Lần này tu luyện khiến cho hắn thể hội thật sâu chỗ tốt của tổng xu nữu, trong tổng xu nữu không có linh khí, nhưng lại có một loại ba động phi thường thoải mái có thể cho chính mình say mê trong đó, công lực mặc dù không cách nào đề cao, nhưng vì vậy mà thêm tinh thuần.

Lý Cường mở mắt, nhìn thấy Thiên Chân ngay tại không trung chuyển thành vòng tròn, hắn gọi: ” Thiên Chân, các ngươi cuối cùng đã tỉnh rồi…”

Thiên Chân mở mắt vọt tới bên thân Lý Cường, lớn tiếng nói: ” Ai, ngươi…ngươi tỉnh rồi, ai, chúng ta đều vội muốn chết, ngươi biết chúng ta đợi bao lâu không?”

Nhưng thật ra Thiên Chân đã sớm tỉnh, mà thời gian Lý Cường tu luyện, dựa theo thời gian địa cầu tính ra chừng ba năm, trong khoảng thời gian này tiềm tu, làm cho hắn hoàn toàn thanh trừ đi tác dụng phụ khi uống thần đan.

Lý Cường cười nói: ” Nga, ta không biết ngươi đợi bao lâu, Thiên Chân, chúng ta về Nguyên Giới đi thôi.” Hắn lại xoay người vấn an thất lão.

Đại lão đại biểu thất lão nói: ” Huynh đệ, cảm ơn ngươi.”

Lưu lão nói: ” Bảy lão bất tử chúng ta, cũng định đi Nguyên Giới tiềm tu, thuận tiện tìm kiếm đệ tử thích hợp, sau này sẽ quấy rầy ngươi thôi.”

Lý Cường vui vẻ nói: ” Hoan nghênh, hoan nghênh, ta có thể tìm một tinh cầu nguyên sanh cho các ngươi tiềm tu, mặt khác, ta còn thiên di không ít con người, các ngươi có thể tự lựa chọn đệ tử thích hợp, a a, bất quá ta có yêu cầu…”

Đại lão nói: ” Yêu cầu gì? Nếu chúng ta làm được, nhất định đáp ứng.”

Lý Cường nói: ” Giúp ta chiếu cố tinh cầu người phàm, không cho người tu chân quấy nhiễu thế giới con người.” Thế giới con người là trụ cột của các giới, thật không thể phá hư.

Thất lão gật đầu đáp ứng, đối với bọn họ mà nói, đây chỉ là việc nhỏ không đáng nhắc tới.

Thiên Chân khó dằn nổi nói: ” Đi thôi, đến Nguyên Giới rồi hãy nói đi.” Lần này hắn thu hoạch không nhỏ, cũng phải vội vã tìm kiếm địa phương tiềm tu.

Trải qua mạo hiểm lần này, Thiên Chân có thể đề cao rất nhanh cảnh giới, nhưng hắn còn không có bản lãnh tự mình rời đi tổng xu nữu.

Lý Cường gật đầu nói: ” Được, chúng ta về Nguyên Giới.” Một chút kim quang lóe ra, hắn mang theo mọi người rời đi Huyễn Thần chánh điện.

Tại Nguyên Giới an trí xong thất lão và Thiên Chân, lúc rời đi Thiên Chân nói cho Lý Cường nghe một bí mật.

Bọn họ ở trong Huyễn Tinh Thần Trận tìm được một thần tích, nhưng còn chưa kịp thăm dò, đã bị thần cấm tống đi ra.

Ở trong tổng xu nữu chờ Lý Cường tỉnh lại, Thiên Chân đã tìm được cách đi vào, hắn định sau khi tiềm tu, sẽ lại đi sưu tầm. Hắn cảm thấy trong thần tích có loại ba động kỳ quái, mặc dù còn không rõ là cái gì, nhưng bên trong nhất định có điều gì huyền bí.

Lý Cường không cho là đúng, hắn đối với Huyễn Tinh Thần Trận có rất nhiều cố kỵ. Dưới sự bao phủ của thần trận, nơi đó có rất nhiều địa phương không cách nào câu thông với Nguyên Giới, ở tại Huyễn Tinh Thần Trận không cách nào mượn Nguyên Giới lực, thực lực của mình ít nhất giảm đi ba phần.

Lý Cường cũng không có cự tuyệt Thiên Chân, hắn vẫn chỉ hàm hồ đáp ứng, chỉ là vì không cho người này cuốn lấy mình không tha.

Từ khi nhận thấy được mình và mấy người Thanh Đế có chênh lệch thật lớn, chủ yếu là cảnh giới hơn kém, Lý Cường quyết định chủ ý, chỉ cần có cũng đủ thời gian tu luyện và lịch lãm, tự mình sớm muộn có một ngày có thể đạt tới cảnh giới bây giờ của Thanh Đế, đến lúc đó lại đi tìm thần tích, mới có thể đối với cảnh giới của mình có trợ giúp. Tựa như ở trong tổng xu nữu, cảnh giới chênh lệch, liền quyết định ra việc thu hoạch có khác nhau.

Thiên Chân rốt cuộc hài lòng rời đi, lúc này Lý Cường mới dễ dàng thở ra, Huyễn Thần chánh điện chi hành, làm cho tu vi của hắn tiến vào một thiên địa mới, hắn cũng cần có một thời gian dài tiềm tu. Suy tư chỉ chốc lát, hắn quyết định tìm một nơi hẻo lánh để tiềm tu, trước đó hắn muốn đi xem bằng hữu và đệ tử của mình.

Lý Cường lặng yên trở lại bên cạnh Triệu Hào bọn họ, nơi tinh cầu này, hắn giật mình phát hiện, nơi này đã phát triển thành một tinh cầu hoa kỹ. Lúc đầu hắn cấm chế bảy trăm dặm phương viên, đã có một tòa thành thị hiện đại hóa súc lập ở ngay tinh cầu nguyên sanh này. Hắn không biết tinh cầu này phát triển thành hình dáng gì, trong kinh ngạc, trong lòng cũng tràn ngập chờ mong.

Từ Nguyên Giới đi tới tinh vực phụ cận Thiên Đình Tinh, hắn tìm kiếm một ít tinh cầu do loài người nguyên thủy cư trú, lại lục tục tìm một ít thổ dân bộ lạc thiên di tiến vào Nguyên Giới. Hắn phải lập nên trụ cột, cho nên thế giới con người không thể quá ít.

Tổng cộng có gần trăm vạn người phàm tiến vào Nguyên Giới, Lý Cường cảm thấy đã hoàn hảo, lúc này mới dừng tay.

Lại trở lại Nguyên Giới, Lý Cường hóa thân ngàn vạn lần, hắn nhìn thấy Mạc Hoài Viễn và Kỳ Quân Sát đang dốc lòng tu luyện, nhìn thấy Hoa Mị Nương mang theo một đám nữ đệ tử đang trong vùng đất tiềm tu du ngoạn, nhìn thấy Triệu Hào và Mạt Bổn bọn họ đang thảo luận chuyện phát triển môn phái.

Trọng Huyền Phái, Tế Vô Nhai và Bách Thịnh Chân đang luận bàn luyện khí, Cổ Kiếm Viện Thiên Xích Âu đang bế quan tu luyện, Mị nhi và Linh Bách Tuệ đang chơi đùa cùng Tiểu Bạch…trong phút chốc, hết thảy của Nguyên Giới đều cũng tụ tập trong trái tim của hắn.

Lý Cường biết, bây giờ rốt cuộc có thể buông hết thảy, đi tìm con đường tu thần của chính mình.

Trăm năm sau này, Lý Cường từ trong tiềm tu tỉnh lại, hắn thành công tu vào Cửu Thần Thiên sơ bộ cảnh giới. Đối với hắn mà nói, bước tiếp theo chỉ là lịch lãm, tiếp tục tiềm tu đã mất đi biện pháp tăng lên tu vi và cảnh giới của hắn.

Thần thức của Lý Cường đảo qua Nguyên Giới, sau khi tu vi của hắn tăng trưởng, đối với hết thảy của Nguyên Giới càng thêm dễ dàng nắm trong tay.

Đột nhiên, hắn phát hiện một người, vô cùng mừng rỡ lập tức thuấn di đi.

Phó Sơn khoanh chân ngồi ở bên ngoài một Ngọc Trúc Lâm( rừng ngọc trúc), bên cạnh đặt một chiếc bàn ngọc đen, trên bàn đặt đầy tiên quả. Hắn lẳng lặng nhìn ngọc trúc đung đưa theo gió, đó là mầm móng hắn mang đến từ tiên giới, ở chỗ này bồi dưỡng thành Ngọc Trúc Lâm có màu sắc giống như phỉ thúy, cao ngất, phong cốt lân tuân, là một loại thực vật tiên phẩm mà Phó Sơn yêu thích.

Lý Cường lặng yên xuất hiện trước mặt Phó Sơn, huynh đệ hai người nhất thời nhìn nhau không nói gì.

Trên mặt Phó Sơn lộ ra một tia mỉm cười, nói: ” Ngươi tới rồi.”

Lý Cường nói: ” Phó đại ca, ngươi vẫn luôn tiêu sái như vậy, không hổ là thần tượng của ta…hắc hắc.” Hắn vừa nhìn thấy mặt đã vỗ mông ngựa một cái.

Phó Sơn ha ha cười to: ” Huynh đệ, ngươi vẫn có bộ dáng cũ, ha ha, nghĩ không ra a.”

Lý Cường khoanh chân ngồi xuống, nói: ” Còn có ai đến Nguyên Giới vậy, Hầu lão ca có tới hay không?”

Phó Sơn cười nói: ” Chẳng những hắn tới, đại ca ta Bạch Phát Ngô Sân cũng tới, còn có Du Hồng đại ca và Cổ Kiếm Viện Lăng Quân Nham các tiên nhân, tiên nhân ở Nguyên Giới cũng không ít đâu, Thanh Đế đối với ngươi thật không tệ.”

Lý Cường nhếch miệng, đắc ý dương dương nói: ” Lão nhân gia là sư tôn của ta, chuyện của đệ tử hắn làm sao mặc kệ được chứ.” Nhưng thật ra vị sư tôn tiện nghi như Thanh Đế coi như là tự nhiên mà có. Hai sư tôn của Lý Cường cũng không phải do hắn chủ động bái sư, cho nên hắn luôn đối với sư tôn không lớn không nhỏ.

Lý Cường đột nhiên nói: ” Phó đại ca, chờ một chút.”

Phó Sơn không giải thích được, khó hiểu nhìn Lý Cường, hỏi: ” Như thế nào?”

Chỉ thấy Hầu Phích Tịnh đột nhiên xuất hiện ở trước mắt, hắn vừa hiện ra thì câu nói đầu tiên là : ” Là ai lôi kéo lão tử tới?”

Ngay sau đó quang hoa liên tiếp chớp lên, Du Hồng, Ngô Sân, Lăng Quân Nham, Xích Minh, Kiền Thiện Dong, Đại Nam Phong Ngự các tiên nhân cũng nhất nhất xuất hiện.

Phó Sơn kinh ngạc cực kỳ, hắn hỏi: ” Đây là chuyện gì xảy ra?” Hắn còn không biết, Lý Cường bằng vào thần thông của Nguyên Giới Chi Chủ, ở tại Nguyên Giới có thể tùy tâm sở dục, na di vài người lại đây chỉ là chuyện nhỏ.

Lý Cường không đáp, trong chớp mắt, Hoa Mị Nương, Mạc Hoài Viễn, Kỳ Quân Sát, Tế Vô Nhai, Triệu Hào và Mạt Bổn mấy người cũng nhất nhất xuất hiện, cuối cùng, Mị nhi và Linh Bách Tuệ cũng bị na di qua.

Lý Cường nhất thời cao hứng, hắn cũng tìm được Thiên Chân và thất lão, cũng đem bọn họ na di qua. Cùng lúc đó hắn liền hối hận, không nên đưa Thiên Chân tới đây.

Cũng quả nhiên, Thiên Chân xuất hiện vừa nhìn thấy Lý Cường, liền như thấy được chí bảo hét lớn: ” Oa nha, ngươi rốt cuộc xuất hiện rồi, ha ha, bồi ta đi Huyễn Tinh Thần Trận!”

Lý Cường một ngụm liền hồi tuyệt: ” Ta không đi!”

Ngọc Trúc Lâm nhất thời náo nhiệt, Hoa Mị Nương yên lặng đi tới bên người Phó Sơn, trên mặt lộ ra vẻ mỉm cười thỏa mãn.

Mọi người vây quanh Lý Cường, liên tục hỏi chuyện. Lý Cường cười nói: ” Hoan nghênh mọi người đến chỗ này của Phó đại ca làm khách.”

Mị nhi hưng phấn nắm tay Lý Cường, kỷ kỷ tra tra hỏi liên tục không ngừng, giống như một con chim bách linh thật sung sướng.

Chỉ có Xích Minh trong lòng nghi hoặc, tu vi của Lý Cường bây giờ hoàn toàn nhìn không rõ, thật không biết hắn làm sao tu luyện.

Hầu Phích Tịnh mừng rỡ mặt mày hớn hở, hắn dùng sức vỗ Lý Cường một cái, cười nói: ” Nguyên lai là tiểu tử ngươi, lão tử tưởng rằng sẽ không còn được gặp lại ngươi nữa.”

Lý Cường lần lượt bắt chuyện với mọi người, nhìn thấy nhiều huynh đệ tỷ muội ở cùng một chỗ, trong lòng hắn cảm thấy thập phần vui mừng.

Triệu Hào tiến lên nói: ” Sư tôn, có người một mực tìm ngài, nàng đã đạt tới Độ Kiếp kỳ…”

Lý Cường kinh ngạc nói: ” Là ai tìm ta?”

Triệu Hào nói: ” Là Cung chủ Tuệ Hành Cung Diệp Phong Linh.”

Lý Cường ngạc nhiên nói: ” Nàng tìm ta có việc? Ta không nhận ra nàng a.”

Triệu Hào nói: ” Nàng nhận thức sư tôn, nàng nói lúc ở Tinh Cung của Thiên Đình Tinh là quen biết sư tôn, nàng nhờ đệ tử chuyển cáo sư tôn, tiểu sư muội Vân Ngọc của nàng sẽ độ kiếp, sư tôn nếu còn nhớ kỹ một phần tình nghĩa lúc đầu, hy vọng sư tôn có thể đi thăm nàng.”

Trong đầu Lý Cường như có điện quang hỏa thạch xẹt qua, hắn nhớ tới lúc ở Tinh Cung của Thiên Đình Tinh, lúc ấy vì trợ giúp Mạc Hoài Viễn chuyển tu Tán tiên, hắn bị trọng thương, là Vân Ngọc cứu hắn. Sau lúc tu thần, hắn đã mất đi đoạn trí nhớ đó, trên Lôi Kiếp Thai bên cạnh Thần Phạt Chi Nhãn, sau khi hắn ăn Thất Tập Đan, trong đầu rõ ràng thoáng qua một màn nọ.

Hắn đột nhiên cảm thấy rất áy náy, mồ hôi lạnh cũng muốn tuôn ra.

Mạc Hoài Viễn ở một bên nói: ” Không sai, lúc đầu có một tiểu cô nương tên là Vân Ngọc cứu ngươi.”

Lý Cường không biết nên làm sao nhìn mọi người, từ sau khi tu chân, còn không có ai làm cho mình cảm thấy áy náy đến như thế. Hắn cúi đầu trầm tư chỉ chốc lát, ngẩng đầu lên chậm rãi nói: ” Nàng ở nơi nào? Ta đi tìm nàng…”

Trích:

Thế là cuối cùng cũng đã kết thúc được cuộc phiêu lưu kỳ thú của nhân vật chính Lý Cường của chúng ta. Cảm ơn các bạn đã ủng hộ mình trong thời gian qua. Hôm nay mình cũng sẽ giới thiệu cho các bạn phần 2 của bộ Phiêu Miểu Chi Lữ có tên là KỲ THIÊN LỘ.

Mời các bạn tham gia và thưởng thức những cuộc phiêu lưu mới, những vùng đất mới, những nhân vật mới. Mong rằng các bạn cũng sẽ thích và có được những giờ phút thư giãn vui vẻ khi xem bộ truyện này.