Chương 299: Gió nổi mây vần

– Mượn đường phạt Quắc?

Công Tôn Võ nghe vậy mù tịt, hắn thật là chưa từng nghe qua.

Trên triều đình lập tức vang lên tiếng cười nhẹ nhàng, Công Tôn Võ trước khi tiến cung vào làm người hầu thì vốn dĩ là một tên đồ tể, chỉ là sau khi tiến cung mới đột nhiên được Thái Tử Công Úy năm đó tán thưởng, sau khi Cộng Úy kế vị, Công Tôn Võ giống như tên lửa lủi lên, không đến thời gian hai năm ngắn ngủi đã lên làm Thượng tướng quân.

Tuy nhiên, học thức của Công Tôn Võ lại không có chút tiến bộ nào.

Tướng quốc Đỗ Hồng mặt lộ vẻ khinh miệt, tính kiên trì nói:

-Theo đường phạt Quắc là điển tích hơn bốn trăm năm về trước, Quắc và Ngu là hai nước nhỏ gần Tấn quốc, quân Tấn mượn đường Quắc quốc tiêu diệt Ngu quốc, rồi lại trở về trên đường đi thuận theo tình thế diệt Ngu quốc, lịch sử điển tích nổi tiếng như vậy, Thượng tướng quân lại không nghe qua?

Công Tôn Võ vẻ mặt xấu hổ, trong lúc nhất thời cũng không biết ứng đối như thế nào.

Vũ Thiệp bên cạnh Công Tôn Võ cảm thấy kiến thức nông cạn cũng đỏ mặt, lại muốn kiên trì thay hắn biện giải:

– Đỗ Tướng quốc nói sai rồi, Thượng tướng quân thông minh uyên bác, học thức hơn người, điều này tại hạ biết, chỉ có điều gần đây quân vụ bận rộn, Thượng tướng quân nhất thời mới nghĩ không ra điển tích này, đây cũng là điều thường tình của con người.

-Đúng, đúng, đúng, Thượng đại phu nói rất đúng, rất đúng.

Công Tôn Võ còn chưa nói, ngồi ở ghề đầu Lâm Giang vương Cộng Úy đã liên thanh phụ họa

– Thượng Tướng Quân ắt là quân vụ bận rộn nên đã quên, quên rồi, ha ha .

Đỗ Hồng xoay người, hướng về phía Cộng Úy vái chào, nói:

– Đại vương, Hạng Trang lòng muông dạ thú, không thể không phòng.

Á tướng Bộ Bỉ tiếp lời, lớn tiếng phụ họa nói:

– Đúng vậy Đại vương, Tướng quốc nói thật có lý, quân Sở theo đường phạt Lương chỉ sợ là giả dối, nhân cơ hội mưu đồ Lâm Giang quốc ta mới chính là sự thật!

Vũ Thiệp nhíu nhíu mày, cực kỳ không hài lòng nói:

– Lời hai vị này. Lại khó tránh khỏi lấy lòng tiểu nhân để đo bụng quân tử, cũng được thôi, nếu Lâm Giang quốc đã không muốn xuất binh, coi như tại hạ không có tới Giang Lăng qua, cũng chưa nói lời này qua!

Nói một hồi, Vũ Thiệp lại hướng về phía Lâm Giang vương Cộng Úy thở dài, nói

– Lâm Giang vương, tại hạ cáo từ.

– Thượng đại phu dừng bước!

Công Tôn Võ khẩn trương, gọi Vũ Thiệp lại và xoay người hướng về phía Cộng Úy nói,

– Đại vương, Lâm Giang quốc ta cùng với Sở quốc chính là nước bạn, hai nước ở rất gần nhau, khắng khít với nhau. Lại há có lý nào tiến đánh công phạt lẫn nhau? Tướng quốc, lời Á tướng vừa mới nói, không khỏi khiến nước bạn thất vọng đau khổ, đã như vậy, thiên hạ còn có ai chịu làm bằng hữu của chúng ta?

Cộng Úy mắt lộ ra vẻ dịu dàng, hỏi Công Tôn Võ:

– Thượng tướng quân, vậy ý của ngươi thế nào?

– Thần cho rằng, Sở vương tuyệt không lừa dối tấm lòng của ta!

Công Tôn Vũ,

– Mà Lâm Giang quốc ta cũng tuyệt không được đánh mất cơ hội tốt.

– Ừ, Thượng tướng quân nói chí lý.

Công Úy gật gật đầu nói,

– Như vậy đi, việc này do Thượng tướng quân toàn quyền phụ trách, kỳ hạn triệu tập đại quân, điều phối lương thảo, hiệp đồng quân Sở, Hoài Nam quốc hợp lại đánh Lương quân!

Vũ Thiệp khóe miệng cũng nổi lên một tia cười không dễ phát giác.

Khi Lương vương Bành Việt nghe được tin tức. Hơn mười vạn binh phủ của quân Sở đã tập kết ở gần Thọ Hồ, ít nhất hai mươi vạn thạch quân lương cũng đã giải tới đại doanh Thọ Hồ, sau khi Sở quốc dẫn đầu hoàn thành tập kết, quân Hoài Nam cũng bắt đầu hành động, khoảng năm vạn quân Hoài Nam, đang hướng về phía thành phụ bí mật tập kết.

Không thể không nói, ở phương diện thu thập thông tin. Sở quốc đã đi xa trước mặt các nước khác!

Mười mấy năm về trước khi mới vào làm chủ Giang Đông, Hạng Trang liền bí mật thành lập Hắc Mộc Nhai, nhờ vào sự buôn bán của Hắc Mộc Nhai để yểm hộ, đối với các nước Trung Nguyên không ngừng thực thi thâm nhập, đến bấy giờ. Hắc Mộc Nhai thành lập đã bao trùm toàn bộ mạng lưới tin tức không lồ của Hoa Hạ, các nước Trung Nguyên phàm là gió thổi cỏ lay, Hạng Trang có thể biết được tin tức rất nhanh.

Lương quốc Bành Việt cũng có tai mắt của riêng mình, nhưng tai mắt của hắn căn bản không có cách nào so sánh được với Hắc Mộc Nhai.

Cho nên, khi Bành Việt nhận được tin tức, Sở quân thiếu chút nữa đã hoàn thành tập kết, Hoài Nam quân đã bắt đầu tập kết rồi, Bành Việt được tin kinh hãi, khẩn trương triệu tập Tướng quốc Trương Thuyết, Thượng tướng quân Lưu Khấu, quân sư Triệu Viêm đi tới hoàng cung nghị sự.

– Tên tiểu tử Hạng Trang lần này là muốn tìm cái chết!

Bành Việt mới thông báo xong quân tình, Lưu Khấu liền giận tím mặt nói,

– Đại vương, thần chỉ cần năm vạn tinh binh, có thể đem hơn mười vạn Sở quân ở gần Thọ Hồ không còn một mảnh giáp, tiểu tử Hạng Trang không đến sẽ ngừng thôi, , nếu hắn dám tới, thần ắt sẽ gọi hắn đến được về được, hừ!

Triệu Viêm nói:

– Thượng Tướng Quân dũng mãnh, thế nhân đều biết, tuy nhiên việc này chỉ sợ không đơn giản như vậy.

– Quân sư, ngươi nói lời này là có ý gì?

Lưu Khấu ngẩn người, hỏi, lúc trước khi vừa mới vào Lương doanh, Lưu Khấu không thèm nhìn hắn, tuy nhiên từ sau khi binh biến Cửu Giang, quan hệ giữa hai người đã cải thiện rất lớn, đến bây giờ, giao tình giữa hai người đã chỉ có thể hình dung giao xưng tâm đầu ý hợp.

Triệu Viêm phân tích,

– Đại Lương ta cùng Sở quốc sớm oán hận chất chứa, đây là sự thật, có thể vài lần trước Lương quân ta khiêu khích, Hạng Trang lại nhiều lần nhường nhịn, nhưng mà lần này, thái độ của Hạng Trang lại khác thương, không ngờ lại chủ động công kích Đại Lương ta, chẳng lẻ điều này không khả nghi sao?

– Điều này có gì khả nghi?

Lưu Khấu không cho rằng đúng nói,

– Vài lần trước, tiểu tử Hạng Trang nhường nhịn là bởi vì biến pháp của Sở quốc vẫn còn chưa hoàn thành, Sở quân cũng chưa chuẩn bị xong, bây giờ tiểu tử Hạng trang chủ động gây chuyện, vậy thì đã nói rõ biến pháp của Sở quốc đã hoàn thành, Sở quân cũng đã luyện thành, cho nên mới tìm Đại Lương chúng ta để thử kiếm!

– Lưu KHấu, chú ý lời nói của ngươi.

Bành Việt nhíu mi không hài lòng nói,

– Thử kiếm cái gì? Sở quốc hắn coi như chẳng có gì gọi là bảo kiếm, Đại Lương ta lại càng không thể tùy tiện thử kiếm thạch bổ chém gì, hai nước thật sự muốn đánh, ai chết ai sống vẫn chưa biết được, hừ!

– Vâng

Lưu Khấu khẩn trương cúi đầu thở dài, liên thanh ứng với vâng nói,

– Thần lỡ lời, xin Đại vương trách phạt.

– Qủa nhân không phải ý này.

Bành Việt khoát tay áo, lại nói,

– Trước nghe quân sư nói xong.

Dứt lời, Bành Việt lại xông đến chỗ Triệu Viêm đang túc thủ, Triệu Viêm vái chào, nói tiếp:

– Hạng Trang nếu thực sự ý công phạt Đại Lương ta, hai lần trước hắn tuyệt sẽ không dàn xếp ổn thỏa, lần này tỏ thái độ khác thường, âm thầm xúi giục Hoài Nam quân cùng đánh Đại Lương ta, tất nhiên chắc có ý đồ, chỉ là, thần nhất thời cũng nghĩ không ra mưu đồ của Hạng Trang là gì.

Bành Việt nói:

– Quân sư là nói, Hạng Trang chỉ là phô trương thanh thế, cho nên không cần để ý tới?

– Phòng bị tất yếu vẫn rất cần thiết.

Triệu Viêm lắc lắc đầu, nói,

– Hạng Trang điều binh hướng về phía gần Thọ Hồ, hơn phân nửa chỉ là phô trương thanh thế, nhưng mà Đại Lương ta nếu như không chuẩn bị đầy đủ, thì Sở quân sẽ có khả năng làm thật, liên hợp quân Hoài Nam, thậm chí là Lâm Giang quốc đánh vào một nước lãnh thổ Đại Lương ta, như vậy, có thể đại sự bất ổn.

– Ừ, quả nhân hiểu rồi.

Bành Việt gật đầu, lại hướng về Lưu Khấu nói,

– Lưu Khấu, ngươi liền triệu tập một trăm ngàn tinh binh, trước ra trần quận tiến vào chiếm giữ Nhữ Âm, quân Sở nếu không tiến công, ngươi cũng không nên hành động thiếu suy nghĩ, lại càng không nên chọc giận bọn chúng, quân Sở nếu tiến công, thì cho quả nhân đón đầu thống kích, diệt bọn chúng trong cảnh trần quận.

– Vâng!

Lưu Khấu ầm ầm ứng với vâng, đứng dậy đi.

Hàm Dương, cung Trường Lạc

Gần như là Bành Việt biết quân Sở tập kết, đồng thời Hoài Nam quân dị động, Lưu Bang cũng biết được tin tức, Lưu Bang cũng hướng về phía các nước Quan Đông thâm nhập lượng lớn mật thám và cơ sở ngầm, tuy rằng không có đủ như Ô Mộc Nhai hình thành một hệ thống, nhưng từ việc mật thám thu thập tin tức cũng không ít, do đó tin tức của Lưu Bang linh thông hơn rất nhiều so với Bành Việt.

Hơn nữa, Lưu Bang biết so với Bành Việt còn nhiều hơn, hắn biết Lâm Giang quốc đã bí mật tập kết quân đội.

Thư phòng, đợi Tiêu Hà, Trương Lương, Trần Bình, Bạch Mặc truyền đọc xong mật thám rồi thu thập tuyệt mật về, Lưu Bang mới nói:

– Xem ra, Quang Đông cũng không sao bình tĩnh được, điều này cũng không tệ.

Ngụ ý, Đại Hán quốc ta khi đánh giặc, các quốc gia Quan Đông các ngươi cũng đừng nghĩ ngơi dưỡng sức, đánh cho càng náo nhiệt càng tốt.

Trần Bình vuốt râu dưới cằm, nói:

– Hạng Trang hẳn là có ý đồ khác.

Trương Lương cười cười, khinh thường nói:

– Điều này chẳng qua là kỹ xảo ‘theo đường phạt Quắc’ mà thôi, tụ tập quân Hoài Nam, Lâm Giang hợp sức công phạt Lương quốc chỉ là mánh lới, mượn cơ hội thâu tóm Lâm Giang quốc mới là mưu đồ thực sự của Hạng Trang.

Nói một hồi, Trương Lương lại nói,

– Hạng Trang đủ mưu lược, lại rất có hiểu biết, cho nên quân Sở tuyệt sẽ không công phạt Lương quốc vào lúc này.

Trần Bình cũng nói:

– Trừ phi Bành Việt là tên ngu ngốc, biết rõ đại quân Sở quốc đã tiếp cận, cũng hồn nhiên không thèm để ý, nói như vậy, Hạng Trang thật là có khả năng diễn thực, nhân cơ hội công diệt Lương quốc.

Trần Bình lời này đương nhiên là chê cười, Lương Vương Bành Việt cũng không phải là ngu ngốc, mà là gần với Hán Vương, Tề vương, Sở Vương tuyệt thế kiêu hùng.

– Mặc kệ hắn, cho hắn đánh đi.

Lưu Bang khoát tay áo, lại hỏi Tiêu Hà

– Thừa tướng, đại quân Chu Bột cần hai triệu thạch quân lương khi nào thì có thể giải hướng Phu Thi? Vì chuyện này, Chu Bột phi ngựa thúc dục quả nhân vài lần, còn nói cái gì nếu không giải lương đi tới, các tướng sĩ sẽ đói bụng.

Tiêu Hà vội hỏi:

– Nếu không phải trận này thình lình xảy ra đại tuyết, quân lương từ lúc mười ngày trước nên giải hướng Phu Thi, tuy nhiên Đại vương yên tâm, thần đã từ các huyện xung quanh điều động khẩn cấp hai trăm ngàn dân phu dọn dẹp đường thẳng, nhiều nhất là qua nửa tháng, quân lương nhất định có thể giả đến Phu Thi, tuyệt đối không được chinh phạt chiến sự Hung Nô.

– Điều này tốt.

Lưu Bang gật gật đầu, lại hỏi Trương Lương, Trần Bình

– Tử Phòng, Trần Bình, tối hôm qua Lã Đài vừa mới phi ngựa hồi báo, nói hắn đã ở Hà Tây thu thập sáu vạn binh ngựa, hiện tại đang từ bắc địa đi tới trung du, cũng tính toán ở trong đó cùng với đại quân Chu Bột hội hợp, các ngươi tính toán khi nào thì xuất phát?

Lần này bắc trưng Hung Nô, Lưu Bang không tính toán thân chinh, tuy nhiên Trương Lương, Trần Bình vẫn muốn đi .

Tuy nói Chu Bột cũng được cho là trải qua trăm trận chiến tướng già, Lã Đài lại nhân tài mới xuất hiện, cũng thật muốn đem năm trăm ngàn đại quân giao cho hai người Thống soái, Lưu Bang thật đúng là lo lắng, nhưng Đại Hán quốc căn bản, một khi bắc trưng Hung Nô thất lợi, Đại Hán quốc kia chỉ có nguyên khí tổn hao nhiều, cho nên, Trương Lương, Trần Bình vẫn lấy được.

Về phần Lưu Bang chính mình, cũng là thật sự không thể đi, Lưu Bang hiện tại tuổi tác đã cao, nói không chừng trong tối đêm nay cởi giày ngày mai không có cơ hội mang vào nữa, cho nên, là thời điểm Chu Bột, Lã Đại bọn họ độc chắn một mặt rồi, nếu không, ngày nào đó Lưu Bang hắn đột nhiên chết rồi, quân Hán không có người tâm phúc, vậy thì đại sự không ổn rồi.

PS: Nói một chuyện, chính là ánh sáng đại thần kia.

Nghe nói toàn bộ đính một quyển sách, lại điểm một ngôi sao trên trang sách kia, có thể lĩnh được một tấm huân chương, giống như còn có những cái khác tốt hơn, kiếm khách viết nhiều cuốn sách như vậy, tin rằng toàn bộ hành trình đặt thư hữu khẳng định không có ở số ít, hiện tại chỉ cần mở một trang ra ngôi sao chỗ tôi ký tên, mọi người có thể lĩnh được huân chương, kiếm khách cũng có thể đạt được vinh quang, vui như vậy sao lại không được?