Chương 3

– Là cậu…hồi sáng… đó hả??? – Nó vẫn chưa hết ngạc nhiên. Mà nói ra cũng hơi…ngại, nó hỏi vô..duyên thật. Đáng nhẽ nó phải đoán ra từ trước rồi chứ. Học sinh mới cơ mà, trời ạ…– Ừm… Tớ tên Nhật. Nguyễn Minh Nhật. – Anh chàng vui vẻ. Rồi quay sang phía em gái:

– Còn đây là Uyên, em gái tớ. Em song sinh mà tớ có nói với cậu rồi ý.

– Ừ… ừ, chào cậu. – Nó tươi cười với cô bạn nhưng đáp lại chỉ là ánh mắt khinh khỉnh… đến phát ghét.

– Mà cậu tên gì nhỉ? – Nhật hỏi.

– À, Quên mất…hìhì…Tớ tên là Hà Linh!!!- Nó nói rồi cười..rõ là..duyên…

Nó quay sang TRang. Trời ạ. Cô nàng cứ như bị đơ điện nghìn vôn vậy. Đứng im, mắt vẫn cứ dán chặt vào Nhật. Có lẽ vì điều này mà Nhật trở nên bối rối chút đỉnh.

– Này…mày làm sao thế hả ? Trở lại trạng thái ban đầu cho tao nhờ. Ngại quá Trang ơi !!!

– Ơ…hả, mày nói gì ? – Trang giật mình hỏi lại.

– Ờ, giới thiệu với cậu nhớ, đây là Khánh Trang, bạn thân của tớ. Cứ gọi nó là Trang Xù cũng được, hè hè…

Trang lừ nó, ánh mắt toé lửa như muốn nói : « Con Linh kia, mày có im mồm đi không hả ? Làm ơn đừng nói trong vòng 1 phút cho tao nhờ !!! »

– Xin chào, cậu học cùng lớp với Linh hả ? – Nhật tươi cười.

– Ừ… ừ… 11B8. hì hì….( Rõ vô duyên, đúng là bạn con Linh có khác, nhận dạng được ngay.)

– Thế trước đây cậu sống ở Hàn Quốc hả ? – Nó vui vẻ bắt chuyện.

– Cũng không hẳn. 15 tuổi tớ đi, bây giờ…17 tuổi trở về. Mới 2 năm thôi.

– À, ra là vậy..Thế..

– Hai người quen nhau rồi hả ?

Huy từ đâu lù lù bước tới, nói giọng hơi khó chịu.

– Mới quen thôi !!!

Nó và Nhật cùng đồng thanh trả lời. Nhận thấy sự trùng hợp , cả hai đứ cùng phá lên cười.

– Bọn tớ mới quen sáng nay thôi. Nhờ cậu ý mà tớ lọt qua mắt của ông bảo vệ già đấy. Nếu không thì bây giờ chắc tớ vẫn đang ngồi ở phòng giám thị uống

nước chè mất… Mà này, tớ đến cũng để hỏi tội cậu đây. Tại sao sáng nay cậu không đợi tớ hả ?

– Sáng nay rõ ràng tớ đã gọi cho cậu rồi mà !!! Cậu còn nghe máy rồi bảo tớ cứ đi trước. Cậu sẽ tự đi, chẳng nhẽ cậu quên rồi ???

Cậu bạn thanh minh.

– Ớ…cậu có gọi cho tớ á, lúc nào nhỉ, sao tớ lại không nhớ gì hết thế ??/

– Phải, tớ đã gọi cho cậu, cuộc gọi lúc 6h35 đây này.

Huy rút điện thoại ra, lấy hẳn bằng chứng cho nó xem. Rốt cuộc là sáng nay nó đã làm gì mà lại không nhớ gì hết thế nhỉ.

****

« Em ơi đ ừng tin nó lừa đấy…. » – Điện thoại nó kêu, nghe tiếng chuông mà đến khiếp đảm.

– A..lô… – Nó nhấc máy, giọng ngái ngủ thấy rõ.

– Linh hả, hôm nay tớ có việc, phải đi học sớm, cậu đi luôn không ?

– Huy hả ? Thôi, cậu cứ đi đi, tớ sẽ tự đến trường được mà, không bị lạc đâu mà lo.

– Vậy cậu dậy luôn đi nhớ. Chuẩn bị đi học là vừa đấy. Tớ đi đây.

– Ừ được. Tớ dậy ngay đây, bái bai….

Nói rồi, nó vứt điện thoại xuống đuôi giường, trùm chăn..ngủ tiếp. ( Thế mà nói sẽ dậy ngay đấy). Đến khi mẹ nó gọi, nó mới bừng tỉnh, cuống cuồng chạy đi tìm đồ, có lẽ, đây chính là lí do lí giải vì sao nó chả nhớ cái gì. Hơn nữa, sự việc xảy ra trong khi tinh thần còn chưa tỉnh táo, các giác quan chỉ hoạt động theo quán tính mà thôi. Với lại, đầu óc nó bã đậu lắm, đâu được sáng láng như Huy, do vậy, chuyện nó quên cũng chảng có gì là lạ mặc dù sự việc mới xảy ra chưa được 3 tiếng.

– Hư…nhớ rồi, thành thật xin lỗi cậu, tớ đã trách nhầm cậu rồi. Lỗi là tại tớ, xin lỗi cậu. – Nó cúi đầu,y như các cô gái Nhật Bản dịu dàng vậy.

– Cậu xin lỗi dễ dàng vậy hả ?

– Thế cậu muốn gì nữa đây ? – Nó gầm từng tiếng.

– À không. Thế là good rồi. Không có lần sau đâu đấy.

– Biết rồi, khổ lắm, nói mãi…..

Nó quay sang Nhật.

– Nhật này, lần sau tớ sẽ trả ơn cậu vụ hồi sáng nhé. Dù sao thì cũng cám ơn cậu nhiều lắm. Tớ về lớp đây.

Nói xong, nó tung tăng dắt tay kái Trang đang ngẫn tò te từ nãy giờ đi nhưng cũng không quên ngoái lại.

– Chiều nay đợi tớ, cẫm về trước đấy, không thì biết tay tớ !!!

– Biết rròi. – Huy vừa nói vừa lắc đầu. Con bạn thân của cậu là thế. Nhưng cậu lại yêu cái tính cách ấy của nó. « Bao lâu rồi Linh nhỉ, 12 năm rồi đấy » Cậu mỉm cười, nắng lại thêm rực rỡ.

Cũng tại đó, Nhật cũng mỉm cười hoà vào những dòng suy nghĩ của riêng cậu. Một người con gái đặc biệt, cuối cùng cậu cũng tìm thấy.

*****

Bên ban công đầy nắng và gió, có một cô gái cực kì sành điệu :

– Uyên hả ? Mày về nước rồi à, khi nào thế ?- Cô gái ở đầu dây bên kia nói mà như hét vào điện thoại.

– Tao mới về được 1 tuần. Hỏi mãi mới biết số của mày.

– À, só-rỳ mày nhớ. Tao thay số nhiều cũng là có lý do đấy nhớ. Thế anh Nhật có về cùng mày không ? Dạo này có còn đẹp trai phong độ như trước nữa không ??

– Chưa gì mà đã nhắc tới anh tao rồi. Có, anh ấy cũng về. Bọn tao đều học ở Redy Sun.

– CÁI GÌ CƠ???????? – Lần này thì Vy hét vào điện thoại thật.

– Ui, Vy ơi là Vy, mày có cần phải hét to thế không hả?

– Có chứ, cần phải hét chứ, tao cũng học ở R.S( Redy sun) đấy, mày học lớp nào????

– Ờ…a1…..

– Tít…tít…tít…

Uyên lắc đầu ngao ngán nhìn chiếc điện thoại trong tay. “ Mày lúc nào cũng thế, Vy ạ.”

Chưa đâỳ 2 phút, Vy đã có mặt tại cửa lớp 11A1, đang lấp ló ở ngoài thì bàn tay ai chạm nhẹ vào vai…Giật mình, Vy quay lại:

– A!!!!!!!!!!!! UYÊN!!!!!!!!!! TRời ơi, nhớ mày hết đi được. Xem nào, nhìn càng ngày càng xinh. Đến tao còn mê huống hồ mấy anh…

– Dạo này mày cũng xinh thế. Suýt nữa thì tao không nhận ra, tưởng nhận nhầm người.

– Quá khen, quá khen….Mà này, Nhật đâu mày, tao cũng nhớ anh ý lắm lắm!!!

– Hỏi thăm tao trước đi!!! Hỏi anh ý làm gì?

– Mày biết rồi còn hỏi…. – Vy xấu hổ ra mặt.

– Tao thích anh Nhật thật mà. Vì thế nên tao có dám yêu ai đâu, đơn phương độc mã suốt mấy năm trời….

– Biết rrồi. Anh ý đi đâu với Huy rồi ý.

– Thế à, chán thật. Thôi lại đây mình tâm sự. Mấy năm rồi chứ có ít ỏi gì đâu.

Vy là bạn thân của Uyên từ hồi cấp 2. Nhà Vy rất giàu có, ngang ngửa với nhà của Uyên. Bố Vy là tổng giám đốc công ty VIX- hãng sản xuất ô tô lớn nhất nước.

– Vy này, cuối tuần này, nhà tao tổ chức tiệc. Mày đến nhé.

– Tiệc gì thế hả mày?

– Chỉ là Party bình thường thôi. Tao sẽ mời rất nhiều người đến. Coi như Party chào mừng anh em tao về nước.

– Ừm, tao sẽ đến. Mà mày mời cả lớp mày à.

– Cũng không hẳn. chỉ 1 số thôi. Cả con bé tên Linh lớp 11B8 nữa.

– Mày quen nó à? – Vy ngạc nhiên. – Con bé đó là học sinh cá biệt trường này mà.

– Tao biết. – Uyên nở một nụ cười bí hiểm như thể nó đang toan tính một âm mưu nào đó ghê gớm lắm.

Gió vẫn thổi, ngoài sân, có hai cô gái đang tươi cười nói chuyện. Hồn nhiên, vô tư. Họ đâu hay biết rằng, ánh mắt của ai đó vẫn dõi theo từng cử chỉ…ghen ghét….

*****

…Gió lại thổi, mạnh mẽ, khẽ khàng luồn qua mái tóc mỏng manh của một cô gái trẻ. Như thường lệ, đôi môi cô khẽ cong lên, nụ cười….hồn nhiên, tự do… ấm áp….

Bên cạnh, người con trai trẻ nhìn cô, đôi môi cũng mỉm cười…nụ cười của hạnh phúc…

Mơ màng….

Lặng lẽ…

Yêu nụ cười ấy, nụ cười đã khiến tim cậu xốn xang….kì lạ.

Từ lúc nào…hình ảnh người con gái ấy đang lớn dần lên, le lói một niềm hi vọng… Đến một lúc nào đó, nó sẽ bùng lên…mãnh liệt…

*****

– Này, cậu suy nghĩ vẩn vơ cái gì đấy, cảm cúm cô nào rồi hả???

Nó lên tiếng, cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu bạn.

Huy nhìn nó khó hiểu. Chậc, lại đoán già đoán non, bản tính cũ…ko sửa được.

Mà cũng đúng, lần này nó đoán trúng đấy chứ, Đúng là Huy cảm…thật. Cảm nặng là đằng khác. Nhưng ai kia đâu có biết…

Một phút im lặng…

Hai phút…

Mất kiên nhẫn, nó hỏi dồn.

– Đúng rồi hả? hêhê…lần này tớ đoán trúng nhớ… Là ai hả? Khai ra mau.

– …

Huy bất giác nhìn trân trân con bạn. Con bạn thân của nó đấy, vẫn xinh xắn đáng yêu như ngày nào. Chỉ có điều bây giờ nó đã lớn hơn, biết mộng mơ hơn. Vẫn hằng mơ ước gặp các anh Shinee dù chỉ trong mơ thôi cũng được. Chuyện, nói như đùa, nó 17 rồi đấy!!! 17 năm chiến đấu chống chọi với đời chứ chả ít đâu.

Huy do dự, liệu đây có phải thời điểm để cậu nói ra tất cả với cô bạn thân từ hồi còn để chỏm của mình không? Lúc này, trong lòng cậu đang gào thét dữ dội lắm.

Nên…hay…không nên???

Bực bội thật, tại sao con bé Linh này lại không đoán được gì hết thế. Thường ngày nó tinh ranh lắm cơ mà, vậy mà tại sao nó không cảm nhận được chút tình cảm nào của cậu dành cho nó chứ….

Cố tình lãng quên…hay…nó không hề biết gì??

Từng dòng suy nghĩ cứ đong đầy trong tâm trí cậu. Phân vân lắm. Nói ra là đúng hay sai. Liệu nó có chấp nhận tình cảm của cậu hay… ngay cả tình bạn cũng không thể tồn tại ???????

Rồi…cậu quyết định, một quyết định cậu cho là đúng đắn.

Không nói ra…Bởi, có lẽ chưa phải lúc, cậu muốn con bạn cậu vẫn cứ hồn nhiên, vô tư lự như vốn dĩ của nó. Cậu muốn Linh yêu quý của cậu sẽ luôn cười, nhìn nó cười, cậu cũng sẽ cảm thấy hạnh phúc…

Đó cũng chính là cảm giác khi yêu một người…mình hạnh phúc khi người ấy vui vẻ…

****

– Thôi đi bà cô, cậu định làm bà cụ non vui tính đấy hả ? Cảm cúm gì chứ, chỉ suy đoán lung tung là giỏi… – Huy nhìn nó cười cười.

– Èo…thế mà tớ cứ tưởng cậu đã thầm tương tư cô bạn mới Minh Uyên gì gì đấy rồi. Mà này, nói cho cậu hay nhớ, cô ấy…hình như cũng thích cậu rồi tì phải, hôm nay tớ cứ thấy cô ta nhìn cậu mãi, kô sai đâu….hè hè…

– Tớ đã nói không phải rồi cơ mà. – Huy to tiếng, làm nó giật mình.

– Ơ…không phải thì thôi, có sao đâu, việc gì mà cậu phải nóng thế chứ, buồn cười thật. – Nó nói trong sự ngạc nhiên. Thường ngày nó vẫn ăn nói kiểu…cợt nhả thế mà có sao đâu, tự dưng hôm nay Huy lại nổi cáu với nó. Con trai khó hiểu thật !!!! Hazzzz…

– Thôi bỏ đi. Không nói với cậu nữa.

– Ơ…này… đợi tớ với chứ, định bỏ tớ về một mình à. Tớ là con gái đấy nhớ hơn nữa lại chân yếu tay mềm, lỡ mà có chuyện gì thì sao ??? – Nó hốt hoảng.

– À, ừ nhỉ, tớ quên mất, cậu là con gái. hehe… – Huy cười…cực đểu.

– Cậu nói thế là có ý gì. Ý cậu là tớ không phải con gái đúng không ? – Nó tức tối.

– Đấy là cậu tự nói đấy nhớ. Tớ chưa từng nói đâu.

– AAAAAAA……………. Cậu biết tay tớ……..

Gió lại thổi, từng đợt, từng đợt. Phả vào lòng Huy một nỗi buồn man mác… Rốt cuộc là vì sao….Khó hiểu… !!! Hay…chính cậu đã tự cho mình một đáp án….

*****

Một ngày mới lại bắt đầu.

Mệt mỏi!!

Buồn ngủ!!!

Xui xẻo!!!

Thần xui gõ cửa…

Hôm nay, nó bị mẹ gọi dậy sớm lắm. Mới 6h đã gọi dậy.( Khủng khiếp!!!) . Nó phải hi sinh giấc ngủ ngàn vàng để bò ra khỏi cái giường yêu dấu. Y như cực hình… Rồi không biết mắt nhắm mắt mở thế nào mà đâm sầm vào ngay cái tủ quần áo, u một cục to tướng. Hix, bản tính nó thế, hậu đậu lắm, chẳng làm cái gì nên hồn…@@

****

– Hớ, tiểu thư !!! Hôm nay đổi mốt hả. Làm cái “đống” gì trên trán thế kia??? Hô hô….

Huy vừa thấy nó với cái miếng ơ-go to đùng ngay giữa trán nên không nén nổi cười. Ôm bụng cười giễu cợt .

Còn nó, mắt đăm đăm nhìn kẻ đối diện vẫn đang nhăn nhở cười, mà lại cười đểu nữa chứ. Mặt nó dần bốc khói…

– LÊ VŨ HUY!!!!!!!!!!!!!!!!!

– Ơ, gì…hí hí ha ha…. – Huy vẫn không nén nổi cười khi nhìn cái bản mặt nó lúc này. ( Trán thì u một cục to, mắt bắn hình viên đạn, mồm trợn ngược lên….hix, mất hình tượng quá!!!).

– Nhìn tớ thế này, cậu vui lắm đấy hả? – Nó hét lên.

– Đâu có, đâu có. Tớ chỉ thấy…ha ha…buồn cười thôi mà…hihaha…

– Cậu có im mồm đi không???? Hôm nay tớ xui đủ đường rồi nhá. Không cần cậu cho thêm đâu .

– Ừ… ừ…thôi thì…thôi…hihi…hix…hihaha…

“Trời ạ, mới đầu ngày đã thế này rồi, không biết đến trường liệu có còn toàn thây sống sót trở về không nữa… Con nam mô a di đà phật…Xin Phật phù hộ độ trì cho con trở về nguyên vẹn trong ngày hôm nay. Nam mô a di đà” . Nó lẩm bẩm một mình. Điệu bộ nó lúc này càng khiến Huy thêm buồn cười.

Thôi thì mặc kệ cái tên bạn trời đánh kia đi. Thích thì cười, cười gãy hết răng đi cũng được… Đáng ghét…!!!!!!!!!!!!!!

Nó vừa đi vừa giậm chân thình thịch với cái cục tức to đùng.

Đau…

****

Vừa bước vào cửa lớp, nó đã giật mình bởi tiếng nói thảnh thót của con Xù mì.

– Này, Linh yêu ơi…..!!! – Cái Trang xù xồ tới như hổ vồ mồi đến chỗ nó, giọng lả lướt… (định dở trò rùi!!!)

– Éo…rởn cả da gà da vịt lên. Kinh người quá cơ. Mày định… định làm gì hả????

Nó nói rồi chắp hai tay trước ngực cứ như là con Trang định dở trò dê xồm ghê gớm lắm.

– Thôi đi con hâm, tao có định làm gì mày đâu. Báu lắm ý…không thèm. Mày đâu phải anh Onew của tao…

– Ờ, thế thì tốt. Tao lại tưởng mày lại như lần trước, chu cái mỏ như cái tĩ vịt ra với tao thì khiếp lắm. Mà này, định nói gì với đại ca hả? Nghe giọng mày không nghi ngờ không được.

– Thì…thì… – Trang xù mì bẽn lẽn.

– ????

– Thì…thì là mà…

– Nhanh…. – Nó gầm lên. – Tao mất kiên nhẫn đấy.

– Ôi, sao trán mày làm sao thế kia, nhìn xấu gái chết được ý …

Trang Xù đột nhiên cao giọng hỏi thăm.

– Kệ tao, xấu tao chứ xấu mày đâu …hâm. – Nó hậm hực.

– Ừ nhỉ, tao đâu có xấu…hừ…tao đẹp mờ – Con Trang hình như vẫn đang thắc mắc ghê lắm. Chao ôi ! Xấu với chả đẹp !!!.

– Cô nương ơi, cô không xấu, được chưa !!! Xinh ! xinh lắm ý, chỉ….hơi giống tinh tinh mới xổng chuồng thôi….ha ha…. – Nó nói, giọng đểu không chịu được.

– Á aaaaaaaaaaaaaaa !!!! Tao phải giết mày !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! – Trang xù gầm lên.

Thấy thế, nó hốt hoảng.

– Ấy !! Từ từ đã… trước khi giết tao thì phải cho tao biết mày định nói gì lúc nãy đã chứ….phải không ?

– Ừ nhỉ ? Suýt quên mục đích chính. Mà cũng tại mày cơ, chọc tức tao làm gì…Xì……. – Con Xù trề cái môi ra, nhìn mà thấy gớm.

– Vào đề đi…không thì thôi nhớ…. – Nó toan bước về chỗ.

– Đây này ….

Trang xù giơ ra trước mặt nó hai tấm bìa, à không, hình như là thiệp hay đại loại gì đấy, nó cũng chả rõ. « Chắc thằng nào dở hơi lại viết thư tỏ tình chắc, mà cũng đúng thôi, nó đẹp mà. Kha…kha…kha… ». Nó đắc chí cười với cái ý nghĩ hơi ngô ngố của mình.

– Thư tỏ tình của tao hả ???? hô hô..

– Con vô duyên. – Trang xù đấm thẳng vào cái trán « vốn dĩ đã đáng thương » của nó một cách không thương tiếc.- Mày không thấy cái chữ gì to lù lù đây à, trán sưng thì mắt cũng lé chắc….

– PARTY !!!! – Nó tròn mắt.

– Phải !Thông minh hơn rùi đấy cưng ạ !

– Nhưng sao lại đưa cho tao ? – Nó vẫn chưa hiểu.

– Thì mở ra đọc đi rồi biết. Thế mà cũng hỏi. – Con Trang chán nản đưa cho con bạn tấm thiệp mời màu tím nhạt.

– Ớ…là nhà Nguyễn Minh sao ?

– Ừ. Vừa nhận được sáng nay. Cả tao và mày đấy.

Nó nhìn vào tấm thiệp rồi nói tiếp.

– Về nước mà cũng mở tiệc à.

– Nhà giàu đứa nào chả thế. Thừa tiền ý mà. – Trang đồng tình.

Nó lại suy nghĩ, một cảm giác là lạ vụt qua nơi khối óc nó… Dự báo chẳng lành ư ? Kì lạ… Nó với cái Trang đều được mời. Cũng có nghĩa là Huy cũng thế. Huy học cùng lớp với 2 anh em nhà đấy mà.

– Linh này !!!.

– Gì….

Trang huých vai nó, cắt ngang dòng suy nghĩ.

– Tiệc này….mày định mặc gì ????

– Hả ??? Mặc gì ư ? quần áo bình thường. Chỉ là tiệc thôi mà.

– Mày hâm à. Nhà này giàu lắm. Chắc bạn bè họ cũng đều là dân giàu có cả. Mặc đồ đơn giản quá mày không sợ bị cười à ? – Trang lo lắng.

– Tao vẫn chỉ là tao thôi. Kệ !!! – Nó đáp, thản nhiên.

Nhưng Trang nói cũng không phải vô lý. Chả lẽ lại quần jean, áo phông đi dự tiệc, chẳng phải sẽ rất buồn cười sao. Hay là không đi nhỉ… Không được, như thế mất mặt lắm, 2 anh em nhà kia sẽ nghĩ nó kiêu hay không nể mặt hay… đại loai như thế. Vả lại, nó chưa từng đi dự cái buổi tiệc dạng này bao giờ nên cũng chả biết… HaZzz !!!

Đau đầu quá, sao tự dưng lại phải suy nghĩ nhiều thế này chứ !!! Bực mình thật, nó vẫn là nó, chả có gì thay đổi đâu…nhưng sao vẫn cứ thấy lo lo, lạ thật đấy….

– À, Linh ơi, tao nghĩ ra rồi…. – Bóng đèn nổ cái đụp trên đầu Trang. Sáng kiến gì đây ???

– Mày lại nghĩ được cái gì đấy, đừng xui dại tao bất cứ điều gì !!! – Nó cảnh giác.

– Mày nghĩ đi đâu đấy hả ? – Trang bực dọc. – Lát đi học về, ghé nhà tao hỏi ý kiến…. bà Vân xem thế nào. Bà ý lớn hơn mình, lại hay tiệc tùng, chắc chắn là biết… được không ? – Trang nói, giọng hơi nài nỉ…

– Ừhm… ừhm…tuỳ… – Nó ậm ờ. Đành vậy, chứ nó chả biết thế nào nữa. Mong cho cái ngày đấy đừng đến, khó xử chết mất…..

Ớ, mà cái Trang nó vừa nhắc đến ai cơ ? Bà Vân-chị gái nó hở ??? Mẹ ơi, phen này chết rồi…

******

– Thôi…tao không đi đâu….tha cho tao đi mà ….

Nó cố giằng tay ra khỏi con bạn đang mặc sức kéo nó.. à không…mà là lôi đi không thương tiếc.

– Mày phải đi cùng tao…

Trang xù vẫn nói giọng cương quyết. “ Không thể nhượng bộ con nhỏ này thêm lần nào nữa…”. Nó nghĩ bụng rồi thản nhiên lôi xềnh xệch con nhỏ bạn là Ong đang vùng vẫy gào thét…

– trời ơi, bạn tốt ơi, tao xin mày…Tao thà bị bọn nhà giàu cười chê còn hơn là đi gặp bà Vân. Mày làm ơn đi…tha cho tao…Hay mày muốn giết chết tao….

– Thôi..ngậm cái bài ca không quên của mày lại đi…Tao cũng sợ mụ Vân lắm nhưng…Linh ơi..mày chịu khó động não lên chút đi. Lần này chỉ có con mụ đó mới có thể giúp được mình thôi….

– GIÚP Ư????????? Trang ơi, mày tỉnh lại đi, mày định để mụ ấy biến tao thành con quỷ dạ xoa trước mặt mọi người ư, tao không ngu…

Nó gào lên, gầm rú…Thực sự thì nó không thể chịu nổi con bạn này thêm một phút nào nữa. Đi gặp bà chị con Xù- Bà Vân- thì có mà chết. Mụ ta hay sử dụng quái chiêu lắm. Nhớ lại sự việc 3 năm trước mà nó không khỏi rùng mình…

Khó hiểu quá…tại sao cái Trang lại muốn lôi nó đến gặp con mụ quỷ không ra quỷ thế chứ…trong khi, vụ việc đó con này cũng khiếp sợ chả kém….

***

– chị Vân, đây là Linh, bạn em, chị giúp nó nhớ, hôm nay là sinh nhật Vũ Huy đấy chị…

Trang xù toe toét khi dẫn nó đến gặp bà chị “yêu dấu” .

– Linh hả?

Mụ Vân chăm chú nhìn nó từ đầu đến chân. Rồi phán xét mấy câu xanh rờn:

– Cũng được đấy…Mặt tròn, da trắng, môi hồng…thế này thì dễ make hơn.

Nó nhìn bà chị đeo quả kính Hary Poter khen, cũng vui chút đỉnh…chuyện..nó là ai chứ…Khà khà…. Đến đây, chắc nó cũng phải yên tâm phần nào về cái tài trang điểm mà con Trang khen lấy khen để từ bà chị nó.

– Nào, cưng!!!. Bây giờ ngồi yên nhớ, chị sẽ làm cho cưng trở thành công chúa luôn.

– Hì…không cần thành công chúa đâu chị, chị trang điểm phớt nhẹ cho em thôi chị nhé.

– Ui sời…yên tâm, cưng nghĩ chị là ai.

Nó thấy hơi hơi rợn người vì cái cách xưng hô “ kưng – chị” ấy. Nhưng thôi, đâm lao phải theo. Đến tận đây rồi thì cứ thử xem sao.

Và thế là nó cứ ngồi thế phó thác khuôn mặt mình cho bà chị. Rồi…ngủ gà ngủ gật lúc nào không hay.

30 phút sau:

– Cưng ơi, dậy đi …xong rồi, dậy thay quần áo đi nào.

– Oáp…hơ…xong rồi hả chị.

– Ừ, xong rồi. Nhìn em xinh thật đấy.

– Ơ…thế hả chị. Cho em soi gương đã nhớ… – Nó tò mò.

– Từ từ, mặc cái váy này vào đã rồi soi luôn thể. Nhìn em cứ như công chúa ý.

– Hì…làm gì đến mức ấy hả chị. Thế cái Trang đâu ạ.

– Chị cũng…chả biết. Để chị gọi nó vào trang điểm luôn. Em vào trong thay váy đi… đi đi…

– …vâng..

“ Mình thực sự xinh như thế sao?” Nó lẩm bẩm một mình rồi cũng bước vào phòng thay đồ. “Mà sao cái váy này loè loẹt thế này, đằng nào là mặt trước, mặt sau nhỉ??” .

– . Ui, xem nào, xinh thế!!! – Bà Vân xuýt xoa khi thấy nó từ trong phòng thay đồ bước ra.

– Thật hả chị. Để em xem….

Nói rồi, nó quay về phía gương:

– AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA…Chị…c hị…làm…cái…..cái….gì…thế này….

– Ô kìa, xinh mà cưng!

– XINH Ư????????? Chị…chị…

Nó phát hoảng, nói không ra hơi.

– BÙI KHÁNH TRANG!!!!!!!!! MÀY RA ĐÂY CHO TAO!!!!!!!!!!!!!!

Nó hét ầm ĩ cả nhà lên. Dường như không thể chịu nổi nữa rồi, nhìn nó lúc này không khác gì quỷ đội lốt người. Đáng sợ lắm.

– Ong ơi, tao xin lỗi.

Con Trang rón rén đi từ ngoài vào, nhìn mặt con nhỏ thì thấy hình như hối lỗi dữ lắm.

– Mày bảo sao hả? xin lỗi ư, nhìn tao thế này thì có thể đi đâu chứ. Mày nhìn tao đi, nhìn đi.!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

– Tao…tao…không ngờ…chị Vân lại…lại…biến mày…thành…thành…thế này…xin lỗi…

– Em Linh xinh ơi, cậu bạn đẹp trai của em đến đón em này, ra đây đi cưng…

Bà Vân ở ngoài ới vào. Dường như vẫn còn tự hào về cái tài của mình nhiều.Còn nó, mặt cắt không còn giọt máu, không được, nó không thể để Huy nhìn thấy bộ dạng nó lúc này được.

– Mày ra bảo với Huy là…tao…có vấn đề, không đi được rồi xin lỗi cậu ấy hộ tao.

– Nhưng…

– Đi đi…hừ…

– Ơ…sao lại thế. – Vân xen vào.

– Chị biến em thành ra thế này thì em còn mặt mũi đâu mà đi sinh nhật cậu ấy nữa chứ.

– Ô, xinh thế cưng còn đòi hỏi gì nữa.

– Giời ơi là…

– Sao cậu lại không đi? Cậu làm sao thế… – Huy hớt hải chạy vào.

– Tớ…tớ… – nó lắp bắp.

– Cô là ai… ớ…Linh, là cậu hả, sao….a…ha…ha …ha…ha..haha….

Vừa nhìn thấy nó Huy đã lăn ra cười sằng sặc.Còn nó thì chỉ biết đứng trân trân ra nhìn cậu bạn mà không biết nói gì trước tình huống dở khóc dở cười này.

Nó mặc một chiếc váy dài màu đỏ hoa loè loẹt, mắt thì đánh đen xì, môi đỏ chót. Hơn nữa, mái tóc còn bị bà Vân bới tung lên một cách vô cùng…cố ý. Xinh ư? Nhìn nó thế này mà bà ý còn bảo xinh ư? . Trông nó y như con quỷ dạ xoa vừa từ dưới âm phủ mới hiện hình lên vậy.

“ Mẹ ơi, chúa ơi, xin người đào cho con một cái hố thật sâu để con có thể chui xuống đó mãi mãi. Hãy đưa con thoát khỏi nơi đây vĩnh viễn !!!”…

Và rồi, nó cứ đứng chôn chân ở đấy trước ánh mắt của cậu bạn thân hiện vẫn đang ôm bụng cười mà không có ý định dừng lại.

O MY GOD!!!…….

*****

Thế là từ đó, nó thề là sẽ không bao giờ để bà Vân động đến nó dù chỉ một lần nào nữa. Dù chi là cái móng tay. Với nó, một lần là quá đủ.

*****

– Tin tao đi. Bà Vân giờ ổn lắm. Tay nghề hơn rồi.- Trang Xù vẫn cố nài nỉ nó.

– Thôi đi, tao không cần biết. Không đi là không đi. Mà sao mày cứ làm quan trọng hoá cái vấn đề này lên thế nhỉ ?

– Bởi vì…vì…tao lo cho mày. Không muốn mày bị mất mặt trước lũ nhà giàu ấy. Điển hình là con nhỏ Uyên ý.

– Theo tao nghĩ thì còn vì một người đấy. – Nó nói mà mặt cực đểu.

– Ai…ai cơ..

– Nhật. Trúng tim đen rồi chứ gì? he he…tao biết ngay mà.

– Ừ đấy. Thì đã sao nào. Nói chung là mày phải đi với tao. Không thì tao cắt đứt quan hệ với mày. – Trang nói giọng cương quyết.

– Lại chiêu cũ à. Mệt mày thế. Tao đã thề là….

– Lần này tao làm thật đấy.

Nó nhìn cái mặt nghiêm túc của Trang. Nó nghĩ lần này con bé nói thật. Nhưng sao khó hiêủ thế. Chuyên này đâu quan trọng gì lắm mà con nhỏ này lại cứ thích làm rùm beng lên thế nhỉ.

– Tao sẽ không đi dự cái buổi Party vớ vẩn ấy nữa. Mày sẽ làm gì hả? Cắt đứt quan hệ tình bạn chỉ vì chuyện cỏn con này ư?

– Đúng. Nhưng nó ko hề cỏn con đâu. Tao sẽ làm thật nếu mày cứ ép tao. Còn mày, muốn hiểu thế nào thì tuỳ.

Trang không nhìn vào đôi mắt nhỏ bạn nữa mà quay đi chỗ khác. Nó không biết phải đối mặt với đôi mắt chất chứa hàng vạn câu hỏi tại sao của con bạn nứa và nó cũng không biết phải giải thích thế nào cho thích hợp. Nó chỉ biết, buổi tiệc lần này là vô cùng quan trọng, gắn với danh dự của hai đứa. Và…nó không muốn để con bạn lo lắng…

****

– Uyên, mày phải nói rõ với tao. – Vy đứng đối diện Uyên, nhìn thẳng vào đôi mắt đen đầy quyến rũ của nhỏ bạn.

– Giải thích cái gì cơ?

– Mày đừng giả vờ nữa? Mày biết thừa Party nào do gia đinh mày tổ chức cũng đều dành cho giới thượng lưu sao?

– Đúng. Có chuyện gì à. – Uyên vẫn vờ như không biết.

– Vậy tại sao lại mời con nhỏ Linh và Trang 11B8 hả?

– Tao mời chúng nó thì sao?

– Hai đứa nó chưa từng dự tiệc nào lớn như thế này đâu? Mời hai đứa nó chẳng phải sẽ rất buồn cười sao? Chúng nó sẽ tự rước hoạ vào thân thôi. Cô Châu sẽ không để yên đâu. Mày biết tính cô Châu rồi mà.

– Tao thích thế. Và…tao muốn thế.

– Ý mày….

– Phải. Mẹ tao rất ghét những đứa nhà nghèo như chúng nó. Với tính con nhỏ Linh nữa. Mẹ tao càng ghét. Tao cũng muốn làm bẽ mặt nó. Nhất là…trước mặt Huy.

– Huy và nó là bạn thân mà. Mày không làm được gì đâu.

– Không thử sao biết. Tao ko tin lúc nào Huy cũng chỉ quan tâm đến nó.

– Được rồi. Mày thích Huy. Vậy còn con nhỏ Trang thì sao?

– Nó thích ông Nhật đấy. Đây là cơ hội tốt cho mày Vy à.

– …Nhưng..******…nói thật, tao rất sợ ******…bà ấy…

– Như vậy tao lại càng thích.

– Tao sẽ bảo chúng nó không đến dự.

– Chúng nó sẽ không có đường lui đâu. Nếu tao mời mà không đến thì…tao ..sẽ càng có cớ để mỉa móc nó. Haizzz… Không biết sẽ vui thế nào nhi???

– Mày…

– Thôi, tao ra ngoài đây. Quyết định như vậy nhé.

Vy nhìn theo bóng nhỏ bạn bước đi mà chán nản. Uyên thực sự đã thay đổi rồi. Thay đổi rất nhiều. Không còn là một nhỏ Uyên hiền dịu đáng yêu như ngày nào nữa rồi. Hiện hữu trước mắt nó đây là một Nguyễn Minh Uyên hoàn toàn khác, đầy toan tính và sự xấu xa.

Nó cũng không thể ngờ con người lại có thể thay đổi nhiều và trở nên đáng sợ đến vậy.

****

Lách tách…

Tách….

Hai mắt Trang mờ đi, nó không thể nghe thấy gì khác ngoài tiếng nước chảy nhẹ.

Từng giọt, từng giọt một….

Những gì nó vừa nghe thấy…Vô tình…nhưng đáng sợ….

Nó phải làm gì để bảo vệ con bạn thân của nó và…bảo vệ cho chính nó…

Từng dòng suy nghĩ ùa vào tâm trí con bé….

Ào… ào….

Tiếng nước mỗi ngày một mạnh….

Phải làm sao ?

Làm thế nào ?

Nó không biết, hai tai ù đi, lo sợ…

Không được, nó không thể để chuyện gì xảy ra với nhỏ Linh, bạn thân của nó được. Cầm hai tấm thiệp màu tím trên tay…nó nghĩ rồi rảo bước ra ngoài.

« Tao sẽ bảo vệ mày, Linh ạ ! »

****

– Mày giải thích đi. Rốt cuộc là có chuyện gì hả. Nói đi.

– Tao không muốn nói cho mày nghe.

– Tại sao ? Tao thật sự không hiểu. Tao với mày có phải bạn thân không. Chuyện gì ?

– …

– Nói cho tao nghe đi.

– Không có gì thật mà

– Nói dối. Tao bảo mày nói đi. Bạn thân bao nhiêu năm trời, mày không thể giấu tao.

– Thôi được, tao sẽ nói tất cả với mày.

…..

– Tao sợ. Linh à, chúng ta không còn đường lui đâu.

– Tao hiểu rồi. Con nhỏ đó đáng sợ thật. Nhưng tao sẽ ko để nó cười sung sướng đâu.

– Mày định làm gì?

– Thì đi dự tiệc thôi. Chẳng phải mẹ nó rất ghê gớm sao? Tao cũng muốn xem bà ta ghê đến mức nào. hì…giờ thì đi thôi.

– Đi đâu?

– Nhà mày.

– Mày không sợ bà Vân nữa hả?

– Ko sợ, có gì tao sẽ…giết mày trước. hehe…

– Con nhỏ này. Tao sẽ ko để mày có cơ hội giết tao đâu. thề đấy.

****

Trang nhìn nhỏ bạn. Vẫn nụ cười ấy, vẫn cái miệng nhỏ xinh ấy nhưng sao nó lại thấy lo lắng quá. Phải chăng con bạn của nó đã quá hồn nhiên nên chưa cảm nhận được cái đáng sợ tràn ngập xung quanh chúng nó.

Và rồi, con nhỏ lại thở dài. bởi lẽ…

Nó..tin tưởng con bạn. Con bạn thân của nó đủ lanh lợi để đương đầu với con nhỏ Minh Uyên kia…

Tình bạn là luôn sẵn sàng chia sẻ…

Và tin tưởng lẫn nhau.

****

HaiZzz….!!!!

Nhức đầu quá…!!!

Bao nhiêu chuyện xảy ra… dồn dập…khiến nó…mệt!!!

Mai là thứ 7 rồi, là ngày mà buổi tiệc đó diễn ra. Nó nói với cái Trang là ko lo lắng gì nhưng thực ra nó đang lo gấp bội phần. Nó ko thể tưởng tượng nổi một con nhỏ 17 tuổi như nó lại phải đương đầu với nhiều chuyện như vậy.

Nó càng ko ngờ con nhỏ bằng tuổi nó_ nhỏ Minh Uyên lại bình thản khi nhắc đến những âm mưu của con nhỏ đến lạ. Mới 17 tuổi mà sao lại có quá nhiều toan tính đến thế.

Con nhỏ Uyên đó đã thừa nhận là nó thích Huy. Ừ đấy!!

Thích Huy…haha…Cuối cùng Huy cũng có được một cái đuôi dài rồi đấy khi con nhỏ Uyên quyết đấu tranh quyết liệt đến thế.

Con nhỏ nghĩ Huy thích nó…hay..nó thích Huy….haha…Buồn cười thật, chúng nó chỉ là bạn thân thôi mà. Nhưng sao…nó cứ cảm thấy khó chịu thế nào ấy…mơ hồ lắm…

Và rồi, con bé chìm nhanh vào giấc ngủ, trên môi vẫn ko ngừng lẩm bẩm…

“Thích ư?…Mơ hồ thế….hihi…haha….” (Hâm!!!)

***

Nắng sớm tràn vào khung cửa sổ, rọi thẳng nào khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu cuẩ nó. Con bé khẽ cựa quậy, dần mở mắt. Bất chợt, Nó thở dài.

Haizzz!!!

Ngày mới đến rồi, hôm nay là thứ 7, phải !!! Thứ 7.Ngày mà Cái buổi tiệc chệt tiệt ấy diễn ra.

Haizzz!!!<thở dài=”” phát=”” nữa=””>

***

Đầu óc nó quay cuồng, trống rỗng. Hai tai ù đi. Nó chỉ có thể cảm nhận được từng tiếng “vù vù” Sượt qua. Ôi trơi!!! Mệt!!!

Bầu trời đẹp quá! Xanh trong, dìu dịu. Không khí mát mẻ, dễ chịu, thấm đẫm hương hoa đồng nội. Ấy vậy mà, tất cả mọi thứ hiện ra trước mắt n ó lại là 1 khoảng không gian xa xăm, mịt mùng đến kì lạ.

Khỉ thật nó lo lắng cái gì chứ, chả có gì có thể khiến tâm trí nó đảo lộn lung tung beng được. Hừm, Chỉ, là một bữa tiệc thôi, tiệc “nho nhỏ” thôi mà, việc gì phải ghĩ ngợi nhiều, Ặc, chỉ thêm đau đầu thì có. Ôi lạy chúa tôi, cái con ong mạnh mẽ biến đâu mất rồi, cái con Trần Hà Linh ương bướng, ngang ngược cũng chạy đi nghỉ ở chốn xó xỉnh nào rồi!!!

Hix!!! Đau đầu quá!!!

***

– Hôm qua cậu làm sao thế hả Linh? Nhình cậu bơ phờ thế nào ý. Tối qua mất ngủ hả? – Huy vừa nhìn thấy nó với vẻ mặt kỳ kỳ liền lân la hỏi ngay.

– Đau có, đau có. Tớ vẫn bình thường mà. Chỉ là đang bận suy nghĩ thôi. – Nó bình thản đáp lại. Chân vẫn bước đều nhưng mắt thì hướng về nơi nào đó rất… xa xăm.

– Suy nghĩ cái gì?

– Party.

– À, cái party nhà Nhật hả? Tối nay cậu cũng đi chứ.- Huy được thể hỏi tức khắc, khuôn mặt rạng rỡ thấy rõ.

– Đi cũng thế mà không đi cũng thế cả thôi.

– Ý cậu là sao?

– À…không,không có gì hêt. Tối cậu cứ đến trước. Tớ sẽ đến sau.

– SAo lại thế được. TỚ qua đón cậu được không?

– Thôi khỏi, tớ còn sang nhà cái Trang chuẩn bị nữa. Chuyện con gái ý mà. Cậu đợi sẽ lâu đấy, nên cứ đi trước. Khỏi chờ.

– Ơ, cậu lại nhờ chị Vân…

– Ừ thì sao? Vấn đề gì à?

– 3 năm trước…hihi…tớ…- Huy bụm miêng cố không cười. Làm nó tức xì khói đầu. Cái thằng bạn trời đánh, đầu óc minh mẫn cũngcó lúc thôi chứ. Sao lúc nào cậu cũng nhớ dai thế hả. Chuyện đáng xấu hổ như thế, nó không muốn nhớ chút nào. Vậy mà tên Huy chệt tiệt này lại cứ thích đem ra trêu nó “mới điên “. MẶt nó nóng bừng, gầm lên thành từng tiếng:

– Chán sống rồi hả?

– Ôi không, tớ còn yêu đời lắm mà. Chỉ là…hình ảnh lần đó cứ…làm tớ…hi…haha…không nhịn nổi. Hư…hư…

– Này thì”yêu đời” này, này thì “không nhịn nổi” này, này thì cười nữa này…- Nó vừa nói vừa đấm thùi thụp vào vai, vào bụng huy làm anh chàng né không kịp, miễn cưỡng cắn răng chịu đòn. Cho chết ai bảo động vào ổ kiến lửa làm chi!!!

***

Vừa bước vào đến cửa lớp, nó đã giật mình bởi con Trang bỗng từ đâu vọt đến. Tuôn ra 1 tràng:

– Đi học về thì vào nhà tao luôn. Bà Vân đã chuẩn bị sẵn đồ nghề chờ 2 đứa mình về là thi hành ngay tức khắc. Sáng nay, bà Vân sẽ đi lấy quần áo, đảm bảo đẹp miễn chê.

– Ừm.- NÓ gật đầu lấy lệ rồi lững thững bước vào chỗ ngồi.

– Thôi nào, đừng lo lắng quá. Mày hãy chứng tỏ mình đi. Con Ong xinh đẹp đáng yêu ngỗ ngược đâu rồi.

– Hì! Tao vẫn là tao. Làm ơn cho ta về chỗ ngồi. Buồn ngủ.

– Ừ ừ…Xí!!! MÀy tưởng tao không lo chắc.

***

– Hà Linh…

– Tránh ra đi Trang, tao đang buồn ngủ mà.

– Tớ là Vy.

– Vy??

***

– Tớ không biết có nên nói cho cậu nghe không? Nhưng tớ đã suy nghĩ và tốt hơn là nên nói trước với cậu. Về…- Vy ngập ngừng.

– Buổi tiệc tối nay!

– Sao cậu…

– Hì. Tớ biết mà. Buổi tiệc dành cho giới thượng lưu. – Nó cười nhạt.- Và Uyên muốn làm tớ bẽ mặt trước họ. Đúng không?

– Cậu… nên cẩn thận. Ừm mẹ của Uyên, cô Châu. Một người phụ nữ thành đạt. Sẵn sàng làm mọi thứ vì danh dự của gia đình. Đặc biệt, bà ấy rất ghét…

– Những người như mình phải không? Không có địa vị xã hội

– Phải. Tớ đi đây. Chúc may mắn.

Vy bước đi.

Nó có thể thấy nét cười gượng gạo trên môi con bé.

Một người phụ nữ “sẵn sàng làm mọi thứ vì danh dự gia đình” ư? Ghê gớm đến vậy sao. Rốt cuộc con người này là như thế nào, liệu có đơn giản như nó nghĩ?

Nó cười, nụ cười nhẹ bẫng. Tối nay, nó sẽ biết câu trả lời.

***

Nó cùng Trang vừa bước vào cửa nhà thì đã thấy bà Vân từ đâu chạy ra, hớn ha hớn như bắt được vàng. Nó ngạc nhiên hỏi:

– Chị làm sao thế? ĐÀo trúng ổ “kim cương” à?

– Chưa đến mức đấy đâu cưng. Vào đây, chị cho xem cái này. Đảm bảo làm 2 đứa lác mắt luôn

Nói rồi, Vân lôi xềnh xệch 2 con nhỏ đang ngơ ngác chẳng hiểu mô tê gì vào trong phòng.

– Oa, chị Vân, chị lấy mấy cái này ở đâu ra vậy? – Trang xù sung sướng hét ầm ĩ lên khi thấy 2 bộ váy cực kì đẹp và lộng lẫy trên giường. Một bộ màu đen và 1 bộ màu trắng. Nó trố mắt nhìn, dường như không thể tin nổi vào mắt mình

– Chị …chị…sao

– Ui giời, phục chị mày chưa. Công sức cả buổi sáng của chị đấy. Năn nỉ ỉ ôi mãi mới mượn được. Hàng độc đấy em

– Nhưng mà… ở đâu mới được chứ.

– Con bạn chị vừa đi Mỹ về. Nhà giàu lắm. Quần áo lại vô khối. Hơn nữa, nó hay tiệc tùng lắm, váy dạ hội của nó thì nhiều vô kể. Hai cái này đã nhằm nhò gì. Ối cái đẹp hơn ấy chứ.

– Thế này thì đẹp quá rồi ấy chứ. Ôi chị yêu quý của em. Lại em biểu lộ tình cảm với chị nào.-Trang xù vẫn không ngớt xuýt xoa.

– Thôi thôi, cho chị xin 2 chữ bình yên đi. Chị cũng muốn đền bù cho cái Linh vì vụ lần trước. Lúc ấy, chị còn non quá. Cứ nghĩ thế là độc đáo. Xin lỗi em nha.

– Qua rồi mà chị. Em quên rồi. Lần này chị phải trang điểm cho em thật xinh đấy nhớ.

– Đưong nhiên rồi. Ra đây nào. TRANG, lại đây cầm vào lại hỏng bây giờ. Bỏ cái váy xuống. Mau.

Nó phí cười, 2 chị em nhà này vui thật. Chị Vân bây giờ so với 3 năm trước quả thật rất khác. Chị ý có vẻ dịu dàng và cẩn thận hơn.