Chương 3

″Nhất định lớn lên anh sẽ lấy em làm vợ”

Thế là cuối cùng đã đến. Hai anh em cậu hào hứng vào quê bác. Vào thăm quê bác mẹ cậu liền dặm dò hai anh em cậu cẩn thận:

-Các con nhớ đi sát theo Mẹ nha. đừng đi xa quá kẻo lạc đó.

-Mẹ đừng lo. Con đã bảy tuổi rồi đó.

-Nhớ đi theo Mẹ đó.

Cậu dạ một tiếng rồicậu tiếp tục ngắm cảnh và lạc thật. Nhưng cậu không sợ cũng không khóc. Cậu vừa đi vừa ngắm cảnh. Và cậu nghe thấy một tiếng khóc của ai đó.cậu chạy lạingồi xuống bên cạnh cô bé, lên tiếng hỏi:

-em làm sao thế?

-Hu hu. Em bị lạc mất Mẹ.

– Thôi đừng khóc anh sẽ đưa em đi tìm Mẹ. được chứ.

Cô bé ngừng khóc, ngưỡng mặt lên nhìn cậu nói:

-Thật á. Cảm ơn anh nha.

-đi thôi.

Cậu chìa tay cậu ra nắm lấy tay cô bé, thật ấm áp, tay cô bé mềm mại, khuôn mặt cô bé thật là dể thương, tóc thì búi thành hai chỏm làm cho cô bé ấy lại càng dể thương hơn nữa. Cô bé nắm chắc lấy tay cậu đứng dậy, nhưng có vẽ như cô bé không đứng dậy được, cô bé nhăm nhó:

-Không được rồi. C

hân em đau quá!

Thấy vậy cậu ngồi xuông lấy tay nắm lấy chân cô bé nói:

-Anh xem nào. Em có đau không?

-Đau lắm.

-Chắc bị bong gân rồi. anh ngày xưa cũng mấy lậy bị như thế.

-Thế có lâu thôi không thế? Em đau lắm. híc híc.

-Đã nói đừng khóc rồi mà. Để anh thổi cho đỡ đau nha.

Nói rồi cậu cúi xuống thổi cho cô bé vừa thổi vừa hỏi:

-Đở chưa?

-ừm. Em đỡ đau rồi.

Anh tìm mẹ giúp em đi.

-ừm. Đi nào? À thôi để anh cõng cho. Lên đây nào?

Cô bé không ngại ngùng leo lên lưng cậu. Cậu thấy một niềm vui, một niền hạnh phúc dồn lên trong người cậu.

đi được một đoạn bỗng cô bé reo lên:

-Em muốn ăn cái đó, Em muốn ăn cái đó, anh mua cho em đi?

Cậu bật cười vì cái tính vô tư ngây thơ của cô bé.

Cũng may cậu đủ tiền để chi trả.

– Của em đây.

-Em cảm ơn anh nha. Anh ăn này.

-Thôi em ăn đi.

-Anh ăn đi cho em vui.

-ừm.

Chỉ một phút ngắn ngủi bên cô bé mà cậu thấy thật hạnh phúc. Cậu nói tiếp:

-Em thích nơi này lắm à?

-ừm. Cô bé lên tiếng.

-Vậy thì anh hứa khi anh lớn lên anh sẽ đưa em về thăm lại chốn này.

-Anh hứa đó nha. Cô bé cười tinh nghịch.

-ừm. Anh hứa.

-à còn cái này nữa. Nhất định lớn lên anh sẽ yêu em. Nhất định lớn lên anh sẽ lấy em làm vợ.Nhất định là như thế.

-thếvợ là gì vậy anh?

-Nghe bà anh bảo, vợ là người đưa lại hạnh phúc niềm vui cho mình.

-Thế thì lớn lên em cũng sẽ lấy anh làm vợ.

Hi hi.

-Con gái thì lấy chồng chứ không phải là vợ.

-Thế chồng là gì thế?

-Thì chồng là…… nói chung thì cũng giống vợ thôi.

-Thế à. Thế thì nhất đinh lớn lên em sẽ lấy anh làm chồng.

-Em hứa đó nha. Ngoắc tay nhé.

-Ngoắc thì ngoắc. hihi. Lại một điệu cười tinh nghịch vang lên.

Hai người đang nói chuyện vui vẽ thì bỗng nhiên có hai bác dắt theo một

cô bé chạy lại:

-Thảo, con làm Mẹ lo quá. Sao con lại đi lung tung thế này.

-A. Mẹ. Cô bé chạy lại ôm lấy Mẹ.

-Chân con làm sao thế.

-Chân con đau lắm. may có anh kia giúp con.

Nói rồi cô bé chỉ tay về phía cậu, mẹ cô bé nhìn cậu rồi cúi xuống hỏi nhỏ với cô bé:

-Ai vậy con?

-Chồng con đó.

Cô bé cười tinh ngịch nhìn mẹ.

Một người đàn ông trung niên đi đến bên cậu, hình như là bố cô bé thì phải:

-Cảm ơn cháu nhé.

-Dạ không có gì! cậu lể phép đáp.

Nói rồi người đàn ông đó lại dắt tay cô bé đó rồi đi tiếp, đi được một đoạn thì cô bé quay mặt lại nhìn cậu nỏ một nụ cười thật tươi, tay trái đưa lên vẫy chào cậu:

-Tạm biệt chồng nhé.

Cậu cũng đưa tay lên vẫy chào cô bé:

-ừm. Tạm biệt vợ.