Chương 3

Con nhóc hay đi học trễ.

7 giờ sáng…

Cái đồng hồ Mickey cứ giãy đành đạch như con cá nằm trên thớt.

Nó huơ tay, đập cái rầm vào cái đồng hồ xấu số.

2p sau, 1 chiếc đồng hồ khác hình con cá lại nối gót chiếc đồng hồ kia.

Lại 2p sau, một chiếc đồng hồ khác lại chịu chung số phận…

Nó bực mình ngồi dậy tắt hết những chiếc đồng hồ còn lại đặt cách nhau 2p. Đó là thói quen của nó.

Nó – Trần Thái Linh – một con nhỏ chuyên gia đi học trễ, luôn phải viện ra đủ lí do với bác bảo vệ và thầy giám thị. Mặc dù trường nó bắt đầu học lúc 8h, nhưng ko khi nào nó đi sớm được. Lí do ư?? Rất đơn giản, đó là vì nó thức khuya… chơi games. Vì vậy nó phải đặt 7 cái đồng hồ báo thức cách nhau 2p mới mong dậy sớm được. Nhưng dù vậy nó vẫn đi học trễ vì 1 thói quen khác.

Nó phi vào phòng tắm, vừa súc miệng vừa… ngủ. Az, cái tật ấy đã bao nhiêu lần bị ba mẹ quở trách mà nó vẫn ko chịu chừa.

Nhưng ít ra thì nó vẫn có được 1 ưu điểm khác khiến ba mẹ nó rất hãnh diện, là trong các kì thi học sinh giỏi toàn quốc từ 1 năm trở lại đây đều bị nó giựt giải hết.

Nó thông minh lắm, chỉ cần đọc liếc qua bài là nhớ. Nhưng nó lại lười ko chịu học mới chết chứ!! Đúng là 1 con người nông cạn.

_Linh, dậy đi học!!

_On ạy ùi!! (con dậy rồi) – nó vừa súc miệng vừa đáp.

_Nhanh lên xuống ăn sáng rồi đi học kẻo trễ!! – mẹ nó hối thúc.

Nó nhanh chóng rửa mặt rồi phi xuống nhà cho kịp bữa sáng.

Nhìn vào bàn, nó ko khỏi… choáng. Az, ngày nào cũng bánh mì với sữa, nó ngán tới tận cổ rồi. Hơn nữa hôm nay lại có môn thể dục, ăn sáng kiểu này làm sao trụ nổi tới tiết cuối đây???

Nó ngao ngán thở dài, rồi phi thẳng ra ngoài cửa ko quên ném lại cho mẹ một câu gọn lỏn

_Con ăn trên trường!!

rồi phi thật nhanh ra khỏi nhà.

Mới có 7h 25 thôi, còn sớm chán. Nó cũng đang định dạo 1 vòng quanh nhà sách đây.

Cả tuần nay nó lùng tìm cho bằng được quyển “Chạng vạng” của Stephenie Meyer. Nó tình cờ đọc được nội dung của quyển sách ấy trên mạng, thấy hay hay nên mới lùng tìm. Cuốn tiểu thuyết ấy ko chỉ có 1 quyển đơn lẻ mà có hẳn 1 bộ: Chạng vạng, Trăng non, Nhật thực, Hừng đông.

Đang loay hoau gửi cặp tại quầy, chợt có 1 thằng nhóc đi ngang và đụng vào người nó. Nhưng tên nhóc ko biết điều ấy chẳng những ko thèm xin lỗi nó lấy 1 tiếng mà còn lên giọng

_Mắt mũi để đâu vậy?? Có lé cũng phải thấy mờ mờ chứ???

Az, nó quay sang nhìn tên nhóc chết tiệt ấy. Nếu là 2 năm trước thì tên nhóc ấy đã bị bụp đến te tua tàn tạ rồi. Nhưng ko, giờ nó đã là 1 con người khác, ko thể hở 1 chút là lại đánh nhau như ngày xưa nữa.

_Này, cậu ăn nói cẩn thận chứ?? Chính cậu đụng tôi còn gì??

_Ồ, ai đây?? Chẳng phải là lớp Thái Linh của lớp 12A1 sao??? – tên nhóc xấc láo nhìn nó nói bằng giọng hết sức mỉa mai.

Nó nheo mắt, quả thật cậu nhóc này là lần đầu tiên nó gặp.

_Xin lỗi, tôi với cậu có quen biết sao??? – nó lịch sự hỏi.

_Ko, nhưng rồi cũng sẽ biết nhau thôi!! Tạm biệt!! – tên nhóc xấc láo ấy thay đổi thái độ, nháy mắt thân thiện với nó rồi chạy nhanh ra ngoài.

Nó hơi nhíu đôi chân mày mỏng tang… Ai nhỉ?? Nó đâu phải nhân vật nổi tiếng??? Tên nhóc ấy lại càng ko phải người quen của nó, vậy hắn là ai?? Ashhh nhức cái đầu quá, ko thèm suy nghĩ nữa.

Nó tìm tới quầy sách mới. Một tuần nay lúc nào cũng thấy nó túc trực ở đây, nhưng chẳng khi nào nó đi ra và cầm theo 1 quyến sách trên tay cả.

Nó dạo quanh các quầy sách khác, rồi lại đi vòng sang quầy hàng lưu niệm. Nó để ý thấy có 1 chiếc hộp nhạc nho nhỏ, rất dễ thương…. Chiếc hộp có lớp vỏ ngoài làm bằng thủy tinh trong suốt, khi tra chìa vào khóa, nắp hộp mở ra 1 cách nhẹ nhàng, và ở phía trong trồi lên 1 chiếc xích đu giữa đồng cỏ, có 2 đứa nhóc ngồi đu đưa trên đấy. Hộp phát ra là “ A little love” – bài hát mà nó thường nghe trước khi đi ngủ.

Nó muốn mua, nhưng tiền để dành lại ko đủ… mà xin thì mẹ lại ko cho nên đành ngậm ngùi đứng nhìn thôi.

Reeng…

Ối, ở đâu ra tiếng chuông báo cháy vậy nhỉ?? Nó ngẩng lên nhìn quanh…

Ồ ko, mọi người vẫn hoạt đồng bình thường mà, chắc hệ thống bảo vệ của nhà sách này hỏng rồi.

Nhưng hình như nó sực nhớ ra cái gì thì phải. Nó lại đưa mắt nhìn quanh, vô tình nó phát hiện ra chiếc đồng hồ. Đã đúng 8h rồi…

_ÔI KO!!!!!!!!!!!!!!!!!! – nó thét lên và chạy ra quầy lấy cặp.

Ngay sau đó, nó phi thật nhanh đến trường. Ôi thôi tiêu rồi, mọi ngày nó chỉ đến trường trễ có 1 chút (khoảng 5, 6p gì đó) thôi, vậy mà hôm nay đúng 8h nó mới bước chân ra khỏi nhà sách. Dù có vắt chân lên cổ mà chạy thì cũng mất đến 10p chứ chẳng chơi.

Ôi tiêu cái thân tàn của nó rồi… ông giám thị sẽ ko bỏ qua cho nó thêm lần nữa đâu…

Gần tới cổng trường, nó đã thấy cái bóng dáng oai vệ của ông thầy giám thị và bác bảo vệ. Kiểu này là ko thể lẻn vô trường được rồi, đành phải dùng hạ sách cuối cùng thôi!

Nó ko chạy tiếp tới cổng mà quẹo sang bên phải. Bờ tường ở bên ấy khá thấp, nó có thể phóng qua một cách dễ dàng.

Đầu tiên, nó thảy cặp vào bên trong sau đó lùi lại lấy đà rồi phóng tới.

Tất nhiên, với kinh nghiệm 8 năm của nó thì việc vượt rào dễ như bỡn… nó đứng dậy phủi đất cát, cầm cặp lên rồi te te chạy lên lớp. Nhìn nó ko ai nghĩ nó là học sinh cá biệt đâu!!

Nó vừa đi vừa hát trong hành lang, chất giọng trong trẻo và cao vút của nó vang xa.

Lấp ló đằng sau cửa lớp một lúc, cuối cùng nó cũng đã tìm ra lí do vào trễ của mình.

Nó đưa tay lên vò vò mái tóc thẳng mượt, chỉnh sửa quần áo cho thật xộc xệch rồi hiên ngang bước vô lớp.

_Em lại đi trễ rồi đấy Linh!! – cô chủ nhiệm nhắc nhở.

_Thưa cô, mẹ em đi vắng còn đồng hồ báo thức thì bị hỏng nên…

Nói tới đây, nó lè lưỡi rồi cười tủm tỉm… chắc cô sẽ bỏ qua cho nó thôi.

_Haizz, hết cách với em. Thôi về chỗ đi!!

Nó thủng thỉnh bước về chỗ, chỉnh sửa lại quần áo và mái tóc rồi từ từ ngồi xuống.

Quay ngoắt xuống phía thằng bạn thân, nó cười toe

_Hi, mày!!

_Tài nói dóc của mày càng ngày càng lên lever rồi nha!! – Duy cười.

_Mới sáng sớm mà đã làm người ta lóa mắt rồi!! – nó nhăn – Làm ơn dẹp cái nụ cười ấy zùm. Tao chớ hok phải mấy nhỏ trai khác đâu nhá!!

_Hờ… mày ko thể dịu dàng hơn được sao?? Coi chừng ế chồng nha!!

_Ko lo, tao đẹp vầy mà ế chồng nỗi gì!!

Duy bĩu môi quay đi. Con nhỏ này càng ngày càng tự tin thái quá.

Duy là bạn cũ của nó ở lớp 11A2. Sự thay đổi của nó, chỉ Duy và cô chủ nhiệm là biết lí do. Từ sau khi Lâm đi, nó trở về là 1 con nhóc ương bướng, nghịch ngợm…

Từ ấy, cả lớp ko phải là khinh khi nó nữa mà chuyển sang thân thiện và kính nể nó. Duy là người bạn nhất nó tiếp nhận trong tổng số 39 đứa còn lại… dần dần, nó và Duy trở thành đôi bạn thân. Năm lớp 12 này, Duy được cả lớp tín nhiệm bầu làm lớp trưởng, còn nó làm lớp phó học tập. Nhưng nó đã từ chối chức vị ấy… Tất nhiên, một đứa lười như nó mà làm lớp phó học tập thì thể diện và thành tích của lớp chắc chắn sẽ bị nó phá tan rồi…

Reng…

Tiếng chuông vào lớp đã vang lên. Mệt thật, nó còn chưa kịp đi ăn chút gì nữa chứ…

Ở trường nó, một tiết học kéo dài trong một tiếng đồng hồ, hơn nữa lại ko có giờ nghỉ giữa các tiết, nó phải học từ lúc 8h30 tới 12h30 mới được nghỉ, sau đó tới 13h 30 thì lại phải vào lớp và học liên tiếp tới 16h 30 mới tan trường. Haizz, giờ nghỉ trưa chỉ vỏn vẹn có một tiếng thôi, làm sao đủ thời gian ăn chứ?? (Az)