Chương 3

Thành phố Đồng nằm bên bờ một nhánh sông Trường Giang, núi non trùng điệp bao quanh, giao thông bất tiện. Trước đây, đó là khu vực tương đối lạc hậu. Mãi tới năm 2000, khi có đường cao tốc, sự phát triển của thành phố Đồng giống như ngồi trên chuyến tàu cao tốc, một khi bùng phát thì không thể kìm hãm. Bây giờ, thành phố nghiễm nhiên trở thành nền kinh tế trọng điểm của tỉnh. Cũng giống như những thành phố mới nổi khác, người dân bản xứ muốn đi xa, tìm kiếm cơ hội ở những thành phố lớn như Bắc Kinh, Thượng Hải, Quảng Châu, trong khi người ở các vùng xung quanh lại muốn đến thành phố Đồng lập nghiệp.

Từ hồi vào đại học, mỗi lần về nhà, Giản Dao đều có cảm giác quê nhà mỗi năm một khác. Những tòa kiến trúc cũ kĩ lần lượt biến mất, thay vào đó là những tòa nhà thương mại mới xây dựng, đường phố ngày càng đông đúc. Tất nhiên, cũng có những thứ không thay đổi, ví dụ dòng sông uốn lượn quanh thành phố, ví dụ đài tưởng niệm các anh hùng nhân dân ở trung tâm thành phố, ví dụ ngôi biệt thự tĩnh mịch tựa hồ không vương chút bụi trần và thời gian đang ở ngay trước mắt cô.

Đúng tám giờ sáng, Giản Dao có mặt ở ngôi biệt thự như đã hẹn. Vừa gõ cửa, cô phát hiện cửa đã mở sẵn. Bên trong vô cùng vắng lặng, chỉ có ánh nắng chiếu sáng tấm thảm màu nâu trên sàn nhà. Trong nhà hình như không có người.

Hôm qua, Phó Tử Ngộ gọi điện cho cô, nói anh sẽ nhanh chóng quay về thành phố B. Anh dặn trong thời gian làm việc ở ngôi biệt thự, ngoài căn phòng khóa trái cửa, cô có thể tùy ý sử dụng tầng một. Xem ra, đây chính là sự khởi đầu của việc “tùy ý” mà Phó Tử Ngộ nhắc tới.

Phòng khách vẫn được bài trí như lần đầu tiên Giản Dao đến đây. Điểm khác biệt duy nhất là gần cửa sổ xuất hiện chiếc bàn vuông sơn màu trắng và một cái ghế. Trên bàn đặt laptop và một tập tài liệu cũ kĩ, ố vàng. Theo nội dung trong bản hợp đồng, khối lượng công việc của Giản Dao tương đối lớn nên cô sẽ dùng máy tính để dịch tài liệu.

Giản Dao ngồi xuống trước bàn làm việc. Ngoài cửa sổ, dải núi phía xa xa nhấp nhô, được phủ lớp tuyết mỏng, trông như dải lụa trắng. Rừng thông ở gần hơn cũng bị phủ một màu trắng xóa, ánh nắng chiếu xuyên qua kẽ lá nhọn sạch sẽ như mới. Không tồi, điều kiện làm việc tương đối thoải mái. Khi mở laptop, Giản Dao phát hiện có một file txt, tiêu đề là địa chỉ email, nội dung trống không.

Giản Dao đứng dậy, đi dạo một vòng quanh ngôi nhà.

Bên cạnh phòng khách là phòng ăn. Giản Dao ngửi thấy thoang thoảng mùi khói bếp. Cô đoán, bình thường chắc Bạc tiên sinh cũng nấu nướng ở nhà. Cô bỏ hoa quả cô mang đến vào tủ lạnh. Tủ lạnh gần như trống không, chỉ có nửa bát canh cá. Bên cạnh phòng ăn có một cánh cửa thông ra hành lang. Giản Dao bước tới vài bước, bất ngờ nhìn thấy một chiếc cần câu cá dựng ở góc tường.

Thành phố nhỏ này lắm sông ngòi, nhiều cá, các gia đình sắm cần câu là chuyện hoàn toàn bình thường. Điều Giản Dao cảm thấy bất ngờ là chiếc cần câu trước mặt cô chính là “Daiwa Hồng Hổ[1]”, một trong những loại cần câu đắt nhất và tốt nhất trên thế giới, còn là loại số lượng có hạn, “vũ khí thần” trong lòng nhiều người mê câu cá.

[1] Tên một dòng cần câu loại sang, số lượng có hạn của thương hiệu nổi tiếng Daiwa dành riêng cho thị trường Trung Quốc.

Giản Dao dừng chân ngắm nhìn một lúc, cô rút máy di động chụp hai kiểu rồi tiếp tục đi về phía trước. Gần đến cuối hành lang, cô bất giác dừng lại. Trước mặt cô là không gian nhỏ, tấm rèm rất dày che kín cửa sổ ở hai bên, giống như bịt kín mít, không một chút ánh sáng lọt vào. Không gian âm u, tối mờ mờ, chẳng có thứ gì ngoài hai cánh cửa khép chặt. Giản Dao đi vào, đến trước một cánh cửa. Cô nhẹ nhàng đẩy cửa nhưng cánh cửa đã bị khóa chặt. Giản Dao quay về phòng khách. Cô pha cho mình một tách cà phê, bắt đầu cắm cúi làm việc. Buổi sáng nhanh chóng trôi qua, Giản Dao ngồi yên một chỗ, tựa hồ không hề nhúc nhích.