Chương 3

Việt đưa tay dụi mắt, ngước nhìn đồng hồ, rồi vội vàng mò dậy. Đã 19h rồi cơ đấy. Công cuộc kháng chiến của cả một hệ tiêu hóa đòi hỏi anh phải bật dậy để tìm cách đàm phán ngừng chiến. Cuộc đi chơi tối qua kết thúc lúc 3h sáng, và anh tự cho phép mình ngủ một giấc dài mà không thèm quan tâm tới việc thường thì giữa trưa, anh bạn dạ dày cần có cái gì đó để nhấm nháp, để còn lấy sức mà ngủ cùng anh. Ấy vậy mà đã gần một ngày trời anh bỏ mặc nó, khiến anh bạn khốn khổ của anh đang kêu réo lên, biểu tình dữ dội. Việt vò đầu, nhìn quanh ngôi nhà bừa bộn như một cái tổ Cú của mình rồi lắc đầu, “thật là ngớ ngẩn khi mình nghĩ trong ngôi nhà này có gì đó để bỏ vào bụng” – anh nghĩ thầm. Việt uể oải đứng dậy, đi vào nhà tắm làm vệ sinh cá nhân rồi vội vàng phóng xe ra đường, đâu đấy gần đây có một nhà hàng cơm văn phòng thì phải?

“Cuộc sống của những anh chàng độc thân chưa vợ, quan trọng nhất là phải kiếm được một quán cơm bụi phù hợp và thuận tiện”. Không biết ai đó đã nói với Việt như vậy? Và chưa bao giờ anh lại thấy câu nói đó chuẩn xác như lúc này.

***

Phan mở cửa nhà khi chiếc đồng hồ treo tường gõ “boong boong” mười tiếng, và khi hai người bước ra từ phòng tắm, kim đồng hồ đã chỉ tới con số 11h30. Tắm chung gần như là “nghi lễ” hàng ngày trong cuộc sống mà cả hai đều không muốn bỏ lỡ. Vì sau mỗi ngày làm việc mệt mỏi, họ lại dành thời gian đó để ngâm mình thư giãn và truyện trò tâm sự với nhau về những chuyện xảy ra trong ngày.

Phan bước vào phòng ngủ, bật đèn đọc sách, còn Thảo, sau khi sấy khô tóc thì tháo chiếc khăn quấn quanh người ra rồi chui vào chăn. Cả hai cùng có chung thói quen thích để mình “thoải mái” nhất khi ngủ. Phan mở cuốn tiểu thuyết đang đọc dở, Thảo nằm gối đầu lên tay Phan, vòng tay qua ngực và ôm lấy anh. Thi thoảng, khi Phan đọc tới những tình tiết thú vị thì Thảo lại khúc khích cười, và rồi cô ngủ thiếp đi lúc nào không biết.

Phan với tay tìm remote điều chỉnh nhiệt độ điều hoà rồi tắt đèn đi ngủ, nhưng chỉ một giây sau (hoặc là anh nghĩ như vậy), tiếng điện thoại vang lên khiến anh thức giấc. Phan làu bàu ngồi dậy, cố nhẹ nhàng không làm Thảo thức giấc, rồi lần ra phòng khách bật đèn và nhấc máy. Giờ này mà còn gọi điện, chắc chỉ có ông bạn vàng Thái Việt chứ không có ai khác. Phan nhấc máy, rồi không đợi bên kia lên tiếng, anh cáu bẳn:

– Tôi đang hân hạnh được tiếp chuyện ai đây?

– Cậu biết thừa là tớ mà. – giọng Việt có vẻ hơi mất bình tĩnh. Cũng đúng thôi, nếu là Phan thì chắc anh sẽ phải áy náy lắm khi đánh thức người khác giữa đêm khuya như vậy. – Tớ xin lỗi, tớ không đánh thức cậu dậy đấy chứ?

– Không, không! Bạn thân mến ạ, KHÔNG! Bây giờ mới… – Phan ngưng lại một chút để nhìn đồng hồ – giờ mới chỉ hơn 1h30 sáng thôi mà. Ai_mà_dám đi ngủ sớm như vậy được, nhất là khi kẻ đó lại là bạn của cậu.

– Tớ xin lỗi, vì tớ có việc gấp quá, cậu đến nhà tớ ngay nhé.

– Nào nào, bạn thân mến, hãy tưởng tưởng – Phan nói với giọng điệu có tiết tấu hơi cao – tưởng tượng mà xem, trong một đêm mưa gió, trời rất lạnh. Cậu đang ngủ trong vòng tay ấm áp của một người mà cậu sẽ rất hân hạnh giới thiệu với bạn bè rằng đó là vợ tương lại của cậu. Và rồi nhiên có một gã “trời ơi đất hỡi” nào đó kêu cậu thức dậy, và bắt cậu phóng như điên trên đường để tới nhà hắn, cậu sẽ làm gì nào?

– Thứ nhất, có lẽ cậu có vấn đề với khả năng dùng từ. Khi cậu nói về tớ, cậu phải dùng những thể loại từ nào dễ thương một chút. Ví dụ như là “cậu bạn thân đáng yêu của tớ” hoặc cái gì đó đại loại, chứ không phải là “một gã trời ơi đất hỡi”, được chứ? Thứ hai, nếu là tớ thì tớ sẽ đến, cậu biết mà.

Phan vung nắm tay đấm vào không khí, anh quên mất là Việt không thế nào nhìn thấy được.

– Nhưng tớ không là cậu – Phan gần như hét lên – thế nên, tớ sẽ không đến đâu, “cậu bạn thân đáng yêu của tớ” ạ.

– Cái đó tuỳ cậu thôi.

Việt cúp máy và mỉm cười, nếu có điều gì mà anh có thể tự tin nhất, thì hẳn đó là việc anh hiểu rất rõ về Phan. 15 phút nữa thôi, Phan sẽ có mặt, anh tin vậy.

Phan vừa làu bàu rên rỉ vừa đi tới chỗ móc quần áo, anh mặc vào chiếc áo thun dài tay và chiếc quần Jean màu xanh cổ điển. Khi anh quay trở lại phòng khách để lấy chìa khoá xe, thì Thảo đã đứng ở cửa, tay cầm chiếc áo khoác mỏng. Anh quên mất, lúc nãy anh hét lên như vậy, thì người chết cũng bật dậy chứ đừng nói gì đến Thảo. Anh xin lỗi cô vẻ áy náy, và Thảo cho anh biết vì sao cô lại thức dậy: “Anh mặc vào kẻo đêm mưa lạnh lắm, nhớ đi đứng cẩn thận, anh nhé”.

Hạnh phúc đôi khi chỉ là những điều thật nhỏ nhoi.

***

Trời chỉ mưa lâm thâm, nhưng đủ lạnh để khiến Phan rên lên xuý soa, và khi anh tới cổng nhà Việt thì chiếc áo khoác bên ngoài đã thấm ướt. Chiếc Lexus vẫn đậu trước cửa nhà, có vẻ như Việt chẳng bận tâm tới việc đưa nó vào Garage.

***

Bên trong, đèn phòng khách vẫn sáng. Việt ở một mình trong căn biệt thự bốn tầng của ông ngoại anh để lại, căn nhà mà chẳng mấy khi anh bước lên đến tầng ba của nó. Mọi việc chăm sóc căn nhà được anh uỷ thác hoàn toàn cho bà hàng xóm kiêm người giúp việc của mình. Việt “không được hợp” với ba anh lắm, vậy nên anh dọn ra ở riêng ngay khi được thừa kế ngôi nhà cùng với 40% cổ phần của công ty gia đình từ ông ngoại mình. Một người ngoài việc là bố vợ, còn từng là đồng nghiệp và là cấp trên của ba anh. Và rồi khi một luật mới ra đời, quy định rằng những quan chức ngành y đang tại vị không được tham gia vào việc điều hành hay mở phòng khám tư, thì ba anh buộc phải trao chức giám đốc điều hành cho đứa con trai duy nhất của mình. Nhưng ông vẫn giữa quyền quyết định bằng việc nắm giữ 60% cổ phần công ty. Thông qua sự đứng tên của mẹ anh, môt hình mẫu người phụ nữ Việt Nam thế hệ cũ tiêu biểu, nhẫn nhục, cam chịu và biết thờ chồng và chăm con.

***

Phan bước tới mở cửa, cả hai có chìa khoá nhà của nhau, như Việt nói, là để thuận tiện mỗi khi cần đến. Và khi anh cố lách được cái đống bừa bộn chắn hết lối đi ở cửa để bước vào trong thì anh thấy Việt ngồi đó, mặt đầy vẻ lo lắng và bối rối. Khi thấy Phan bước vào, anh thấy Việt mỉm cười, nhưng nụ cười trông mới thiểu não làm sao?

– Tớ biết là dù trời có sập thì tớ vẫn có thể tin tưởng vào cậu mà, và tớ chẳng bao giờ lầm lẫn cả.

– Hừ! Nếu trời sập, thì cậu đã “dẹp lép như con Tép”, lúc đấy thì chẳng còn gì để mà tin vào ai đâu. Nhưng bây giờ, nếu cậu không cho tớ một lý do thật thoả đáng, để ngăn tớ không đấm vào mõm cậu vì đã thức tớ dậy lúc nửa đêm. Thì tớ thề với cậu là tớ sẽ khiến cậu cảm thấy còn tệ hơn trời sập nhiều.

Việt khẽ nhún vai, cười nửa miệng ra dáng kiểu như cậu_muốn_thế_nào_cũng_được rồi bước vào phòng ngủ. Khi Phan đi theo vào trong, anh thấy trên giường có một cô gái đang nằm, trông cô không quá xinh đẹp nhưng ưa nhìn và phúc hậu. Gương mặt trắng trẻo của cô còn dính những vệt máu, và cô đang ngủ, hoặc dĩ nhiên, là bất tỉnh.

– “Cô ta lao vào xe tớ – Việt bắt đầu, không đợi Phan hỏi – tớ không hiểu lắm lý do, nhưng tớ đoán là cô ta tự tử”. Việt nói là “đoán” nhưng Phan có thể đọc được trong mắt anh, sự khẳng định tuyệt đối. Chẳng ai lại lao vào xe người khác trong đêm khuya vắng vẻ chỉ vì sự bất cẩn cả. Nhất là trông cô gái này chẳng có vẻ gì là có vấn đề về thần kinh. Thậm chí trông cô ta còn có vẻ rất thông minh nữa.