Chương 3

Thím Trương Tam bị nói đến nỗi đau định la lối om sòm nhưng nhớ đến mấy năm trước đứa con mình bắt nạt Điền Mật, bà Tứ Nhi đến trước cửa nhà mình chửi bới om sòm, còn ở trong nhà thì bà vác dao đuổi nó vài vòng. Từ đó về sau hình tượng người đàn bà chanh chua được dựng lên, dù bà ấy có yên lặng như thế nào thì nó vẫn còn đó, không ai dám chạm vào lông hổ. Trương Tam cũng có liên quan đến chuyện ấy nên vẫn còn sợ hãi, hứ một tiếng rồi quay sang nói chuyện với người khác.

Bà Tứ Nhi chiếm thế thượng phong và tâm tình đang rất tốt cũng không nói thêm với bà ta, trong lòng âm thầm tính toán lúc khách đến thì nên làm món ăn gì cho ngon. Gà vịt thịt thà đều không thể thiếu, một vài món ăn trên núi có lẽ người thành phố cũng cảm thấy mới mẻ, nhưng mà bà đang suy nghĩ xem có nên đào một vò rượu bà chôn từ sau khi sinh con gái không?

Điền Đại Hà không đồng ý, ban đầu chôn có ba vò rượu, nếu như hôn sự không thành mà lại lấy rượu ra hết, sau này còn phải kết thân với nhà khác, không có rượu làm hồi môn cho con gái thì sao? Ban đầu trong nhà nghèo phải chôn đi, bây giờ đào một vò lên thì về sau cũng khó coi. Bà đành bỏ qua suy nghĩ này.

Nhưng mà phải dọn dẹp nhà cửa mới được, bình thường mọi người trong nhà đều không để ý, anh em Điền Mật Nhi thì vẫn suy nghĩ đến học tập, còn vợ chồng thì chỉ suy nghĩ xem kiếm tiền cho hai anh em học. Điền Mật Nhi trọng sinh mấy ngày nay dưỡng thương cũng không để ý đến những thứ này. Bây giờ nhìn căn phòng đầy bụi bặm cũng cảm giác khó chịu. Nghĩ là làm, cô xắn tay áo bứt đầu dọn dẹp, không dọn dẹp thì thôi đến lúc dọn dẹp đúng là giật mình. Vài cái ổ chuột, dụng cụ trong nhà bị tróc sơn hết, đừng nói đến đồ gỗ thì chỉ còn vài phần nhìn như cũ.

Điền Dã nén tâm tình buồn bực mấy ngày nay cầm cây chổi quét quét mạnh làm cho đất đá bắn vào gà vịt kêu liên tục. Bà Tứ Nhi giận mắng mấy tiếng mà Điền Dã coi như không nghe thấy vẫn tiếp tục quét cho đến khi Điền Đại Hà không nhịn được đuổi gà vịt vào trong chuồng.

Ngày hôm sau hai vợ chồng Điền Đại Hà sang nhà hàng xóm từ sớm, nghe nói hôm nhà nhà họ giết heo, hai người muốn đi mua ít thịt về đãi khách. Điền Dã cũng không muốn ở nhà, dù sao thì kì thi tốt nghiệp trung học đã kết thúc, anh cầm cây sáo đi thẳng ra phía sau núi bắt ít vật hoang dã. Điền Mật Nhi cũng muốn đi theo nhưng bị mẹ cấm, ngày mai phải ra mắt rồi mà sau núi cành lá rậm rạp, bà sợ cô bị sớt sát chỗ nào.

Điền Mật Nhi nằm trên giường đọc sách, mặc dù đã không học nhiều năm nhưng những bài tập tự nhiên này chỉ cần nhìn chút công thức là cô đã hiểu được rồi. Mấy ngày nay cô vẫn lôi cả những bài thi ra để làm lại nhưng bây giờ trong lòng đang nghĩ đến chuyện khác, không tĩnh tâm được.

Mặc dù được mẹ nói nhiều nhưng khi nghĩ đến được gặp người đó cô vẫn thấy rất ngượng ngùng. Người con gái làm đẹp vì người yêu, cô không muốn giống kiếp trước gây ấn tượng không tốt với đối phương, nhưng mà bây giờ điều kiện có hạn, làm cho cô cảm thây vô lực.

Kiểm tra một lúc Điền Mật Nhi mới thấy tuổi xuân của mình đúng là đáng sợ. Trừ chiếc áo xám màu đang mặc thì chỉ còn một cái áo trắng có hoa nhỏ, có hai cái quần đều bán bụi dầy, một đôi giày vải màu tím, một đôi giày vải màu đen. Đôi giày màu đen này làm cô nhớ ngày đó chính cô đã đi đôi giày vải màu đen này với bộ quần áo đỏ tươi….

Thật ra thì ở trong thôn cô đã coi như không tệ rồi, quần áo không phải vá. Lúc cô học cấp một có một bạn học nghe nói mặc cái quần vá chồng vá chất. Có một ngày không thấy bạn ấy đi học, sau mới biết quần rách đến nỗi không đi học được.

Aiz, nếu như cô có thể mang tủ quần áo của mình theo thì hay biết mấy! Điền Mật Nhi nghĩ rồi vội vàng vứt suy nghĩ này ra sau đầu, không cho phép mình bị chủ nghĩa tư bản viên đạn bọc đường làm cho hư hỏng. Tuy rằng trọng sinh có thể mình không cần lao chất phác nhưng cũng phải cố gắng để người ta yêu thích mình! Những thứ đồ đạc kia cuối cùng cũng không thuộc về mình, nếu muốn thì cũng phải tự mình cố gắng mới được.

Điền Mật Nhi điều chỉnh tâm trạng sau đó nghĩ cách để phát huy được hết chỗ quần áo này. Cái áo này giống như áo sơ mi nam, vẫn có thể sửa lại một chút, eo làm cho rúm lại một chút mặc vào nhìn sẽ yểu điệu hơn. Thật ra thì Điền Mật Nhi rất được ông trời ưu ái, không chỉ diện mạo xuất chúng mà còn có dáng người đệ nhất, nhưng mà bây giờ người ta không chuộng cái này, mặc đồ đẹp là được. Mặc dù bây giờ trong những thành phố lớn cũng có chú ý đến thời trang nhưng trong thôn nhỏ vẫn rất bảo thủ, cả mùa hè vẫn phải mặc quần dài áo dài. Để tránh cho tiếng xấu, Điền Mật Nhi đổi thành áo tay ngắn, vạt áo cũng cắt cong cong, hai bên hông cắt dài nửa ngón tay.

Còn về cái quần dài màu đen, Điền Mật Nhi không thể nói gì được, không chỉ rách ở bên, mà ở đầu gối còn bị một lỗ lớn. Cô kéo cái lưng quần xuống, sau đó cố gắng kéo kéo cái quần cho nó nhìn nghiêm chỉnh hơn không nhăn nhúm.

Ngày hôm sau mặc vào nhìn đúng là tốt hơn, mặc dù không bằng dùng bàn là là qua nhưng không tệ lắm. Mặc áo vải cũng có hiệu quả, nhìn có vẻ giống như một cô gái đã trưởng thành. Nhưng mà câu nói đầu tiên của mẹ làm cô tức muốn hộc máu.

“Con xem, me muốn mua cho con bộ đồ thì con lại không muốn, nhìn như thế này thì làm sao có thể gặp người ta được!”.

Bà hối hận lắm nhưng mà hối hận thì cũng đã muộn, bà hối Điền Mật Nhi đi đổi sang chiếc áo xám. Nhưng Điền Mật Nhi sao có thể đồng ý, không thể mặc đồ rách đi gặp người ta được.

Sau khi nói vài câu lừa mẹ, Điền Mật Nhi cột tóc đuôi ngựa lên, nhìn rất có tinh thần, còn có một chút phong cách tây.

Bởi vì hiện tại việc truyền thông tin chưa nhanh, không phải ai cũng có được một cái điện thoại nên mọi người cũng không biết bao giờ người Triệu gia mới đến nên chuẩn bị tất cả thỏa đáng trước. Hai nhà đều không có người lớn nên bố mẹ Điền Mật Nhi mời anh trai và chị gái đến tiếp khách, cả cậu cả và cậu hai đều đến. Mọi sự đều sẵn sàng chỉ còn thiếu gió đông thôi. Bà Tứ Nhi rảnh rỗi thì bắt đầu lo lắng, trong lòng Điền Mật Nhi cũng gấp gáp nhưng mà là một cô nương thì phải dè dặt một chút mới được, cô nói trong đầu phải trấn tĩnh một chút.

Nhà của Điền gia là một ngôi nhà gỗ, xung quanh có rào nhà, trong sân cũng trồng trọt một ít rau quả. Bình thường gà vịt vẫn chạy trong sân nhưng hôm nay bị Điền Dã nhốt ở chuồng sau nhà, cả con cún cũng bị đuổi nhốt ra đó. Từ cửa chính đi vào là phòng khách, bên trái là phòng của vợ chồng Điền Đại Hà, bên phải được ngăn thành hai phòng. Trong nhà chỉ có phòng của Điền Mật Nhi là có cửa, bình thường muốn mở đều kéo màn cửa lên.

Buổi trưa, giọng của bác Vương truyền đến oang oang: “Mọi người mau ra đây, khách đến!”.

Mọi người trong phòng lớn hấp tấp, Điền Mật Nhi cũng kéo màn lên xem, bà Tứ Nhi thì chạy mau ra đón người.

“Nhanh! Khách đến rồi, mau ra đây!”.

Điền Mật Nhi giật mình, đúng là có di động thì tốt hơn, biết được lúc nào người ta đến mà không mất mặt mũi. Nhưng mà cô không ra ngoài đón khách cũng cha mẹ mà đứng trong nhà, đây là sự dè dặt của một cô nương cần có.

Bên ngoài rất náo nhiệt, có tiếng gì huyên náo, Điền Mật Nhi biết đó là tiếng xe của Triệu gia. Vừa cải cách nên người trong thôn thấy cái gì cũng mới mẻ. Nhớ ngày đó dù cô không thích Triệu Phương Nghị nhưng cũng bị hư vinh làm hoa mắt nếu không thì dựa vào sự yêu thương của bố mẹ thì cô không nhất định bị bắt lập gia đình.

Nói đến Triệu gia, trên đường đi đến đã thấy không hay lắm, đến lúc vào trong thôn thì người dân thôn náo nhiệt chen chúc, người Triệu gia suy nghĩ không biết trong hoàn cảnh như thế này thì nuôi được người như thế nào? Không ngạo mạn kiêu căng thì chẳng lẽ là một thôn cô hiểu biết sự đời sao?

Mấy người Triệu gia cảm thấy hơi thất vọng nhưng trong xe còn có bà Vương nên đành nhắm mắt ứng phó một chút.

Hôm nay người đứng đầu Triệu gia không đến, đi đầu là mẹ của Triệu Phương Nghị, bà Phương Di, trên miệng là nụ cười vừa xấu hổ lại xa cách nói rằng thôn dân rát nhiệt tình.

Phương Di hơi hối hận, nghĩ rằng giải quyết nhanh nhanh rồi về nhà, về sau nhất định sẽ không vì nóng nảy mà làm ra những chuyện hoang đường này nữa. Không ngờ vừa ngẩng đầu thì thấy Điền Mật Nhi đứng ở cửa. Cô bé duyên dáng yêu kiều, nụ cười lịch sự ánh mắt khiêm tốn làm cho bà nhớ đến câu “gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn, trơ trọi trên nước lăn tăn mà không ẻo lả, bên trong thông suốt, bên ngoài thẳng ngay, chẳng bò dưới đất chẳng phát nhánh cành, mùi thơm truyền xa càng tinh khiết, cắm yên đứng thẳng” (1). Rồi bà nghĩ thì ra trong núi có giấu một con phượng hoàng như thế này.

(1) Trích từ bài Ái Liên Thuyết của Chu Đôn Di. Nguyên tác: “xuất ứ nê nhi bất nhiễm, trạc thanh liên nhi bất yêu, trung thông ngoại trực, bất mạn bất chi; hương viễn ích thanh, đình đình tịnh thực”.

Trong lòng Phương di không còn thấy buồn bã nữa, đi qua cầm bàn tay nhỏ của Điền Mật Nhi, đôi mắt quan sát Điền Mật Nhi như ra đa.

Điền Mật Nhi nghĩ đến người nọ đang đứng sau lưng bà ấy thì ngượng ngùng, lễ phép chào hỏi rồi xấu hổ cúi thấp đầu xuống, chỉ nghiêng nghiêng mắt nhìn thấy vạt áo màu ô – liu nhưng không nhìn được mặt.

Phương Di cười tít mắt gật đầu nhưng lại cảm thấy Điền Mật Nhi hơi xấu hổ quá, sau lại nghĩ đến xuất thân của cô thì yêu cầu cũng nhẹ đi vài phần. Dù sao thì tuổi cũng không lớn, về sau theo bà học dần cũng không muộn, có thể cải tạo được.

Bà Vương là người nhanh nhẹn, thấy như thế thì cảm thấy việc hôm nay có thể thành rồi nên đuổi những người xem náo nhiệt đi rồi đưa mấy người Triệu gia vào phòng.