Chương 3

Tôi nghĩ nếu mà tôi đi tham gia đua xe đạp cúp truyền hình..

có khi tôi sẽ về nhất cũng ko chừng.

chỉ trong vòng 15 phút,

tôi đã có mặt ở trường cách nhà hơn 4 cây số.

Khi bước vào lớp, nhóm tôi đang chuẩn bị đầy đủ phía trên.

Nhỏ Mai nhìn tôi bằng ánh mắt sấm sét…

"chắc tui đau tim vì bà quá?! sao ko bắt điện thoại?????"

"bắt thì tui trễ chắc!"

tôi nhanh chóng vào chỗ để nó ko có cơ hội chửi rủa tôi,

và lôi xấp giấy ra lầm bầm…lẩm nhẩm..

Cô giáo đã cho bắt đầu bài thuyết trình của nhóm,

Nhỏ Diệu tự tin mở đầu rất suông sẻ.

kế đến là Mai, rồi Phong..

….

Sao họ nói nhanh thế nhỉ? <__<

bây giờ đến phiên tôi…

…………….

……

dĩ nhiên, tôi nói dở nhất nhóm. TT___TT

thậm chí tôi ko biết mình đang nói cái gì nữa.

bên dưới, ai nấy đều tỏ ra chán chường…Đâu phải lỗi lại tôi!! ><

Tôi cúi chào để kết thúc bài thuyết trình tệ hại của mình

và ko dám nhìn cô giáo lấy 1 lần.

"Bốp bốp bốp!!"

Trong ko khí yên tĩnh, tiếng vỗ tay đơn độc ấy vang lên..

cùng lúc 1 cái đầu…rất quen, quen lắm…phải, tôi vừa gặp tối hôm qua,

ở phía cuối lớp đứng lên và tay ko ngừng vỗ to.

tôi tự hỏi, hay mình đang nằmmơ?

tôi bị cái gã ấy ám ảnh đến mức này sao?! >_<

"Em thấy hay à?"

Tiếng của cô giáo.

"Yeah!! Độc đáo mà!"

Hắn lại cười cái nụ cười ma quỷ ấy… Ôi, tôi đang mơ…đang mơ.

cả nhóm tôi đã hưởng ứng bằng cách vỗ tay giòn đều…

còn những người khác thì khinh bỉ vỗ bẹp bẹp 1 cách mai mỉa,

khiến tôi ngượng không biết làm sao tả nổi.

Tôi ko phải đang mơ…

đó là sự thật, khi nhỏ Mai kéo tôi về chỗ và thúc vào hông tôi.

"Bà làm sao thế?"

"…ko…"

"Ko đọc bài tui gửi hả?"

"…có"

"thế thì tại sao…."

Nó định la lớn nhưng kịp nhớ ra mình đang ở trong lớp, nên thôi, và lườm tôi.

tôi vẫn ko hiểu tại sao cái gã ấy lại có mặt ở đây,

Mà ko ai tống hắn ra?

Hay, hắn cũng là sinh viên trường tôi?… Không thể nào!!

Nhóm thứ hai đang thuyết trình,

tôi lén nhìn về phía cuối lớp…hắn đã ko còn ở đó nữa.

Hắn y như ma ấy!

……

Nhóm tôi được 8 điểm. Chắc 2 điểm trừ là do tôi. TT__TT

sau khi cô giáo vừa bước ra,

cả đám nhao nhao lên, và bàn tán…

Nhỏ Diệu chạy lên ngồi sát vào tôi.

"Bà quen anh ta hả Giang?"

"…ko hẳn…"

"Có biết anh ta là ai ko?"

"…ai?"

"Nhỏ này lạc hậu quá! Anh ta là sinh viên vừa giành được học bổng của trường Mỹ thuật Anh Quốc. 1 tháng nữa là đi rồi… Thầy cô trong trường ai cũng khen hắn hết. Bà biết phải ko Mai?"

Nhỏ Mai vẫn xụ mặt vì con 8 của bài thuyết trình.

so với công sức mà nó bỏ ra, nó cảm thấy đang bị sỉ nhục…

"TUI KO BIẾT!!!! GIANG!! bà phải chiu trách nhiệm!! nguyên tuần này bà phải chép bài cho tui!!!!"

Đó là hình phạt mà chúng tôi vẫn hay áp dụng khi ai đó phạm tội ><

Tôi cúi gập đầu…

"Thôi bỏ đi. Lát về ăn chè xả xui nghen!"

Nhỏ Diệu là đứa dễ thương nhất nhóm ^-^

sao bây giờ tôi mới nhận ra điều ấy nhỉ?

"Okay, tui đãi cho!! ^0^"

………

Vì thế, khi tan học, bọn tôi hẹn nhau ở cổng trường.

tôi đi về hướng bãi xe..

"Này, sinh viên lớp you sao mà thuyết trình chán thế?"

Tôi giật mình quay sang, hắn đang đi sát tôi..

"…gì hả?"

"À, dĩ nhiên là trừ You ra! ^-^"

"Sao…lại ở đây???"

"Đi lấy xe à, cho quá giang nhé! tôi ko đi xe"

Thay vì trả lời câu hỏi của tôi, hắn lại mở màn 1 câu chuyện khác.

tôi cũng ko hỏi nữa, vì lúc nãy nhỏ Diệu có nói..

hắn là sinh viên trường tôi??

"Kệ you!!"

Tôi đi nhanh vào bãi xe, làu bàu mấy câu tiếng Ả Rập…

Khi tôi dắt chiếc xe Martin ra

tôi thấy hắn vẫn còn đứng đó chờ.

"Oh… đi xe đạp à?"

>_< bây giờ ai cũng khinh rẻ người đi xe đạp!!

tôi ngó lơ hắn và dắt xe đi,

nhưng chiếc xe ko hề nhúc nhích, vì hắn đã giữ yên sau lại.

và nhăn răng nhìn tôi cười.