Chương 3.2

“Anh có thể đi vào được chứ Thẩm Kiều?” Trầm mặc một hồi lâu, hắn rốt cuộc cũng mở miệng.

Toàn thân cô căng thẳng, thật ra thì chỉ cần trực tiếp đóng cửa từ chối, nhưng loại chuyện như vậy cô làm không được, không tình nguyện lui người đang chặn ở cửa qua một bên để cho hắn tự do bước vào nơi riêng tư của cô.

Trình Dịch Dương là học trò của Thẩm Nhược Định, hơn nữa ba Thẩm vô cùng thích hắn, cho nên đối với Thẩm gia, Trình Dịch Dương đã vô cùng quen thuộc. Nhưng đây là lần đầu tiên đến phòng của Thẩm Kiều. Hắn tùy ý nhìn một chút, gian phòng này của cô được bố trí sạch sẽ sáng tỏ, không gian không lớn, giường lớn mềm mại ẩn ở góc phía sau, rõ ràng đây là phong cách đơn giản của Bắc u, giấy dán tường màu nhạt, in hoa nhỏ cổ điển làm cho gian phòng mang đến hơi thở dịu dàng. Đây là một không gian rất mang tính Thẩm Kiều.

Cô tùy tiện ngồi trên sàn nhà trơn bóng, tay cầm chiếc gối ôm màu sắc rực sỡ tựa vào bên giường, cúi đầu không dám mở miệng.

Trình Dịch Dương kéo qua cái ghế ngồi xuống bên cạnh, “Thẩm Kiều…”

“Hôm đó em uống say, hoàn toàn là nói hươu nói vượn, anh coi như không có nghe thấy, cũng không có xảy ra qua bất cứ chuyện gì.” Cô chợt ngẩng đầu cắt đứt lời của hắn, vội vàng liên tiếp nói thật nhanh xong lại vùi sâu gương mặt vào trong gối ôm, cắn môi, không dám ngẩng đầu lên.

Gian phòng, lần nữa an tĩnh lại.

Trong yên tĩnh, cô nghe trái tim mình nhảy lên, “Thình thịch” một tiếng một tiếng, giống như muốn nhảy ra.

Hồi lâu, hắn nhẹ nhàng thở dài một cái, “Thẩm Kiều, Em có thể ngẩng đầu lên được không?”

Cô cúi đầu, liều mạng lắc đầu.

“Em không ngẩng đầu, anh làm sao nói với em được?” Giọng nói chầm chậm, nhẫn nại mười phần.

Rốt cuộc, cô từ từ ngẩng đầu, nhìn khuôn mặt nam tính kia, hô hấp vững vàng chợt tăng nhanh dồn dập.

“Về chuyện hôm đó, em nhất định rất khổ não, đúng không?” Hắn nhìn cô, ánh mắt chân thành tha thiết, yên tĩnh.

Cô ngây ngốc nhìn hắn, không cách nào mở miệng.

“Thật ra thì, anh hiểu tâm tình của em, cũng có thể hiểu hành động hôm đó của em, đêm đó là em uống say, cho nên mới cùng anh…” Ngón tay gõ nhẹ lên ghế, châm chước dung từ: “Đề nghị kết hôn.”

Hắn thật là vô cùng hiền hậu, trong lòng cô thầm nghĩ. Rõ ràng, đêm đó là cô bức hôn hắn, thế nhưng hắn có thể nói thành là đề nghị kết hôn.

“Đề nghị này, anh hiểu biết rõ em là nhất thời xúc động, căn bản cũng không có nghiêm túc, mặc dù thầy và cô đều vô cùng cao hứng, hơn nữa, đêm đó cũng đã gọi điện thông báo cho ba mẹ của anh.”

Cái gì? Lúc nào thì ba cô nhanh tay nhanh chân như vậy? Thậm chí ngay cả ba mẹ hắn đều thông báo, chuyện này rắc rối lớn rồi. Thẩm Kiều âm thầm rên rỉ ở trong lòng. Làm ơn, rõ ràng cô đang thất tình, đang thương tâm, đang khổ sở, kết quả hiện tại làm ra đống rắc rối như vậy, thống khổ gì cũng không hề nhớ rõ, trong đầu chỉ nghĩ đến làm sao để xử lý tai họa mình gây ra đây?

“Đúng vậy, anh rõ ràng, em chỉ là một lúc tức giận, không có nghiêm túc. Nhưng mà, Thẩm Kiều, xin em cẩn thận suy tính một chút, thật ra thì anh cũng không tính là một người đặc biệt kém cỏi, tính khí coi như tạm, có nghề nghiệp, không bất lương, vô cùng quen thuộc với gia đình em, cha mẹ của anh đều là người dễ chung sống, tất cả điều kiện, mặc dù không thể nói tốt vô cùng, nhưng cũng không coi là quá xấu, thật ra thì, kết hôn với anh, cũng không tính là là một việc đặc biệt xấu, đúng không?” (anh giai đang dụ khị đó:)) )