Chương 3

ùng qua bữa cơm Đoạn Chi đặc biệt chế biến, Diêm Tính Nghiêu liền lấy danh nghĩa là chủ nhà, dẫn Vương Ninh Hinh tới xem hoa mộc ở hậu viên.

Nhưng vừa đi vào sân, hắn lại không giữ lời hứa, ngược lại hai tay khoanh trước ngực, nhìn chằm chằm vào nàng, ánh mắt thâm thúy khiến người khác không thể đoán ra hắn đang nghĩ gì, khóe môi cong lên, bộ dạng cười cười đùa cợt.

Thấy hắn chăm chú nhìn mình, Vương Ninh Hinh không tự chủ được, khuôn mặt bất giác đỏ lên, tâm tình cũng từ chột dạ, bất an, chuyển sang tức giận, cuối cùng bất chấp lễ nghi, trợn mắt sắng giọng nói: “Anh không cần phải giả bộ cười? Trước tiên nói cho rõ ràng, hôm nay là Đoạn Chi mời em, đến thưởng thức tài nghệ của bạn ấy, trước đó cũng không biết nơi này là nhà anh, cho nên…”

Hắn nhướng mày. “Ý của em là, nếu sớm biết rằng đây là nhà của anh, đánh chết cũng không muốn bước vào?”

Đương nhiên! Tí nữa thì nàng thốt ra câu này, may mà nàng thấy sắc mặt hắn không tốt nên lại nuốt vào trong lòng, chỉnh lại khẩu khí rồi nói: “Không phải em có ý như thế, chỉ có điều… nơi này không phải chốn công cộng, nếu không phải được mời, làm sao em dám đến quấy rầy.”

Cằm hắn khẽ nâng lên, ngạo nghễ nhìn nàng, bộ dạng khinh thị. “Vậy nếu được mời, thì em sẽ đến?”

Nàng đang nóng giận, lập tức nói: “Đương nhiên, đừng xem thường người khác, nhà anh cũng không phải là đầm rồng hang hổ, vì cái gì mà không dám tới?” Nói xong câu này, nàng hận không thể cắn đầu lưỡi, trời ơi! Nàng nói thế này, không phải là tự rước phiền toái à?

Nhìn thấy bộ dạng của nàng lúc này, ánh mắt lướt qua một tia ảm đạm, lập tức nhướng mày, lạnh lùng nói: “Sao vậy, hối hận?”

“Nói bậy, em… em sao phải hối hận?” Nàng cắn cắn môi dưới, mạnh miệng nói, dù cho tâm tư bị đoán trúng nhưng nàng nhất quyết không nhận.

“Dám thề không?”

Nàng cắn cắn làn môi hồng kiều diễm như cánh hoa, hành động này làm hắn thất thần, bất giác nhìn khuôn mặt nhỏ xinh của nàng không nỡ rời.

Nhưng nàng không phát hiện ra, buồn bực liếc mắt nhìn hắn một cái, ngẩng đầu nói: “Thề thì thề! Em……”

Cánh tay trắng nõn khẽ nâng lên, đôi môi đỏ tươi như cánh hoa Mân Côi khẽ mấp máy như đang dụ hoặc hắn.

Đáy lòng Diêm Tính Nghiêu rên rỉ một tiếng, nàng làm vậy sao hắn có thể chịu được? Hắn tự nhận mình không phải là Liễu Hạ Huệ, chưa bao giờ là, cho nên hắn vội thực hiện ước muốn đã lâu của mình, cúi đầu nuốt hết những tiếng lẩm bẩm từ cái miệng nhỏ nhắn đó.

Đầu lưỡi của hắn chậm rãi lướt qua môi nàng, sau đó nhẹ nhàng xâm nhập vào miệng nàng, làm cho đầu lưỡi của cả hai triền miên giao nhau, vui đùa thỏa thích.

Thật ngọt a! So với mật hoa còn ngọt ngào hơn, ấm áp hơn, hắn mải mê suy nghĩ, lẽ ra nên làm từ sớm hơn.

Vương Ninh Hinh hô hấp khó khăn, đầu óc quay cuồng, nàng bị hắn ôm trong lòng, bất lực phản kháng lại, nhưng chẳng có tác dụng gì.

Một ý nghĩ lướt qua trong đầu, rốt cuộc hắn cũng không thể áp chế được nhiệt hỏa bừng bừng trong lòng, nhất thời từ ôn nhu chuyển sang cuồng nhiệt nóng bỏng.

Hô hấp càng lúc càng khó khăn, hắn hôn cũng càng lúc càng cuồng dã. Hắn đem đôi tay tham lam đặt lên eo nàng, hung hăng dùng sức kéo nàng áp sát hắn, đem khát khao của chính mình từ trước tới nay đắm chì trong bể dục vọng.

Ấm áp, ẩm ướt, ánh mắt Vương Ninh Hinh mê muội, bất tri bất giác hô hấp của nàng càng thêm hỗn loạn.