Chương 3

Cao Ca ngẩn người ra. Là ba? Cô quay đầu lại ngay theo phản xạ thì thấy đúng là ba mình – Cao Chí Viễn! Sao ba lại có mặt ở đây đúng lúc thế này? Trong nháy mắt, Cao Ca lập tức hiểu ngay thì ra màn kịch lúc nãy là cái bẫy giăng sẵn cho mình. Mẹ con Khưu An Khiết cố tình khiêu khích cô, đợi cô không nhịn được nữa mà nổi cáu thì hai mẹ con bà ta sẽ giả làm nai tơ và thỏ con trước mặt ba cô.

Cao Ca không nén được phải âm thầm vỗ tay khen ngợi mẹ con họ. Với kỹ xảo diễn xuất của hai người này, thêm cả mấy bà tám làm diễn viên quần chúng kia, tất cả nên sang Hollywood mà phát triển sự nghiệp.

Tuy tình tiết đã cũ rích như những bộ phim truyền hình chán ngắt chiếu lúc tám giờ nhưng nó lại rất hiệu quả.

Bảy năm rồi, cô ngỡ rằng mình đã không còn là một thiếu nữ ngây thơ, ngang ngược và dễ bị kích động như xưa nhưng kết quả vừa về đến nhà, vừa chạm mặt với bọn họ một chặp, còn chưa hết một hiệp là lại bị đánh hiện nguyên hình. Quả nhiên cô không hề có chút tiến bộ nào.

Cô còn biết nói gì nữa? Còn phân bua gì nữa đây?

Mà cô em gái Cao Lạc Thi yêu quý của cô lúc này đã chạy tới trước mặt ba mình, thân thiết kéo cánh tay ông. “Ba ơi, ba không nên trách chị hai. Chị hai ở nước ngoài nhiều năm nay, chắc chắn là trong lòng có sự oán giận. Để cho chị ấy trút giận một chút đi, con không sao. Mẹ cũng sẽ không so đo với chị đâu. Ba không được khỏe, đừng tức giận tổn hại đến thân thể.” Lúc nói chuyện, mắt cô ta rưng rưng lệ, giống như là một đứa trẻ rất hiểu chuyện, bị uất ức nhưng cố gắng nín khóc. Cao Ca cảm thấy dù có là phụ nữ, nhìn thấy dáng vẻ yếu đuối động lòng người này của cô ta thì cũng phải mềm lòng huống chi đàn ông, có lẽ dù cô ta có nói gì thì chắc cũng sẽ tin tưởng hoàn toàn.

Cao Ca cảm thấy màn kịch này đúng là hoang đường, quả thật muốn ngửa mặt lên trời cười to.

Không ngờ cách bảy năm, lần đầu tiên gặp lại cha, câu đầu tiên mà ông nói lại là trách mắng.

Cao Ca cúi đầu, lắc đầu một cách tự giễu. Thôi được rồi, ba muốn nghĩ sao thì nghĩ. Cái bẫy này nhằm vào cô, quá sức hoàn hảo, bây giờ có nói gì chắc ba cô cũng không nghe, cãi thêm một hồi nữa sẽ càng làm người ta ghét, không chừng còn quy chụp thêm cái tội chết vẫn không chịu hối cải, còn quay ta đổ oan cho đứa em gái trong sáng lương thiện và bà mẹ kế luôn nhẫn nhịn vì gia đình này.

Tình hình đã thế này còn biết trách ai? Trách đối thủ quá nham hiểm hay trách ba không biết phân biệt tốt xấu? Cao Ca cụp mắt xuống, thầm thở dài một tiếng. Muốn trách thì trách cô năm đó để lại hình tượng quá kém trong lòng mọi người, hoàn toàn phù hợp với vai diễn mà mẹ con Khưu An Khiết giao cho cô ngày hôm nay. Chẳng qua là cô tự làm tự chịu thôi.

Thật ra, từ góc độ khác mà an ủi mình, trải qua chuyện năm đó, ba còn chịu gọi điện thoại cho cô, nói với cô rằng con mãi mãi là con gái của ba, nói với cô là ba nhớ con, nói với cô là thời gian của ông không còn nhiều, chỉ mong có con gái bên cạnh săn sóc… cô còn yêu cầu xa vời gì nữa đây?

Một tay của Cao Chí Viễn bị Cao Lạc Thi nắm lấy, tay còn lại đưa ra nắm lấy tay Cao Ca, đem tay cô đặt lên tay Cao Lạc Thi, chân thành nói với cô: “Tiểu Ca, đã nhiều năm ba không được gặp con, sao con còn giữ cái tính nóng nảy ấy, không thay đổi chút nào thế? Con không thể cố gắng chung sống hòa thuận với dì Khưu và em gái con được sao? Con cũng biết sức khỏe của ba rồi đó, coi như là nể mặt ba, dỗ dành ba vui cũng được mà.”

Tay của Cao Ca bị ba mình kéo qua đặt lên bàn tay của Cao Lạc Thi. Rõ ràng đó là bàn tay mềm mại, nõn nà của một cô gái nhưng Cao Ca lại không thể nào cảm thấy nó đẹp. Ngay khoảnh khắc chạm vào nó, cô liền thấy ghê tởm, cơ thể tự động có phản ứng, cánh tay nổi cả da gà, giống như là chạm vào rắn độc hay côn trùng.

Cao Ca ngẩng đầu nhìn ba mình. Bảy năm trôi qua nên ba cô đã già đi nhiều. Cũng có lẽ vì bị bệnh, có lẽ do thời gian, người đàn ông trung niên cường tráng, hô mưa gọi gió trên thương trường năm đó bây giờ lưng cũng đã hơi khòm. Những nếp nhăn trên mặt khiến cho gương mặt vốn có nét cương nghị quả quyết nay có thêm vẻ hiền lành nhân hậu.

Cao Ca nhìn vào mắt ba mình, cố nén sự khó chịu trong người, thu những cái gai nhọn vô dụng trên người lại, bất đắc dĩ nói khẽ. “Dạ được, con biết rồi.”

Ông Cao nghe thế thì sắc mặt trông thoải mái hơn nhiều, hài lòng mỉm cười.

Cao Lạc Thi và Khưu An Khiết nghe xong, mắt không khỏi ánh lên vẻ nhạc nhiên. Với tính cách của Cao Ca trước kia, hai người này vốn đã chuẩn bị diễn thêm một màn kịch trước mặt ông Cao nữa, ai ngờ cô lại nhanh chóng hạ giọng chịu thua như thế.

Có điều Khưu An Khiết làm tiểu tam bao nhiêu năm nay, bản lĩnh gì không nói chứa xem sắc mặt người khác, mượn gió bẻ măng thì lại thuần thục thành kỹ xảo. Bà ta lập tức nở nụ cười tươi tắn, dịu dàng, bước lên trước. “Tôi nói ông đó, cha con nhiều năm không gặp nhau, sao vừa gặp đã đanh mặt lại vậy? Bình thường chẳng phải ông rất nhớ con gái sao? Hễ ra là Tiểu Cao thế này, Tiểu Cao thế kia, bây giờ khó khăn lắm con nó mới về, sao lại xa cách với nhau thế. Theo tôi thấy thì cũng đâu có gì to tát. Tuy tính tình của Tiểu Ca hơi nóng nảy một tí nhưng lòng nó rất tốt. Ông cũng không cần ra mặt thay tôi, tôi là người lớn chẳng lẽ lại đi so đo với con cháu? Tôi theo ông bao nhiêu năm nay, lẽ nào ông vẫn không biết tính tôi? Hơn nữa máu mủ tình thâm, Tiểu Thi và Tiểu Ca đều là con gái của ông, hai chị em nó đùa với nhau chán thì tôi, lẽ nào Tiểu Ca lại hận em gái của mình thật chứ? Được rồi được rồi, bây giờ sau cơn mưa trời lại sáng, mọi người cùng vào nhà nói chuyện đi.”

“Đúng vậy đúng vậy, An Khiết có tiếng là tốt tính, nhưng mà cô hai thì…” Bà tám A vừa rồi luôn ở một bên không có lời thoại cũng nhào vào góp mặt cho vui, nhưng mới nói được một nửa là đã bị Khưu An Khiết âm thầm đưa mắt ngăn lại.

Mấy bà tám đều đổi giọng, nói: “Cũng không còn sớm nữa, tôi cũng phải về nhà đây, không cản trở cả nhà anh Cao đoàn tụ.”

“Đúng vậy, ông nhà tôi nói hôm nay không có tiệc xã giao, tôi phải về sớm một chút…”

không lâu sau, mấy bà trung niên sồn sồn kia liền lần lượt kéo nhau ra về.

Cao Lạc Thi luôn không chịu buông tay Cao Ca ra, lúc này càng thân thiết hơn một bước, ôm choàng lấy cánh tay cô, nửa người dựa sát vào cô.

“Vivian trong lớp em có một chị gái, suốt ngày luôn khoe khoang trước mặt em, nói là chị cậu ấy thương chị ấy thế nào, chiều cậu ấy ra sao. Bây giờ chị cũng về rồi, cuối cùng em cũng có chị gái để khoe khoang lại. Em mong ngày này lâu lắm rồi.” Cao Lạc Thi nói những lời này không thấy buồn nôn nhưng Cao Ca nghe xong thì lại thấy muốn ói.

Đang khổ sở vì không biết phải làm sao để đẩy con nhỏ này ra thì cứu tinh của cô lập tức xuất hiện.

“Tiểu Ca, thì ra em ở đây!”

Người vừa đến chính là Cố Tư Nguyên, bà con xa của mẹ Cao Ca. Bởi vì nhà anh ta nghèo nên mười mấy năm trước đến ở nhờ nhà họ Cao. Nhà cô cho anh ăn học, tốt nghiệp xong thì về công ty họ Cao làm cho đến bây giờ. Cố Tư Nguyên theo ông Cao bao nhiêu năm nay, bản thân lại thành thật chịu khó, có thể nói bây giờ đã là nòng cốt của Cao Thị, là tâm phúc của ông Cao.

Năm đó Cao Ca giở tính đại tiểu thư, ngang ngược kênh kiệu nên nhiều người không chịu nổi nhưng Cố Tư Nguyên thì lại không nề hà, luôn ở theo sau cô, mặc cho cô đánh mắng, luôn giúp cô giải quyết hậu quả, thu dọn tàn cục.

Có khi ngay cả bà Cao cũng nhìn không quen mắt, áy náy nói: “Tư Nguyên, làm khó cho con rồi.”

Nhưng Cố Tư Nguyên lại luôn vui vẻ. “Bà chủ à, đây là điều nên làm mà.”

Cao Ca vừa nhìn thấy Cố Tư Nguyên thì vội giật tay thoát khỏi Cao Lạc Thi, nhanh nhẹn chạy đến trước mặt Cố Tư Nguyên, hân hoan nói: “Anh tư.”

Bởi vì Cố Tư Nguyên là con thứ ba, trên còn có hai chị gái và một anh trai nên từ nhỏ Cao Ca đã gọi anh là anh tư. Đương nhiên là vào những lúc tâm trạng của cô vui vẻ.

Cố Tư Nguyên không quên lịch sự chào hỏi ông Cao trước, sau đó kéo Cao Ca qua nói. “Tiểu Ca, đã bảy năm rồi. Em cũng thật nhẫn tâm, đi một cái là biền biệt bao năm. Nào nào nào để anh tư nhìn xem em có thay đổi gì hay không.” Cố Tư Nguyên lui lại vài bước, nhìn Cao Ca từ đầu xuống chân. “Ừm, càng ngày càng đẹp, có điều hơi gầy một chút. Đồ ăn Canada không ngon sao? Hay là em bắt chước người ta giảm cân?”

Cao Ca bật cười. “Anh tư, câu ‘gầy một chút’ của anh là sự khen ngợi lớn nhất đối với một cô gái đó. Anh không biết lúc nãy trên máy bay em rất lo là khi gặp lại, anh hỏi em ăn gì mà nhiều thịt đến thế?”

Nụ cười này có lẽ là nụ cười duy nhất xuất phát từ thật lòng trong hai tiếng đồng hồ ngắn ngủi kể từ khi cô về nước.

“Ha ha, em cũng biết anh không có ưu điểm gì, chẳng qua là luôn nói thật mà thôi. Em vừa gầy vừa đẹp thật mà.” Cố Tư Nguyên trêu ghẹo cô, sau đó lại đổi đề tài. “Có điều Tiểu ca à, cái gì em cũng tốt cả, nhưng có tính cách là không thay đổi. Đã về tới nhà mà không chịu nói một tiếng, làm bác Vương tài xế ở sân bay đợi em rất lâu, bây giờ còn chưa dám về. Có phải em giận anh không đích thân tới đón em không?”

“Cái gì? Em không biết thật mà. Anh phái tài xế tới đón em? Em không nhìn thấy.” Ca ngạc nhiên.

“Chẳng phải trước đó anh có nói với em sao? Chiều nay công ty có một cuộc họp quan trọng, anh không thể đi được nên nhờ bác Vương đi đón em. Chuyến bay A7858, anh không nhớ lầm chứ?”

“Đúng vậy, chính là chuyến bay này. Có điều lúc ấy em cũng có nói qua điện thoại là không cần người đón đâu, anh cũng nói ừ rồi mà. Em đã lên mạng search rồi, xuống máy bay đi tàu điện ngầm vào thành phố rồi bắt taxi là được, vừa nhanh vừa tiện, không cần làm phiền người nhà. Hơn nữa lúc ra cổng, em thật tình không nhìn thấy ai đón nên lúc ấy không ngờ anh phái tài xế tới đón em.” Cao Ca giải thích.

“Cô hai của anh ơi, sao lại không đi đón em cho được? Trước đây có lần nào em đi đâu xe anh không sai người đưa đón em chứ? Bác Vương luôn ở chỗ cổng VIP đón em, ngay cả toilet cũng không dám đi. Hơn nữa gọi điện thoại cho em thì em lại tắt máy khiến anh lo lắng gần chết. Em nói xem con gái một thân một mình, lại ở nước ngoài nhiều năm không về, cái gì cũng không quen, nếu thật sự xảy ra chuyện gì lộn xộn thì em bảo anh biết ăn nói sao với ba em đây? Em biết không, anh quýnh đến nỗi gọi luôn cho hãng hàng không, sợ là mất tích như chuyến bay gì của Malaisia ấy. Haiz, thôi được rồi, không nói mấy chuyện không hay này nữa. May mà anh gọi về nhà, người làm nói em đã về, anh mới nhẹ người được, vội vàng chạy về nhà.” Cố Tư Nguyên nói, xoa đầu Cao Ca, nói với giọng cưng chiều. “Em đó, vẫn khiến anh không thể bớt lo được. Nhưng về là tốt rồi, lần sau em muốn đi đâu, xem ra anh tự mình đưa đón thì mới an tâm được.”

“Không phải anh đâu anh tư, em không cố ý làm cho các anh lo lắng. Em cứ tưởng là anh nghe lời em không sai người đi đón thật. Tài xế không đón được em có lẽ là vì lần này về em không mau vé khoang hạng nhất, chỉ mua vé khoang thường, không ra cùng một cổng nên không nhìn thấy nhau. Cũng do em hết, không nói cho rõ ràng. Còn điện thoại thì…” Cao Ca ngập ngừng một chút. Lúc ấy cô mới xuống sân bay, các cảm xúc chen nhau ùa về, cả người bị cuốn trong chuyện của quá khứ, mơ mơ màng màng nên không nhớ phải mở máy. Có điều nói những lời này cho ai nghe chứ? Cô không muốn nhắc lại chuyện năm đó chút nào nên đành phải nói một cách qua loa. “Điện thoại thì em quên mở nguồn, xin lỗi anh. Nhưng dù sao về nước thì cũng phải thay sim, mai em mua sim mới rồi cho anh biết số sau.”

“Xin lỗi? Khoang thường? Trời ạ, đây còn là Cao Ca mà anh quen sao? Không ngờ em lại biết xin lỗi người khác, còn ngồi khoang hạng thường. Mau, mau xé mặt nạ của ngươi ra cho ta xem có phải bị yêu quái ở Canada ăn thịt mât rồi không?” Cố Tư Nguyên cố tình trêu ghẹo Cao Ca.

Cao Ca bật cười. “Anh tư, anh vẫn không thay đổi chút nào, vẫn luôn hài hước như vậy, khiến em vui vẻ.”

Ông Cao nãy giờ ở bên cạnh bỗng lên tiếng ngắt lời hai người. “Được rồi, mấy đứa trẻ tụi con không sợ đứng ngoài gió nói chuyện sẽ bị lạnh hay sao? Vào đi, vào trong nhà ăn cơm đã. Tiểu Cao đã về rồi, chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện.”

Thế là Cố Tư Nguyên đi bên cạnh Cao Ca, Cao Lạc Thi ôm tay ba mình, cả đoàn người vào trong nhà ăn ăn cơm. Chỉ có Khưu An Khiết là cố ý đi chậm lại vài bước, dùng giọng nói nhỏ nhưng đủ cho ông Cao nghe thấy để căn dặn. “Cậu qua chỗ trợ lý Tôn chi 200 đồng cho bác Vương. Hôm nay bác ấy ở sân bay đợi cô hai lâu như vậy, cũng làm khó cho người ta. Cứ coi như phí tăng ca đi.”

Cao Ca không nén được phải thầm cười trào phúng. Quả là bà chủ nhà hiểu chuyện, quan tâm người làm. Chỉ một câu ngắn ngủi như thế liền khắc họa thêm tính kiêu căng không hiểu chuyện của Cao Ca, làm bật sự bao dung rộng lượng của bà ta.

Cao Ca nghĩ công lực này đừng nói bảy năm, cho dù cô có tu luyện thêm mười năm cũng không sao học được. Mà cô cũng khinh thường học nó.

Dù sao đi nữa, Cao Ca nghĩ, cơn sóng gió khi cô về nước cuối cùng sẽ kết thúc ở đây.

Nhưng cô không ngờ là ngay khi cả đám người vừa rời khỏi vườn hoa, đi qua chỗ ngoặt, bước vào nhà ăn thì có một người ung dung bước ra từ sau bụi cây bên cạnh ao cá.

Đó là một chàng trai rất khôi ngô, là người có đủ điều kiện để khiến các cô gái si mê.

Hai tay anh ta đút vào túi quần, khóe môi nở một nụ cười mỉm, đôi mắt khẽ nheo lại, nhìn chằm chằm vào bóng lưng Cao Ca vừa khuất sau ngã rẽ.

Không ai biết anh ta đang nghĩ gì.