Chương 3 – Bắt chuyện

Chiều tối hôm sau, Trác Hạo lái chiếc xe hơi thời thượng đến trường đón… đống đồng nát bạc triệu của tôi.

Tiêu Tiêu làm bộ đau khổ than vãn: “Tâm nguyện cả đời tớ rất đơn giản, chẳng dám mong có con xe hoành tráng như bạn trai cậu để cưỡi đâu, chỉ cần ngồi thử lên một lần là thỏa mãn lắm rồi! Ước mơ nhỏ bé vậy thôi mà ông trỡ nỡ lòng phũ phàng chà đạp, con xế xịn này thà chở đống đồng nát chứ không chở tớ! Trên đời này còn gì đau thương hơn đây?”

Tôi phớt lờ nó. Xe sắp lăn bánh, Tiêu Tiêu đứng bên ngoài ghé vào hỏi: “Tối nay cậu có về đây nữa không?”

Tôi lắc đầu: “Không đâu! Sáng sớm mai tớ sẽ đến tiễn cậu!”

Tiêu Tiêu đành ngậm ngùi ừ một tiếng rồi quay sang ngượng ngạo nói với Trác Hạo: “Anh vất vả quá! Phiền anh chăm sóc Tô Nhã nhé!”

Tôi bật cười: “Bà già Tiêu Tiêu ơi! Bà yên tâm đi, sáng mai cháu sẽ về báo hiếu với bà, bà đừng buồn phiền quá!” Nói rồi tôi quay sang bảo Trác Hạo bắt đầu xuất phát, nhưng thấy nét mặt anh cũng có gì đó hơi ngượng gạo.

Đi được một đoạn, tôi không nhịn được cười bèn quay sang hỏi Trác Hạo: “Sao nhìn mặt anh với Tiêu Tiêu kì kì, cứ như không quen biết thế?”

Anh đưa tay vỗ nhẹ đầu tôi: “Nhóc này, bại lộ rồi nhé! Lúc trước anh tưởng em là “nữ sinh thanh lịch” cơ đấy, vừa rồi nghe em nói chuyện với Tiêu Tiêu, khẩu khí cũng dũng mãnh lắm.”

Nụ cười của tôi lập tức tắt ngóm. Thế là xong, hình ảnh tốt đẹp tan tành cả rồi. Cả năm trời khổ công xây dựng hình ảnh nữ sinh thanh lịch trước mặt Trác Hạo của tôi, không ngờ bị Tiêu Tiêu hủy hoại ngay sát ngày tốt nghiệp thế này.

Tiêu Tiêu, tớ hận cậu!

Sau khi tốt nghiệp tôi tối ngày quanh quẩn ở nhà tận hưởng kì nghỉ hè. Cuộc đời không cho tôi cơ hội để rầu rĩ, tháng chín này đi làm thuận lợi, năm sau có khi tôi sẽ cùng “con rùa vàng” của mình thành thân, rồi năm sau nữa sẽ cho ra đời “một quả trứng vàng”, tương lai cứ mỹ mãn vậy thôi.

Thế nhưng chẳng hiểu sao dạo này Trác Hạo cứ bận tối mắt tối mũi, mỗi lần gọi điện thoại đều có bao nhiêu khách hàng chen ngang. Tôi bực bội trách anh: “Dù gì anh cũng là sếp trong công ty, hà tất việc gì cũng tới tay, sao cứ nhân viên PR làm dâu trăm họ, tiếp đủ loại khách thế?”

“Nhã Nhã, công ty là của nhà chúng ta, làm việc cho chính mình thì ăn bơ làm biếng sao được?” Anh chỉ đáp lại một câu đó thôi cũng đủ làm tôi xuôi xị.

Chỉ nghe mấy tiếng “công ty của nhà chúng ta” là tôi lập tức trở nên ngoan hiền vô điều kiện.

Dạo này ngoài rạp đang chiếu một siêu phẩm nghe đồn rất hay, giá vé phải chăng, dàn diễn viên nổi tiếng. Tôi nằm mơ cũng thèm thuồng chảy nước miếng mong được đi xem. Nhưng đi với ai? Định rủ Tiêu Tiêu, gần đây nó đang bù đầu tìm việc, tôi không thể cản trở bước tiến của nó. Định rủ Trác Hạo, anh lại đang bận đến vắt chân vắt cổ lên cho xem. Còn như đi xem một mình thì đúng là buồn tẻ.

Sau một hồi suy đi tính lại, dằn vặt bứt rứt, cuối cùng tôi vẫn quyết định quấy rầy “con rùa vàng”. Không ngờ Trác Hạo vừa nghe đã đồng ý ngay, tôi sướng rơn.

Lúc sửa soạn, lựa chọn bộ đồ thật đẹp để mặc đi chơi, tôi bỗng nghĩ không biết từ lúc nào mình trở nên thụ động thế này? Trác Hạo bận, tôi cũng ru rú trong nhà cả ngày, mãi đến khi anh đồng ý đi cùng, tôi mới có lý do ló mặt ra đường. Người như thế này không phải là tôi nữa rồi!