Chương 3 – Con gà mái sắt

Trong buổi xem mắt thứ 17 của Hạ Hà Tịch, bà mối Tô làm 1 chiêu đánh úp bất ngờ không để ai kịp trở tay, dành được thắng lợi tạm thời. nhưng chưa hưởng thụ thành quả được bao lâu, phiền phức đã ùn ùn kéo tới.

Một tuần sau, Tô Tiểu Mộc bị ép ăn cơm chung với Hạ Hà Tịch. Thực ra, cái “bị ép” lần này của Tô Tiểu Mộc là chủ động, chủ động hẹn tên họ Hạ nào đó ăn cơm, chủ động đón tên họ Hạ nào đó khi hết giờ làm, chủ động… tươi cười chào đón.

Vào giờ phút này, trong nhà hàng Tây…

Hạ Hà Tịch thờ ơ nhìn thực đơn, rồi lại liếc mắt nhìn bà mối. thấy bộ mặt vẫn còn nụ cười cứng ngắc của người kia, anh nhướn mày hỏi: “Muốn ăn gì? Bít tết, sườn cừu hay sườn lợn?”

Tô Tiểu Mộc cười tới nỗi sắp rút gân, trả lời dứt khoát: “tùy!”

“Thích phần cơm nào? Phần A, phần B hay 2 phần hợp lại?”

“tùy!”

“Món ngọt thì sao? Tiramisu hay kem chuối?”

“Tùy!”

Hạ Hà Tịch nhướn mày, giơ cao thực đơn che khóe miệng đang nhếch lên, nói với phục vụ: “Tôi gọi một phần A, cô này thì…” hh ngừng một lát, cố ý quay lại nhìn Tô Tiểu Mộc vẫn đang cười ngu ngơ, rồi mới chậm rãi nói: “Cho cô ấy một bình cà phê Blue Mountain là được rồi.”

“Hả?” nghe câu này, hồn vía Tô Tiểu Mộc mới bối rối quay lại, nhìn chăm chăm Hạ Hà Tịch, bối rối nói: “Em… không quen uống cà phê Blue Mountain, chua lắm…” Hơn nữa, không phải tới ăn cơm tối sao? chẳng lẽ tên họ Hạ nào đó muốn đuổi mình đi bằng một bình cà phê?

Hạ Hà Tịch nhìn sắc mặt xanh lè của bà mối, cuối cùng nở nụ cười nham hiểm, gọi phần cơm B yêu thích của cô, rồi nói: “Anh nghĩ em còn thất thần một lát nữa, thế không phải là tiết kiệm được 1 suất sao?” nói xong chẳng để Tiểu Mộc mở miệng, Hạ Hà Tịch lại nói như nhớ ra gì đó: “À, đúng rồi, hôm nay em chủ động gọi anh ra ngoài mà, bữa cơm này chắc là em mời chứ hả?”

“Hả?” nghe thế, cuối cùng bà mối cũng hoàn toàn tỉnh táo, ngạc nhiên hỏi.

Hạ Hà Tịch vừa nói gì? Mình nghe nhầm phải không? Anh ta lại nói… để cô mời cơm?

Cô mời cơm…

Cô mời cơm…

Cô mời cơm…

Đây chắc chắn là chuyện cười nhạt nhất mà Tô Tiểu Mộc được nghe trong năm nay! Ai chẳng biết Tô Tiểu Mộc cô là một con gà mái bằng sắt chứ, đừng nói nhổ lông, chỉ sờ một cái cũng phải trả phí! Thế mà đồng chí Hạ Hà Tịch lại muốn một người yêu tiền như mạng, keo kiệt bủn xỉn, ngay cả cơ hội kiếm tiền từ anh trai cũng không bỏ qua như Tô Tiểu Mộc mời cơm sao? nghĩ tới đây, bà mối đang muốn vỗ tay cười lớn thì đột nhiên nhớ ra mục đích của việc đến đây tối nay, trong lòng kêu “cộp” một tiếng, khéo miệng muốn cong lên mà chưa cong được bỗng đông cứng lại. một lúc lâu sau đó, cô cố gắng không thay đổi vẻ mặt, mài răng nặn ra mấy chứ: “Được, em mời…”

Mấy từ ngắn ngủi mà từng từ nhỏ máu. Bà mối siết chặt tay nhắc nhở mình bình tĩnh, phải bình tĩnh, thả sợi dây dài bắt con cá to. Vì kế hoạch lớn đêm nay, phải trả giá bằng chút hi sinh nhỏ nhoi cũng đáng. Nghĩ tới đó, Tô Tiểu Mộc hít một hơi thật sâu, cố trưng ra bộ mặt tươi cười lần nữa. chỉ đáng tiếc, người nào đó vẫn không hề cảm kích.

Thản nhiên liếc mắt nhìn bà mối đang ngồi phía đối diện, Hạ Hà Tịch nói: “Này nhóc, có ai từng nói với em, em cười trông rất giống một người không hả?”

“ai?”

“mặt nạ đầu lâu trong phim Saw”