Chương 3 – Gặp lại

Ở thành Đôn Hoàng, sau khi trả đủ tiền, tôi được một đoàn buôn đồng ý dẫn theo cùng về Trường An.

Tôi mang theo toàn bộ gia tài chen chúc với bốn người khác trên xe ngựa. Gọi là toàn bộ gia tài, chẳng qua chỉ có một bộ váy Lâu Lan là đáng giá.

Cha từng kể cho tôi rất nhiều về cảnh vật Trường An, tôi cũng từng vô số lần tưởng tượng về Trường An, nhưng khi tận mặt nhìn thấy nó, tôi vẫn bị chinh phục trước vẻ hùng vĩ trang nghiêm ấy. Dùng mắt áng chừng con đường đang đi, đại khái rộng khoảng mười lăm trượng, mặt đường có hào nước chia thành ba làn, làn đường ở giữa rộng sáu đến bảy trượng, hai bên rộng khoảng bốn trượng. Lúc mới vào thành, hán tử đánh xe nói với tôi đầy vẻ tự hào, rằng làn ở giữa là ngự đạo dành cho thiên tử Đại Hán, hai bên thì để quan lại và dân thường đi lại.

Trải hết tầm mắt là những phủ đệ lộng lẫy, san sát nối tiếp nhau, mái hiên tưởng chừng như nối liền đến tận chân trời, hai bên con đường rộng rãi trồng các loại cây như hòe, du, tùng, bách, rậm rạp tươi tốt, cành lá sum suê, tăng thêm nét đẹp dịu dàng cho tòa hoàng thành.

Tôi ôm bọc đồ của mình, mải miết đi dọc con đường, chìm đắm trong cảm giác hưng phấn của người lần đầu đến Trường An. Mỗi góc nhà, mỗi cây cầu đều khiến tôi cảm thán không thôi, tôi nghĩ mình bắt đầu hiểu được tình cảm của cha rồi, một người từ bé đã nhìn quen sự phồn hoa đẹp đẽ này chỉ sợ khó lòng yêu thích nổi lều trại đơn sơ và vùng đất nhìn trái nhìn phải không trâu thì dê kia.

Không biết đi mất bao lâu, lúc trời sâm sẩm tối, tôi mới ý thức được mình cần phải tìm nơi nghỉ ngơi. Mặc dù đã chọn lữ quán rẻ nhất, nhưng tiền trong tay tôi cũng chỉ đủ ở mười mấy ngày. Tôi ngồi dưới ánh đèn cẩn thận đếm lại số tiền, bất giác nhớ nhung ngày tháng không phải tiêu tiền ở Tây Vực, sau này tôi sẽ sống kiểu gì đây?

Đang ngồi đờ đẫn dưới ánh đèn, bỗng nhớ ra dùng đèn lại phải trả thêm tiền dầu nữa, tôi vội vã dọn dẹp đồ đạc, tắt đèn đi ngủ. Trong bóng tối, tôi thừ người lo lắng, rồi lại phá lên cười. Thành Trường An lớn thế này, có thể nuôi sống bao nhiêu người, chẳng lẽ tôi không bằng những người khác? Tôi có tay có chân, lẽ nào còn sợ chết đói? Thật là lo sợ hoang đường!

Thế nhưng, lúc đi loanh quanh khắp thành Trường An, tôi bắt đầu ngờ vực, tôi thật sự nuôi sống được bản thân ư? Tỳ nữ, ca kỹ, mấy thứ này đều phải bán thân, tôi chắc chắn sẽ không bán mình, để cho kẻ khác kiểm soát cuộc sống của mình. Thêu thùa may vá tôi đều không biết. Những thứ con gái cần biết thì tôi lại không biết, thêm nữa phiền phức nhất là tôi không có người bảo lãnh, có một quán nọ nghe nói tôi biết chữ, biết tính tiền, tiền công chỉ bằng một phần ba của đàn ông, bà chủ khôn ngoan ấy đã hơi xiêu lòng, nhưng khi bà ấy hỏi tôi “Có ai ở thành Trường An có thể bảo lãnh cho cô không,” thấy tôi lắc đầu, bà ta cũng đành lắc đầu tiếc nuối. Họ không thể thuê một người không rõ lai lịch.

Tôi thử đi tìm bọn Tiểu Hoắc, nghĩ rằng ít nhất bọn họ cũng có thể bảo lãnh cho tôi, nhưng đi hỏi hết nhà buôn này đến nhà buôn khác, tất cả đều lắc đầu, nói chưa từng thấy thương nhân buôn bán hương liệu như thế. Tôi bất lực và thất vọng, thầm oán trách, quả nhiên Tiểu Hoắc đã lừa tôi.

Sắp đến Tết Trùng Cửu, các cửa hàng sốt ruột đã đặt cây thù du trước cửa[1], trên các sạp bán hoa cũng trải thêm thù du, các tiểu điếm chất đầy những vò rượu hoa cúc ra bên ngoài hòng thu hút sự chú ý của người qua lại, người người đều đắm chìm trong niềm hân hoan của ngày lễ, còn tôi thì đã không một đồng dính túi. Từ hôm qua đến giờ, tôi chưa ăn tí gì, tối nay cũng không biết sẽ trú thân ở đâu nữa.