Chương 3: Huyết chiến kinh hồn dưới lòng đất

Chỉ vươn mình một cái , Tống Nguyên đã trồi lên khỏi mặt nước . Đó là máu ” Chương Giao ” giúp chàng có tính năng như loài thủy tộc , thở dưới đáy nước , đi trên mặt nước , tất cả đều dễ dàng , linh hoạt .

Mặt nước menh mông khiến chàng lẩm bẩm :

– Ồ , từ Động Không Đáy rơi vào hang nước , bây giờ lại nổi lên mặt biển bao la này à ?

Nhìn phía xa , chàng đã trông thấy bờ đất với dạng núi non , cây cỏ , liền đi thẳng về phía ấy . Chân chàng chạy trên mặt nước mà cứ vững vàng như trên mặt đất vậy . Sức chạy của chàng quá nhanh , chỉ phóng vèo một cái đã tới mí nước , và lướt vù lên vùng đất trước mặt .

Chàng phấn khởi hú lên một tiếng ….

Tiếng hú của chàng ngân vang , kéo dài chuyển động cả một vùng núi , và có tiếng dội lại cũng ngân nga không kém , chứng tỏ nội lực của chàng hết sức thâm hậu .

Chàng phóng tới khu rừng phía trước thật nhanh . Nhưng lúc tới nơi Tống Nguyên mới ngẩn nhìn ra . Bởi vì cây cối nơi đây lạ quá , cây nào cũng to cỡ mấy người ôm , chiều cao mút mắt , thật vĩ đại , chẳng giống cây cối ở mặt đất mà chàng đã thấy thuở ấu thơ .

Tống nguyên đang ngẩn ngơ suy nghĩ , thì đã nghe tiếng hỏi rất lớn :

– Ngươi là ai ?

Tiếng hỏi thanh tao lanh lảnh của một thiếu nữ .

Nghe âm thanh của người hỏi Tống Nguyên cũng biết nội lực chẳng phải tầm thường . Vả lại , lúc ở dưới Động Không Đáy vì không đề phòng nên chàng bị gã áo vàng đánh một chưởng bay xuống hang nước .

Bây giờ Tống Nguyên đã thận trọng , không vội trả lời , mà cứ âm thầm lướt tới , song chưởng sẳn sàng chống đỡ . Quả nhiên một chưởng đạo từ xa đánh tới , sức mạnh như phá núi , kình khí cuồn cuộn ghê hồn quật thẳng vào Tống Nguyên .

Cùng lúc đó , một cô gái đã xuất hiện , đôi mắt đẹp , sáng như sao băng chiếu thẳng vào mặt chàng trai tuấn tú .

Liếc thấy người đẹp , Tống Nguyên chưa muốn chống trả ngay ,chàng chỉ né và phóng mình cao hơn ba trượng . Lúc chàng buông mình xuống thì chưởng đạo của cô gái đã lướt qua , phạt gãy mười cây cổ thụ , cát đá bay mù , cành lá tơi tả thật đáng sợ .

Thiếu nữ cất tiếng khen :

– Hừm , người đẹp trai , mà võ công cũng giỏi đấy .

Gương mặt cô gái thật xinh đẹp , đôi mắt bồ câu đen láy , làn mi cong dịu dàng , sống mũi thẳng trên cái miệng thanh tú với làn môi mọng đỏ , nàng có suối tóc dài buông phủ bờ vai , đen mướt bềnh bồng như làn mây quyến rũ .

Sau ngọn chưởng như thử tài , thiếu nữ nhìn Tống Nguyên với ánh mắt đắm đuối và nụ cười trên môi tỏ ra nàng đã dành nhiều thiện cảm cho chàng .

Tống Nguyên bèn hỏi lớn :

– Cô nương nhìn gì vậy ? Tại hạ lạ lắm sao ?

Câu hỏi vừa dứt , vô tình Tống Nguyên thấy ngứa cổ , bèn tằng hắng một tiếng , không ngờ tiếng tằng hắng của chàng vang động như sấm sét , làm cô gái giật mình .nàng hoảng hốt quay mình bỏ chạy .

Cũng bàng hoàng không kém , Tống Nguyên nhìn theo suối tóc dài của cô gái tung bay theo gió , thân hình yểu điệu nổi bật trong chiếc áo da thú bó chẽn hấp dẫn vô cùng .

Chàng ngẩn ngơ rồi buột miệng :

– Ôi , thật là nhan sắ tuyệt trần .

Rồi đột nhiên chàng hét to :

– Đứng lại …..

Chuyển mình nhanh như sóc , Tống Nguyên đuổi theo cô gái đẹp .

Thấy chàng đuổi theo , cô gái càng thêm hoảng , có lẻ nàng đã cảm tình với nét đẹp trai và thân pháp né được luồng chưởng phong cực mạnh mà nàng tập kích .

Nhưng khi nghe tiếng hỏi và tiếng tằng hắng quá lớn của chàng thì nàng lại sợ chàng tấn công , nên chạy như bay biến vào rừng . Khinh công của nàng thuộc loại tuyệt đỉnh trong chớp mắt đã không còn thấy hình dạng đâu cả , y như thần tiên biến hóa vậy .

Vào giữa rừng vẫn chẳng thấy cô gái đâu , Tống Nguyên than thầm :

– Bậy quá , mình đã làm nàng sợ .

Chàng ngắm nhìn cây cối chung quanh và cảm thấy như đây là một thế giới khác hẳn quê hương chàng trên mặt đất thuở xưa . bởi cây cối nơi này lớn quá , cây nhỏ nhất cũng phải năm người ôm mới giáp vòng , che khuất than người , thật là cây cỏ lạ lùng chưa bao giờ Tống Nguyên trông thấy .

– “Có lẻ ta đã lạc vào xứ sở của người khổng lồ chăng ?”

Tống Nguyên lẩm bẩm , nhưng chàng lại chợt nhớ ra mình chưa thấy người khổng lồ nào , chỉ vừa gặp một cô gái mảnh mai xinh đẹp .

Vừa suy nghĩ chàng vừa đi về phía trước .

Cả rừng cây vĩ đại hoàn toàn vắng lặng . Chàng kêu lên :

– Ôi , đây là khu vực sơn lâm kỳ quái nào vậy ?

Giữa khoảng rừng hoang vắng lặng , mọi biến chuyển ly kỳ vừa qua đi , lòng Tống Nguyên lắng xuống .

Chàng bỗng nhớ tới những người thân .

– Ôi , cha ta hiện nay đã ra sao ? Mẹ ta hẳn đau lòng mà chết ? Cha mẹ ơi , đứa con bất hiếu này vẫn chưa làm được việc gì để đền đáp công ơn dưỡng dục sinh thành .

Lại nhớ tới chuyện vừa qua , chàng nghiến răng nói :

– Còn gã áo vàng dưới động không đáy , ta thề sẽ trả mối thù một chưởng của ngươi , khi ta xuống tìm lạc đà Bạch Ngọc .

Tống Nguyên làm sao quên được Bạch Ngọc , con vật khôn ngoan trung thành còn ở dưới động không đáy kia .

Dòng suy tưởng mông lung của Tống Nguyên bị ngắt ngang khi chàng ngửi thấy mùi tanh tưởi ập vào mũi .

Ngước mặt nhìn lên , chàng buộc miệng kêu lên :

– Trời ơi , con cọp .

Võ công như Tống Nguyên sao lại sợ con cọp ? Nhưng vì đây là con cọp quá lớn , thân mình to như con voi .

Cọp vằn vĩ đại ấy vừa trông thấy Tống Nguyên đã gầm lên một tiếng dữ dội rung chuyển cả khu rừng .

Chưa bao giờ trong thấy một con cọp lớn khủng khiếp như thế , nên Tống Nguyên thận trọng đề phòng , sẵn sàng chiến đấu , nhưng phía sau lưng chàng lại nổi lên tiếng gầm dữ tợn nữa .

Vừa quay lại nhìn là Tống Nguyên đã hoảng hốt . Chàng sử dụng thế khinh công ” Thanh long xung thiên” phóng vút lên một nhánh cây cao . Từ ngọn cây ngó xuống , chàng chứng kiến một cuộc so tài kinh khủng . Con cọp vĩ đại đấu sức với một con gấu khổng lồ . Hai con vật gầm gừ , cắn xé lẫn nhau làm cây cỏ tơi bời ngiêng ngả .

Đang say me quan sát trận đấu của hai con vật dữ tợn , Tống Nguyên lại nghe tiếng quát hỏi vang động khu rừng :

– Tiểu tử , ngươi là ai ?

Tiếng quát nghe âm thanh cũng biết người quát nạt kia là một lão cao thủ .

Chàng nghe rõ , nhưng vẫn thận trọng , không trả lời , chỉ ngước mặt nhìn lên ngọn cây cao , muốn nhìn rõ mặt dị nhân nào đó .

Không ngờ vừa ngước mặt , chàng lại nghe một tiếng quát tiếp :

– Cút đi , sao tiểu tử dám nhìn lén ta đang luyện công ?

Câu hỏi vừa dứt thì một luồng chưởng phong bốc mùi tanh tưởi đã ép xuống đầu chàng .

Thì ra từ một nhánh cây cao hơn , có một lão cao thủ đang ngồi luyện công giữa túp lều bằng lá cây .

Vôi vả tả chưởng chống đỡ ……

” Bình ” …. Một tiếng nổ dữ dội làm Tống Nguyên bị chao đảo , nội tạng chuyển rung , kinh mạch xáo trộn . Với công lực thâm hậu của Tống Nguyên mà như vậy đủ biết chưởng đạo của lão già ghê gớm bực nào .

Chao mình đi , rồi Tống Nguyên rút ” Tàn Băng Tiêu ” chỉ ngược lên cành cây cao . Lập tức kình khí phát ra như sóng tấn kích lão già .

Có lẽ lão không ngờ chàng trai trẻ lại có công lực ghê gớm như thế , nên lão già suýt bị đánh văng ra khỏi cành cây .

Lão buộc miệng nói :

– Công phu tuyệt kỹ , khá lắm .

Lão già ngạc nhiên cũng phải , vì Tống Nguyên sử dụng chiêu thứ chín trong ” Đạo phong trích vân thập nhị tiêu” .Chiêu này rất mạnh , có tên là ” Địch Phong Lăng Hư” , lại do công lực đã tu luyện sáu năm của Tống Nguyên nên sức công phá không tưởng nổi .

Thừa dịp lão già phải chống đỡ , Tống Nguyên lại dùng thế ” Bạch Vân Ngự Phong” cưỡi trên sóng chưởng của lão để băng mình thoát thân vào rừng …

Bởi tuy võ công và nội lực đã cao , nhưng Tống Nguyên còn thiếu kinh nghiệm giao đấu , ngại so tài với lão sẽ bất lợi .

Chàng vừa thoát chạy đã nghe tiếng lão già kêu thét phía sau :

– Con chó nhỏ Thanh Thành kia mau đứng lại .

Tống Nguyên cứ tiếp tục chạy và ngạc nhiên thầm nghĩ :

– ” Lão già này đúng là cao thủ uyên thâm , chỉ nhìn qua Tiêu Pháp đã biết ta là đệ tử phái Thanh Thành . Bởi ta dùng chiêu thức của Thiên Ảo Tử , chắc hẳn lão này là một trong Nhất Ma , Tam Ôn , nếu không thì sao lão có khẩu khí tỏ ra kiêu ngạo đến thế ?”

Vừa suy nghĩ chàng vừa trổ thuật khinh công , chạy như bay vào rừng . Dần dần cây rừng thưa thớt , trước mặt Tống Nguyên chỉ còn là rừng hoa bạc ngàn ….Hoa đủ loại , đủ màu , bông nào nhỏ nhất cũng bằng cái tô , nhánh bông cao lút đầu người .

Khi Tống Nguyên lọt vào rừng hoa , thì nghe tiếng lão già phía sau vọng tới , kèm theo một tràng cười :

– Hà hà …cứ chạy đi con , đó là đường chết , lão phu không thèm đuổi .

Quả thật lão thông hiểu chổ này rồi , nên bắn mình trở lui trong tiếng cười ngạo nghễ .

Trước mặt Tống Nguyên lúc ấy toàn là hoa bằng cái chén , cái tô và nhiều hoa lớn như cái mâm , như mặt bàn .

Nhìn lại chẳng còn thấy lão già đâu cả , Tống Nguyên lại nghĩ thầm :

– Không lẽ đây là những giống hoa ăn thịt người ? Nếu không thì tại sao lão già lại không dám rượt đuổi nữa .

Bỗng chàng nghe có tiếng kêu ngân vang bên tai :

– Tiểu tử vào đây .

Chàng vừa giật mình đã thấy một sức hút rất mạnh ập tới . Không thể nào trở bộ kịp . Chỉ nghe “ào” một tiếng , Tống Nguyên bị hút qua rừng hoa vào dưới một gốc cây cổ thụ .

Ôi , kỳ lạ và cũng đáng sợ biết chừng nào ?

Tống Nguyên nhận ra ở lưng chừng thân cây lớn như ngôi nhà , có một hóc to . Trong hốc là một căn phòng bài trí đơn giản . Giữa phòng là chiếc thảm tròn , trên thảm có một lão già mặc áo vải , đầu tóc bơ phờ , râu bạc như cước .

Vừa bị hút vào giữa căn phòng quái lạ trong hốc cây thật lớn ấy , Tống Nguyên đã nắm chắc ” Tàn Băng Tiêu” , lạnh lùng hỏi :

– Ngài kéo tại hạ vào đây làm gì ?

Lão già nở nụ cười hiền từ , hỏi lại :

– Tiểu tử , con mới từ biển lên phải không ?

Sáu năm qua , Tống Nguyên chưa được trò chuyện với một người nào . Nay mới nghe giọng hiền từ của lão già , liền đáp :

– Vâng , từ biển lên thì thế nào , thưa ngài ?

Trong lòng chàng thầm nghĩ :

– Sao lão biết ta ở biển lên , và lẽ nào lão kéo ta vào đây vì lý do ấy !

Vẫn tỏ vẻ thân thiện , lão già gật gù :

– Tốt lắm , con ở dưới biển bao lâu ? Lẽ nào không đói , con đã ăn uống gì chưa nhỉ ?

Lần đầu tiên có người quan tâm đến mình , Tống Nguyên xúc động , mặt biểu lộ tình cảm , nhỏ nhẹ đáp :

– Ở dưới biển vừa rồi tại hạ đã hút máu con quái vật có mười sáu con mắt .

Lão già giật mình , nhưng trở lại bình tĩnh được ngay , hỏi bằng giọng âu yếm dịu dàng :

– Thế thì hay lắm , con yêu quý ạ . Nhưng con hút máu loài vật như mặt trời ấy mà không thấy nóng sao ?

Tống Nguyên cười , giắt chặt ” Tàn Băng Tiêu ” vào mình rồi đáp :

– Nóng lắm chứ , nhưng tại hạ đá văng xác quái vật đi , trông thấy trái cây màu vàng , ăn vào là hết nóng ngay .

Lại giật mình , song lão già bình tĩnh rất nhanh , đưa bàn tay khô , đầy móng nhọn ngoắt nhẹ :

– Con hãy lại gần đây , ta xem trong mình con có còn chất độc không .

Không nghi ngờ gì cả , Tống Nguyên chỉ liếc qua lão già rồi đi tới .

Lão già chợt nhúc nhích khẻ , Tống Nguyên đã cảm thấy vướng víu , thì ra cổ tay đã bị lão nắm chặt rồi .

Tống Nguyên đâm hoảng , vội giãy giụa nhưng không thoát được bàn tay khô của lão già .

Chàng trợn mắt hỏi :

– Lão định làm gì thế ?

Một giọng nóng nảy phát ra từ cổ họng lão già , nghe rờn rợn :

– Hừm , làm gì à ? Lão phu cần hút máu của ngươi để tăng thêm công lực .

Lập tức lão giật mạnh Tống Nguyên vào gần mình . Từ trong chùm râu bạc phiếu của lão lộ ra những chiếc răng lởm chởm …toan cắn mạnh vào cổ Tống Nguyên để hút máu .

Tống Nguyên hoảng hốt , dùng toàn lực húc đầu thật mạnh vào bụng lão già nhanh như chóp .

Chỉ hơi ngạc nhiên , lão già lại cười rú lên , ngân và rung như chuông , âm thanh quái đản khiến đầu óc Tống Nguyên choáng váng , tai ù đi , trái tim đập mạnh như từng hồi trống .

Lão già mân mê yết hầu chàng trai , cười rộ và bảo :

– Khà , khà , máu quý của loài ” Chương Giao bát bửu thập lục tinh mục” đã ở trong tiểu tử , ta hút lại để công lực tăng tiến , tuổi thọ dài lâu , chống các loại âm độc . Từ nay ta sẽ đứng hàng đầu võ lâm .

Trong thế nguy cấp kinh hồn , Tống Nguyên phát động toàn bộ ” Huyền Thiên chính khí” , một luồng bạch khí xuyên qua người phụt ra , vô cùng mãnh liệt .

Đã ghé hàm răng vào yết hầu Tống Nguyên , bỗng lão già giật mình thót cả ruột gan , bởi thấy luồng bạch khí quá dữ .

Lão kinh ngạc thét lên :

– Huyền Thiên chính khí !

Lập tức buông Tống Nguyên , lão nhảy lui , phất hữu chưởng tung ra hai ngọn đao sáng loáng xé không khí “xẹt , xẹt” phóng vào hai huyệt “kỳ môn” và “Đường môn” của chàng trai .

Thấy luồng chính khí của mình có hiệu quả , Tống Nguyên phấn khởi lách nhẹ đã thoát qua hai ngọn đao của lão già . Đồng thời chàng lướt nhanh , bóng áo đen lấp loáng , mình hơi phục xuống , trong chớp mắt đã xuất chiêu tối độc ” Trừ vân phá sương” . Tiếng Băng Tiêu réo rắc , kình phong nổi lên tám mặt , các thức tinh xảo nhắm những đại huyệt của lão già xuyên vào .

Lão già thu nhanh hai ngọn đao , đồng thời xuất chỉ phong nghênh địch . Hai luồng lực đạo của chỉ và tiêu chạm nhau kinh hồn …

“Bình ….bình……”

Chỉ lực của lão già bị hóa giải khiến lão tức như điên , tay máu ứa ra , cả song chưởng phát chiêu loạn xạ . Những tiếng kêu vun vút nổi lên , kình khí tuôn ra cuồn cuộn .

“Ầm” một tiếng rung chuyển thân cây vĩ đại , cả căn phòng lắc lư như đưa võng …

Dù sao kinh nghiệm công kích của lão già vẫn hơn , cả chưởng cả chỉ nhắm vào các huyệt đạo , khiến kinh mạch Tống Nguyên như bị tắt . Chàng cong mình lại , hai chân đạp mạnh xuống sàn phóng vút lên cao , sử dụng thế “Hỏa Long triều thiên” để tránh kình lực của lão già .

Tuy thắng thế , lão già cũng bị “Băng Tiêu” đánh vào đại huyệt , bay bạt chòm râu , cặp mắt đỏ ngầu , thân hình lảo đảo .

Căn phòng nằm trong hốc cây , bề cao chừng tám trượng , Tống Nguyên phóng lên sáu trượng đã hết đà bởi tiêu hao nội lực , đành rơi xuống và hướng ra cửa phòng , toan thoát thân .

Lão già không ngờ Tống Nguyên công lực quá cao , đấu ngang ngửa với lão mà còn dư lực khinh công . Khi ấy , lão thấy chàng toan chạy thì hét thật lớn :

– Tiểu tử , đứng lại ….

Mười ngón tay của lão cong lại như móc câu , dùng thế ” Cầm nã Trảo ” kéo Tống Nguyên với lục thành công lực .

Không còn cách nào hơn , Tống Nguyên tính quay lại , lợi dụng sức hút của lão già để hút đầu vào bụng lão bằng thế ” Mãnh hổ đê đầu” mạnh như phá núi .

Song đúng lúc đó , phía dưới có hai luồng kình lực phóng lên từ hai bên gốc cây …. Đó cũng là hai thế trảo câu móc , thân hình Tống Nguyên vừa rơi xuống đã bị móc ra ngoài .

Lão già trừng mắt “hừ” một tiếng , song chưởng co vào , tăng thêm hai lần chân lực , cố giữ Tống Nguyên lại .

Nhưng bên ngoài cũng vang lên hai tiếng “hừ” lực hút tăng gấp đôi , và thân thể Tống nguyên như chiếc lá lao thẳng ra khỏi hốc cây ,hướng về bãi cỏ phía trước , sức đi nhanh tựa một mũi tên bắn .

Tống Nguyên liếc qua đã thấy rõ hai bên gốc cây có hai lão già xấu xí , mặt xếp đầy nếp nhăn , râu tóc rối bời đang đứng hòm sẵn , lão đứng bên trái có gương mặt đỏ tươi sắc máu và dài thuổn như mặt ngựa , lão núp bên phải thì mặt tròn như cái bánh bao , làn da trắng bệch như thiếu máu lâu năm .

Cả hai lão giống nhau ở cặp mắt như tia lửa có thể rọi thấu tâm can của kẻ đối diện .

Hai lão mặc áo da thú , đôi tay đều mở rộng như sẵn sàng chụp lấy thân thể Tống Nguyên .

Vừa ra khỏi hốc cây là Tống nguyên đã bị sức hút của hai lão già kéo vèo ngay vào bãi cỏ trước mặt hai lão .

Song chưởng của hai lão già khi ấy phát ra một lực mềm mại , đỡ lấy Tống Nguyên đứng xuống thật nhẹ nhàng .

Lão mập tròn , thân hình như trái cầu , vừa để Tống Nguyên chạm đất đã lướt tới kẹp cổ chàng .

Rồi lão léo nhéo :

– Hừm , phải cho tiểu tử một trận .

Hồi nãy Tống Nguyên còn lơ lửng trong không khí đã bị hai lực kéo đẩy như đùa bởn , trong lòng tức tối nhưng chẳng biết làm sao . Bây giờ lại bị lão mập kẹp cổ thì chịu không nổi , liền rút nhanh ” Tàn Băng Tiêu” xuất hai chiêu thần tốc .

Tiếng ngân tiêu ngân lên buốt óc , vang tận chín tầng mây . Lão mập chợt thụt lùi , trong lúc Tống Nguyên thi triển “Mai tuyết tranh xuân” , thức thứ bảy trong “Đạo Phong Trích Vân Thập Nhị Tiêu” của tổ sư Thiên Ảo Tử .

Đây là tuyệt học của phái Thanh Thành , chỉ thấy bóng áo đen của Tống Nguyên thấp thoáng , tiếng tiêu réo rắt , kình lực cuồn cuộn vô cùng kinh khiếp .

Lão mập ngạc nhiên “A” lên một tiếng , thân hình lão đảo . Rồi lão xoay mình nép vào gốc cây , vươn thập trảo dùng chiêu ” cầm nã” chộp lấy lưng chàng trai nhanh hơn tia chớp .

Than pháp của lão mập quá mau lẹ , thế cầm nã chính xác của lão đã chộp được Tống Nguyên . Tả thủ bấu vào lưng , hữu thủ nắm chặt cổ chàng trai như vồ con ếch vậy .

Vừa lúc ấy ở trên cao lại vang lên chuỗi cười lạnh tanh , và tiếng nói vọng xuống :

– Hừm , dám cả gan chống lại lão phu .

Cùng tiếng cười nói là một luồng lực đạo đánh mạnh vào huyệt “mệnh môn” ở giữa lưng lão mập

Tống Nguyên thoát được ra ngoài , vô tình đứng xem một trận đấu vô cùng lý thú giữa những lão già kỳ lạ .

Chàng quan sát lão mập tròn đang bị đánh .

Bị tập kích vào huyệt chính , lão mập “hư” lên một tiếng , thân hình xoay tít , song chưởng vung lên , chưởng tâm đẩy mạnh , một tiếng nổ xé không trung vang lên , hai luồng khí đen xuất hiện lao tới như tên bắn .

“Binh…bình….”

Thêm hai tiếng nổ long trời lở đất , cát đá mịt mù , cây cỏ xác sơ . Lão già tóc dài ở trên cao bị hất văng xuống đất .

Lão mập cũng chao đảo bởi chưởng phong của lão tóc dài , nên không nén nổi tiếng rú , thân hình buông phịch xuống đất , chổ bàn chân lún sâu ba tấc và đầu gối rung lên như con thuyền bị bão .

Tống Nguyên biết ba lão già chẳng tốt lành gì , các lão chỉ dành nhau hjut1 máu chàng mà thôi .

Chàng thầm nói một mình :

– “Hừm , cơ hội tốt quá , các lão đánh nhau , mình chạy là hơn .”

Chàng bèn xoay mình toan phóng vào rừng .

Nhưng thân thể chàng vừa nhút nhích đã thấy một lực hút rất mạnh kéo bật chàng lại .

Cùng lúc ấy vang lên tiếng hét của lão già tóc dài :

– Tiểu tử , đứng lại ngay .

Tống Nguyên cũng thét lên , dồn lực vào đôi chân , sử dụng song cước dữ dội để thoát thân . Lão già tóc dài vẫn động độc trảo của lão để nắm lấy Tống Nguyên .

May cho chàng trai là một cuộc tranh giành của các đối thủ . Hai lão già xấu xí thấy lão già tóc dài chộp được Tống Nguyên , thì lại tung ra hai chưởng đạo kinh hồn , đẩy bật lão già tóc dài . Chưởng khí ầm ầm , cây ngã , càng lá bay loạn xạ , Tống Nguyên thoát khỏi tay lão già , liền trổ thuật khinh công kỳ tuyệt để phóng nhanh vào rừng .

Phía sau chàng , lão già tóc dài vẫn tru tréo :

– Phải nắm ngay thằng tiểu tử lại , tụi bay là hai lão già ngu .

Tuy phóng thật nhanh , nhưng Tống Nguyên vẫn cảm thấy có lực hút từ phía sau , bởi “cầm nã trảo” của lão tóc dài .

Biết làm sao đây ?

Lúc ấy , ngoài ” Trích vân thập nhị tiêu” của Thiên Ảo Tử , thì Tống Nguyên chưa có võ công nào khác .

Sáu năm chuyên luyện với Động Không Đáy giúp chàng có nội công , chân khí hơn thiên hạ , song đấu pháp tuyệt chiêu lại chưa có bao nhiêu .Nếu thi triển “huyền Thiên chân khí” chàng có thể vượt qua những cao thủ , song nội lực sẽ tiêu hao lớn .

Kỳ thực Tống Nguyên chưa biết nội khí của chàng đã vượt xa ba lão già , không đến nỗi phải chạy thục mạng như vậy . Chỉ biết trong lúc nguy cấp thì phải chạy , chàng vừa nâng mình lên đã thấy nhẹ tên, vừa vận lực đã thấy bay như đi gió .

Lực hút của lão tóc dài vừa ập đến phía sau Tống Nguyên đã thét to một tiếng , vận lực vào đôi chân đẩy mạnh . Quả nhiên thân thể chàng bay đi như mũi tên … Nhấp nhô mấy cái chàng đã vượt thoát lực hút của đối phương dễ dàng .

Chàng luồn lách trong rừng để mấy lão già tung trảo theo cũng sẽ vướn cây cối , không hiệu quả .

Thấy khoảng cách với ba lão già đã xa , Tống Nguyên phấn khởi tinh thần càng lao nhanh thêm .

Bỗng có tiếng cười “kha , kha” vang vội , rồi hai đạo lực kình như bức tường thép ngăn phía trước .

Bất ngờ , Tống Nguyên húc mạnh vào bức tường kình lực “bình”một tiếng , chàng ngã sóng soài trên bãi cỏ .

Chàng bật ngay dậy , nhưng đã thấy trước mặt có hai mụ già tóc bạc phơ dài quá đầu gối , thân mặt áo da thú , tay cầm kiếm sáng ngời , mắt nhìn Tống Nguyên lom lom .

Tống nguyên cũng nhìn lại và nhận ra hai cây bảo kiếm trên tay hai mụ già , một cây phát sáng màu đỏ , một cây tỏa ánh sáng màu tím . Chàng ngạc nhiên nghĩ thầm :

– “Không lẽ Song Kiếm trong ” bát Kiếm nga Mi” cũng tời đây ?”

Mụ già cầm kiếm màu đỏ ngó Tống Nguyên rồi quay sang mụ cầm kiếm tím hỏi :

– Bát muội , xem thằng nhỏ này từ đâu ra vậy ?

Mụ già kiếm tím chưa kịp trả lời đã nghe tiếng gió khinh công ào ào và ba người nữa xuất hiện .

Đó chính là lão già tóc dài , lão già mặt ngựa và lão già mặt tròn vừa toan bắt Tống Nguyên hồi nãy .

Lão già tóc dài cười khà khà , đảo mắt nhìn rồi nói oang oang :

– Hay thật , các bạn hữu lâu năm không gặp , hôm nay tụ tập nơi đây .Các bà cũng thấy hứng thú với máu thằng nhỏ này sao ?

Mụ già cầm kiếm đỏ nghiêm giọng đáp :

– Bọn ta chưa đến mức dã man như vậy .

Lập tức lão già mặt ngựa tiến lên mấy bước , toét miệng cười :

– Khà khà , nếu ác bà không cảm thấy hứng thú thì xê ra một tí .

Nhanh như điện chớp , mụ già kiếm tím chặn ngang trước mặt Tống Nguyên và lạnh lùng hỏi :

– Các ngươi muốn làm gì ?

Lão già mặt tròn tằng hắng một tiếng rồi cất giọng xỏ xiên :

– Không lẽ các bà định nuôi thêm thằng nhỏ này để làm đồ chơi ?

Mụ già kiếm đỏ cười lạnh nhạt , hỏi nhanh :

– Sao ? Vì ham uống máu mà quên việc báo thù à ? Này Ôn Hồn , ta lấy làm xấu hổ thay cho ngươi , trước mặt kẻ thù lại chỉ lo làm phiền người khác .

Ôn Hồn chính là lão già mặt ngựa , một trong “Tam Ôn” vội lên tiếng nói :

– bây giờ gây gỗ chỉ tốn hơi sức vô ích . Bộ các ngươi không bị giết bốn tên trong ” bát Kiếm” bởi “Nhất Ma” sao ? Còn tới đây chế giễu bọn ta nữa hả ? Các ngươi có giỏi thì báo thù đi .

Lão già ác hiểm tóc dài liếc nhìn bốn người trước mặt rồi lách mình áp sát Tống nguyên .

Vừa rũ xong bụi trên mình , Tống Nguyên thấy lão già áp sát thì hoảng hốt , phóng mình chạy vào rừng như một luồng gió .

Lão già tóc dài thét lớn :

– Tiểu tử , đứng mong trốn chạy .

Lão vụt đuổi theo như chớp , tay trái búng mạnh :

– Binh….

Ngọn chỉ lực vang lên , nhắm thẳng vào huyệt ” Tinh Túc” ở mép lưng chàng trai như mũi tên bắn .

Tống Nguyên vội cuối rạp xuống để tránh , thì chỉ lực lão già lại điểm vào huyệt “Thiên Tinh” ở cánh tay phải , làm chàng cảm thấy nhói tựa kim châm , mồ hôi vã ra vì đau đớn , nhưng chàng cắn răng chịu đau để bỏ chạy .

Tuy biết mình không phải đối thủ của mấy lão già , đành phải chạy . Song trong lòng Tống Nguyên đã đào sâu hận thù .

Chàng tự dặn lòng mình là sau này sẽ tìm được hết những lão già độc ác để trả thù mới mãn nguyện . Hận thù trong đầu óc chàng cứ lớn dần lên mãi . Chàng vừa chạy vừa ngó lại và thấy ánh sáng của những cây kiếm màu đỏ , màu tím lấp loáng .

Bên tay Tống Nguyên còn nghe tiếng nói của Ôn Hồn :

– Máu của tiểu tử rất nhiều , lại có huyết tố của ” Chương Giao bát bửu thập lục tinh mục” rất quý , mọi người cùng chung hưởng , hà tất tranh giành làm chi .

Nghe những lời này , mặt Tống Nguyên biến sắc . Bởi chàng nghĩ phen này để thoát tay các đối thủ ghê gớm này không phải dễ . Riêng lão tóc dài đã khó cho chàng , huống chi còn mấy lão già mặt ngựa , mặt tròn và hai mụ già kiếm tím , kiếm đỏ nữa .

Nghĩ tời đây , Tống Nguyên càng vận dụng khinh công chạy thật nhanh .

Nhưng một tràng cười lạnh gáy chợt nổi lên . Tràng cười ấy chỉ cách chàng vài mươi trượng .

Tống Nguyên ngước nhìn , thấy kẻ đang đuổi tới là lão già tóc dài , chòm râu phất phơi trong gió , hàm răng lởm chởm đưa ra như răng cá mập . Lão ta hùng hổ xông tới , phía sau là hai lão Ôn Hồn , Ôn Thần , rồi đến các mụ già kiếm đỏ , kiếm tím .

Cánh tay phải của Tống Nguyên bị trúng độc chỉ của lão già tóc dài nên đau kịch liệt . Đau không chịu nổi , nên chàng phải vừa chạy vừa xoa , công lục đã giảm rất nhiều , tất nhiên tốc lực khinh công cũng chậm lại . huyệt “Thiên Tinh” ở cánh tay phải rỉ máu tươi từng giọt , loang đỏ trên mặt đất . Cuối cùng chàng gục ngã và mê man luôn .

Thời gian trôi qua không biết bao lâu .

Tống Nguyên từ từ tỉnh lại , chàng cảm thấy thân thể mềm nhũn , song ở trước mặt có hơi ấm tỏa ra thật dễ chịu . Bất giác chàng rên lên một tiếng như muốn trút đi sự đau đớn hành hạ xác thân .

Chàng vừa dứt tiếng rên thì một bàn tay lông lá đã xoa nhanh những huyệt đạo giúp chàng giảm đau . Hé mắt nhìn , Tống Nguyên thấy phía trước mình là một khối màu vàng .

Khối màu vàng ấy chính là bộ lông của con Kim vượn đang ôm cánh tay trái bị thương chậm bước đi tới …

Chàng ngạc nhiên thốt lên :

– Ôi , con vật kia đã cứu ta .