Chương 3 – Một buổi sáng bình thường

Sáng hôm sau, mọi người đều dậy khá muộn.

Mấy cô gái tay chân luống cuống sắp xếp sách vở để chuẩn bị đến trường. Phí Nhan thân mật nắm tay Bạch Tiêu đi đến cổng chính của ký túc. Hôm nay Phí Nhan ăn mặc không quá trau chuốt; cổ áo có một dây đeo màu hồng, bên ngoài là chiếc áo khoác liền mũ màu đen, quần bò, trang điểm bình thường nhưng vẫn toát lên vẻ tươi trẻ. Nhìn cô ấy ăn mặc phong phanh hơn những người khác.

Trên con đường rợp bóng mát, những chiếc lá ngô đồng bị gió lạnh thổi rơi xào xạc, Bạch Tiêu quan tâm hỏi: “Cậu lạnh không? Hôm nay có không khí lạnh tăng cường đấy!”.

“Không, tớ còn thấy ấm ấy!”, Phí Nhan khoác chặt cánh tay Bạch Tiêu.

Bạch Tiêu lại ấn Thẻ đọc suy nghĩ lần nữa, rồi nhìn ngực Phí Nhan. Trong tim cô ấy hiện dòng chữ: “Tớ sắp lạnh chết đây! Nhưng vì đẹp, vì để nổi bật hơn cậu nên tớ phải mặc phong phanh một chút. Mặc những bộ đồ gợi cảm thì mới khiến những nam sinh kia mê tớ. Nhìn cậu ăn mặc như gói bánh chưng thế kia vừa ngốc vừa xấu, sống thì phải biết làm thế nào để mình nổi trội chứ”.

Bạch Tiêu bỗng cảm thấy buồn hơn bao giờ hết, cô luôn coi Phí Nhan là người đáng tin cậy và là bạn tốt nhất của mình thời đại học. Còn trong lòng Phí Nhan lại chỉ viết hai chữ: nổi trội. Đúng lúc ấy, có một nhóm nam sinh từ ký túc nam đi ra, họ đi về hướng phòng học. Phí Nhan một tay ôm chặt cánh tay của Bạch Tiêu cho ấm, tay kia kéo khoá áo xuống khoảng mười milimet, để lộ làn da vùng cổ trắng nõn và cổ áo với chiếc dây màu hồng, vô cùng gợi cảm.

Đây là lần đầu tiên Bạch Tiêu biết được thế nào là “Phải nhờ trang phục để trở thành mỹ nhân mưu trí”.

Hoá ra đấy chính là mỹ nhân mưu trí, mặc bộ đồ đó vào, nhìn rất bình thường và kín đáo, cũng rất nhiều chi tiết “thấp thoáng”.Tất cả sự đẹp đẽ và mê hoặc ấy đều phải có tính toán trước.Cho dù chỉ là những bộ trang phục bình thường, nhưng ai nhìn thấy những chi tiết tưởng như tự nhiên đó cũng nảy sinh lòng thèm muốn.

Trước đây, Bạch Tiêu chưa hề có cảm giác Phí Nhan tốn nhiều công sức để mưu tính cho cách ăn mặc và trang điểm, thậm chí cô còn luôn cho rằng, cái đẹp không nằm ở vẻ bề ngoài; Phí Nhan không mê đồ hiệu, cũng rất ít khi trang điểm, cô ấy có vẻ đẹp tự nhiên trời phú như sen trên mặt nước, nên được nhiều nam sinh để ý đến.

Giờ Bạch Tiêu mới biết, Phí Nhan chú trọng việc trang điểm hơn bất cứ ai, có điều không quá lộ liễu mà thôi. Cô ấy rất thích hấp dẫn các chàng trai, và thường phải nghĩ cách như thế …

Bạch Tiêu cảm thấy, mình thật giống như một chiếc bánh chưng, cô buồn chán đi vào lớp học. Hôm đó, lớp cô học môn Triết học, thầy giáo tên là Đồng Hạ Bân, là thầy giáo trẻ tuổi đẹp trai nhất trong tường. Vì đẹp trai nên được rất nhiều nữ sinh thầm yêu. Bạch Tiêu cũng có cảm tình với thầy, bởi dù sao thì số tiết của môn này cũng cao hơn hẳn các môn học khác. Phí Nhan không nói không rằng liền kéo Bạch Tiêu ngồi xuống bàn đầu tiên trong dãy giữa của lớp học, gần như mặt đối mặt với thầy Đồng Hạ Bân.Trong suốt tiết học, Phí Nhan cực kỳ nghiêm túc, mắt cứ dính vào thầy Đồng mãi không rời, thỉnh thoảng cô ấy mới chơi trò xoay bút hoặc nhẹ nhàng kéo khoá áo lên lên xuống xuống.

Môn Triết học thực sự rất khô khan, nếu học được chút ít thì chẳng đủ kiến thức để ứng phó với cuộc đời, còn khi đã đạt đến mức độ tinh tuý thì lại cảm thấy đời người chẳng có ý nghĩa gì. Thế mà vì sao Phí Nhan lại say sưa nghe giảng như thế chứ?