Chương 3: Nên bù đắp như thế nào?

Kèm theo tiếng hét, là tiếng vải vóc bị xé rách vang vọng trong đêm đen yên tĩnh, áo sơ mi mỏng manh trên người Nhược Tuyết đã thành mảnh vụn rơi xuống đất

Edit: Lăng Lăng

Nửa đêm, Nhược Tuyết tỉnh lại, là vì nghe được tiếng kêu gào đau đớn ở bên ngoài, âm thanh đó ngày càng rõ ràng

Anh về rồi?. Vậy còn Tiểu Ngữ đâu?. Giật mình một cái. Nhược Tuyết lật người xuống giường, ngoài cửa sổ trời đã tối đen như mực. Trời ạ, để ăn mừng bọn họ tốt nghiệp trung học lại cùng đậu một trường đại học, các cô đã uống say be bét, nhưng làm sao cô trở về giường được?. Một chút ấn tượng cô cũng không có, vậy Tiểu Ngữ đâu?

“ Đừng, cầu xin anh, tôi sai rồi, tôi sai rồi, tôi sẽ chịu trách nhiệm…”

Lăng Nhược Phong cả mặt đầy máu quỳ trên mặt đất. lôi kéo ống quần của người đàn ông lạnh lùng đang đứng ở đấy. Là anh không nên, không nên đụng vào bạn học của em gái. Sau khi cô tỉnh dậy rồi chạy khỏi không đến nửa giờ sau, người đàn ông này đã mang một đám đàn ông mặc tây trang màu đen cao lớn, đá văng cửa xông vào nhà anh, một cây súng lục màu đen chỉa vào sau ót của anh, không nói gì chỉ dùng sức đánh anh

“ Chịu trách nhiệm?. Chỉ bằng mày?”

Lương Úy Lâm cười lạnh đá lên người hắn. Anh chỉ tới đón em gái về nhà, xe còn chưa dừng lại đã nhìn thấy bóng dáng quen thuộc hốt hoảng chạy ra ngoài. Anh vội vàng xuống xe, ngăn cô lại. Kết quả chứng kiến em gái một thân nhếch nhác, nước mắt giàn giụa khắp cả mặt, anh biết là do anh chăm sóc không tốt nên để em gái chịu sỉ nhục. Cô ko phải đến nhà bạn học chơi sao?. Tại sao lại như vậy?

“ Tiểu Ngữ, nói cho anh biết, những người ở trong kia đâu?. Anh sẽ không để em chịu ủy khuất!” Dưới đèn đường, anh ôm lấy em gái đã khóc đến thở không nổi, trong lòng ngày càng lạnh giá. Người của anh cũng dám đụng, anh sẽ bắt hắn sống không bằng chết!

“Anh, đừng, đừng, dẫn em về nhà….. Dẫn em về nhà….”

Lương Úy Ngữ cảm thấy hoảng loạn, muốn rời khỏi nơi này. Cô bị người khác xâm phạm, …. Xâm phạm…… Người đàn ông kia còn là anh trai của người bạn tốt nhất của cô. Cô đã gặp qua Lăng Nhược Phong mấy lần, anh là người đàn ông ôn hòa. Nhưng tối nay anh giống như một con dã thú không ngừng chiếm đoạt cô, mặc cho cô cầu xin thế nào, anh cũng không ngừng lại……

Đau lòng vì em gái, Lương Úy Lâm đưa cô về nhà trước, mời bác sĩ tư nhân đến tiêm cho cô một mũi thuốc an thần, sau đó anh mới dẫn mấy thủ hạ đến đây. Không người nào có thể xâm phạm người của anh mà còn có thể sống tốt trên đời này, huống chi đó là người em gái anh thương yêu nhất

“A. . . . . .”

Lăng Nhược Phong phát ra tiếng kêu tuyệt vọng mà đau đớn, người đàn ông kia đá trúng nơi trí mạng nhất của anh

“Thật xin lỗi, thật xin lỗi! Tôi thật sự là không cố ý! Ta không dám nữa!”

Lăng Nhược Phong không biết nói gì. Hắn điên cuồng cầu xin tha thứ, sợ đến cả người run rẩy. Hắn hối hận đến mức cắn xé lương tâm, nhưng đối mặt với người đàn ông như vậy, làm sao hắn thoát khỏi?

“ Còn có lần sau?”

Lương Úy Lâm lấy ra khăn tay màu trắng lau thanh súng đen ngòm, nụ cười trên mặt tựa như ác ma, nụ cười đó khiến Lăng Nhược Phong cảm thấy mình sắp đưa thân vào địa ngục

“ Mày nói câu có nên cho mày một phát, để cho mày không phải chịu khổ nữa không?” Thả khăn trong tay xuống, Lương Úy Lâm cầm súng chỉa vào đầu hắn

“ Đừng…….” Không đợi Lăng Nhược Phong cầu xin tha thứ. Nhược Tuyết đã lao đến trước mặt Lương Úy Lâm. Cô còn chưa kịp hỏi đã xảy ra chuyện gì, thì thấy một khẩu súng chỉa vào anh trai

Anh trai của Tiểu Ngữ tại sao lại ở đây, hơn nữa còn mang theo đám người kinh khủng. Tiểu Ngữ đâu rồi?

Người con gái đáng chết này có biết cô đang làm gì không?. Nếu như không phải lúc nãy tay anh nhanh nhẹn thì viên đạn đã bắn vào người cô rồi!. Em gái của Lăng Nhược Phong, thật là thú vị

“ Anh Lương, đã xảy ra chuyện gì?. Tiểu Ngữ đâu?”

Lòng của Nhược Tuyết rối bờ, nhìn anh trai mình bị đánh thoi thóp nằm trên mặt đất, rốt cuộc anh đã làm sai chuyện gì?

“ Cô hãy hỏi anh trai thân yêu của cô xem?. Hỏi xem anh ta biết mình đã làm gì. Hỏi đi!”

Vừa nhắc đến em gái, lửa giận trong lòng Lương Úy Lâm càng bốc lên, anh nhấc thân thể nhỏ nhắn của Nhược Tuyết đẩy ngã trước mặt Lăng Nhược Phong

“ Anh, tại sao anh lại….”

Không cần hỏi, Nhược Tuyết cũng đã đoán được. Đều là lỗi của cô, cô ko nên mang Tiểu Ngữ đến nhà uống rượu, còn để cho cô ấy bị sỉ nhục như vậy. Tiểu Ngữ còn trẻ như vậy, con đường sau này còn dài, cô ấy biết làm sao đây?. Nhược Tuyết nhìn vẻ mặt hối hận của anh trai, trong lòng cảm thấy bi thương

“ Thật xin lỗi, anh Lương, thật xin lỗi” Nhược Tuyết đứng dậy, quỳ trước mặt Lương Úy Lâm

“ Cô nói xin lỗi với tôi?. Một câu xin lỗi là có thể bù đắp cho sai lầm mà anh ta đã làm với Tiểu Ngữ sao?” Lương Úy Lâm ngồi xổm xuống, ngón tay thon dài nắm chặt cằm của Nhược Tuyết

“Thật xin lỗi, thật xin lỗi. . . . . .” Nhược Tuyết đau khóc thành tiếng, trừ nói ba chữ, này cô không biết nói gì hơn

“ Không bằng, tôi đem việc mà Lăng Nhược Phong đã làm với Tiểu Ngữ, trả ở trên người cô, như thế nào?”

Khuôn mặt ướt đẫm nước mắt lại làm cho anh nhớ đến khuôn mặt của em gái. Thật đáng hận, anh làm sao có thể bỏ qua cho người của Lăng gia đây?

“ Đừng…..”

Kèm theo tiếng hét, là tiếng vải vóc bị xé rách vang vọng trong đêm đen yên tĩnh, áo sơ mi mỏng manh trên người Nhược Tuyết đã thành mảnh vụn rơi xuống đất

“ Cầu xin anh đừng….”

Lăng Nhược Phong thấy em gái bị người đàn ông xé rách quần áo tại chỗ, trong lòng đau xót đến cực điểm. Là anh đã hại cô, anh nghĩ muốn bước đến cầu xin, nhưng một người áo đen bên cạnh đã ngăn anh lại

“ Cô biết, tôi có thể. Cô không phải muốn bù đắp sai lầm của anh trai sao?. Bậy anh ta làm thế nào với Tiểu Ngữ, thì tôi sẽ làm như thế trước mặt anh ta, cho anh ta nhìn, được ko?”

Thanh âm của anh rõ ràng rất nhẹ, nhưng vào tai Nhược Tuyết lại giống như thiên quân vạn mã dẫm đạp khiến cho màng nhĩ của cô bị đau, mà bàn tay của anh của thuận thế giày vò lên nơi mềm mại nhất của cô, giày vò không thương tiếc

“ Không nên ở chỗ này, tôi xin anh, không nên ở đây”

Nhục nhã, cùng hoảng sợ khiến Nhược Tuyết hận không thể chết vào giờ phút này. Ở trước mặt anh trai còn ở trước mặt nhiều người đàn ông như vậy, làm chuyện vô sỉ nhất với cô

“ Lúc anh ta làm như vậy với Tiểu Ngữ có nghĩ đến sẽ có ngày em gái mình sẽ bị người đàn ông khác làm như vậy không?”

Động tác dưới tay càng thêm nặng nề. Anh muốn nhục nhã cô, Anh muốn đòi lại những sỉ nhục mà em gái anh phải chịu

“ Anh giết tôi đi!. Anh giết tôi đi. Cầu xin anh bỏ qua cho em gái của tôi”

Lăng Nhược Phong cũng không chịu được nữa rống lên. Anh sai rồi, vậy anh lấy cái chết tạ tội vậy được rồi chứ?. Anh không nên phạm lỗi không thể tha thứ được, da thịt trắng noãn, cùng với mùi thơm nhàn nhạt để cho anh không để ý đến sự đau đớn của Lương Úy Ngữ, không quan tâm đến sự cầu xin của cô mà không ngừng xâm phạm cô. Nhưng sau khi tất cả kết thúc, anh mới phát hiện mình sai rồi. Nhưng cô đã khóc, đã chạy, anh lại không dám đuổi theo

“ Giết chết mày?. Không phải quá tiện nghi cho mày sao?. Tao muốn giữ mày lại, từ từ hành hạ….”

Lương Úy Ngữ đẩy Nhược Tuyết ra, xoay người ngồi chồm hỗm xuống tát Lăng Nhược Phong một cái. Anh đã nghĩ ra biện pháp tốt hơn, anh sẽ đem em gái của hắn về, từ từ đòi lại. Anh muốn người đàn ông này phải sống để nhìn em gái của mình bị người đàn ông khác làm cho chết đi sống lại

“ Nếu như mày dám tự tìm đường chết, tao muốn cả nhà mày cùng chôn theo. Tốt nhất mày nên hiểu rõ. Dẫn cô ấy đi. Chúng ta đi”

Lương Úy Lâm lạnh lùng dùng khăn trắng lau tay sau đó xoay người rời đi