Chương 3 – Ngạ Hổ Cương

Tiểu Mã tuy là anh em bạn bè thân thiết với Đinh Hỷ, tính tình lại không giống y.

Tiểu Mã không bao giờ chịu động đến đầu não suy nghĩ, trố cặp mắt ra nhìn, vễnh tai lên nghe.

Y chỉ thích động tay chân, lại càng thích lấy tay quyền của mình đụng độ trực tiếp với tay quyền người khác, lấy cứng đụng với cứng.

Tay quyền cứng hơn y cũng không mấy ai, chỉ tiếc là hôm nay y gặp phải Đặng Định Hầu.

Đặng Định Hầu được người ta xưng tụng là Thần Quyền Tiểu Gia Cát, hai chữ Thần Quyền hiển nhiên còn nằm trên cả Tiểu Gia Cát, do đó có thể thấy công phu quyền cước của y, nhất định không dở tý nào.

Thật ra, y vốn là kẻ quyền pháp khá nhất trong đám đệ tử tục gia chùa Thiếu Lâm.

Thiếu Lâm thần quyền lấy oai mãnh hùng hồn làm sở trường, nếu chú trọng chiêu thức và biến hóa là đã đi vào chỗ hạ thừa.

Vì vậy y chỉ cần đấm ra một quyền, thường thường đều là thực chiêu, những thứ quyền cước hoa dạng, đệ tử Thiếu Lâm chẳng thèm sử dụng tới.

Tiểu Mã cũng chính một kiểu giống vậy.

Quyền pháp của y nhanh mà mạnh, chỉ cần đấm cho trúng người ta, đấm trúng xong rồi, mình ra sao, y chẳng thèm nghĩ chi cho mệt.

Hai người vừa xông vào đánh nhau, bàn ghế trong phòng, chén nhỏ chén lớn, đều bị tai họa, chỉ nghe loảng xoảng lỉnh kỉnh cách cách vang lên tứ tung không ngớt, chân ghế, chân bàn, chén bát bay qua bay lại, đầy cả phòng.

Còn khổ hơn cả bàn ghế, là Trương Kim Đỉnh.

Người khác ai cũng né được, còn y thì đã bị đánh một hồi đi không nổi, chỉ còn nước nằm yên đó thở dốc.

Người ta đang đánh nhau, y nằm đó ăn đòn, chân ghế, chân bàn, chén dĩa đổ bể đều nhắm vào người y dích vào, y thở chẳng muốn ra hơi.

Đinh Hỷ cười, Tây Môn Thắng thì chau mày.

Lấy thân phận và vũ công của Đặng Định Hầu, đáng lý ra y không nên đánh nhau với người khác như vậy, Tây Môn Thắng cũng chưa từng thấy y đánh nhau như vậy bao giờ.

Thật tình, đây không phải là vũ lâm cao thủ đang tương tranh với nhau, mà là hai tên vô lại trong ngõ hẽm đang giành giựt cắn xé nhau vì một con điếm.

Bỗng nghe “bình” lên một tiếng, một tiếng hét vang lên, hai bóng người nhập lại rồi phân ra, một người đụng vào bức tường, người thì búng người lên cao, rồi từ từ hạ xuống mặt đất.

Người bị đụng vào tường lại là Đặng Định Hầu.

Y trượt trên tường xuống, đứng dựa vào đó, thở dốc một hồi.

Tiểu Mã thì đứng đó rất bình ổn, trừng cặp mắt tròn xoe nhìn y.

Gã thanh niên trẻ tuổi “phẫn nộ” này không lẽ đã đánh bại Thần Quyền Tiểu Gia Cát nổi danh lâu năm đây sao?

Đặng Định Hầu thở phào một hơi, bỗng nhiên cười lớn, nói:

– Tốt lắm, đả lắm, ba mươi năm nay, ta chưa bao giờ được đánh một trận đả đời như hôm nay.

Tiểu Mã lại trừng trừng nhìn y cả nửa ngày, rồi mới nói dằn từng tiếng một:

– Được, hảo tiểu tử, cho là ngươi được lắm đó.

Đặng Định Hầu hỏi:

– Ngươi phục chưa?

Tiểu Mã cắn chặt răng, muốn nói, nhưng vừa mở miệng, đã phun ra một búng máu tươi.

Nhưng y vẫn còn đứng vững như trời trồng ở đó, cặp mắt còn mở tròn xoe, chưa chịu ngã ầm xuống.

Đặng Định Hầu thở ra một hơi, nói:

– Gã này bị ăn hai quyền của ta, xương sườn bị gãy mất ba cái, còn đứng đó chưa ngã, ta thật bội phục ngươi.

Tiểu Mã cắn chặt hàm răng, hít vào một hơi thật dài, nói:

– Ngươi khỏi cần phục ta, ta đánh không lại ngươi.