Chương 3 – Trận chiến con gián

Nhìn con bọ màu đen chậm rãi bò qua, tôi giơ cao dép, cả người run lên, hồi lâu, vẫn không dám đập xuống.

Đúng vậy, nhà tôi có gián, mà tôi, sợ nhất là gián. Từ nhỏ tôi đã vô cùng bội phục công nhân bảo vệ môi trường can đảm, quét đường mỗi ngày, gặp phải mèo chết, chó chết, chuột chết, gián chết, sao bọn họ có thể mặt không đổi sắc tim không rớt ra mà hốt chúng đi? Lúc cây chổi tiếp xúc với mấy “thi thể” kia, cảm giác… Trời à, nghĩ thôi cũng thấy da đầu tê dại.

Trước đây đâu có gặp phải thứ phiền toái này. Biết bệnh của tôi, Lý Hải Phi trên căn bản sẽ không để cho loài vật này chường ra trước mắt tôi, cho dù tôi có bất hạnh nhìn thấy một con cũng sẽ lẩn mất đất, chịu trách nhiệm tổng chỉ huy…

“Hải Phi, có gián!”.

“Anh tới liền!”.

Bép!

“Ân Sinh, lấy dùm anh tờ giấy”.

Ba câu là giải quyết xong cuộc chiến, đơn giản, dễ dàng. Nhưng bây giờ, ai có thể bắt gián dùm tôi? Không thể làm gì khác hơn là nhẫn và nhịn, nhịn và nhẫn, vì quá khiếp đảm để mặc cho “tiểu cường” hoành hành nên tôi sống một giây mà tưởng đã một năm. Cho đến ngày tôi phát hiện ra con gián ở đầu giường, rốt cuộc núi lửa bộc phát, bà nó chứ, tôi không thể nhịn được nữa!

Ôm quyết tâm đập nồi dìm thuyền, tôi mua thuốc diệt gián nồng độ cực mạnh rẩy khắp toàn bộ phòng, đóng cửa khóa lại rồi rời đi, tuyên cáo khai hỏa trận chiến tiêu diệt gián sáng nay.

Nhưng vấn đề là, tôi có gan trở về thu thập cục diện ‘thây chất đầy đồng’ không? Aizz, tối hãy tính, tối tới hãy tính.

Khó lắm mới có được một ngày không phải đi học, tôi vốn nên về nhà sớm, nhưng vì tình huống “đặc thù” mà lang thang suốt ngoài đường, đột nhiên nhớ tới mình từng coi một cảnh trong phim ‘Cô gái ly hôn du tấu đầu đường’ thế này : có người hỏi cô ấy “Sao không về nhà?”, cô ấy đáp “Trong nhà đang đổ thuốc diệt chuột, không dám về”.

Tôi lắc đầu, thấp giọng cười khổ, thì ra tình tiết trong phim ngày xưa cũng sẽ xảy ra thật. Không biết làm gì, tôi cứ đi. Ánh trăng lờ mờ, thân hình lững thững, đôi mắt cô độc đảo quanh, mặc dù bóng dáng Lý Hải Phi đã mơ hồ, cuộc sống cùng anh cũng đã chấm dứt, nhưng kỉ niệm thì không thể quên hết : bên trái là chợ rau, anh từng đứng đây ép giá người bán hàng rong, mua cá sống để làm thịt không nói, còn lật lên chọn cả ruột cá, cuối cùng được người bán tặng cả một túi bao tử cá. Bên phải là cửa hàng, anh từng mua hoa sen thủy tinh ở đây để tặng tôi trong lễ tình nhân đầu tiên cả hai quen nhau.

Phía trước là tiểu khu, ban đêm trong đó thường có rất nhiều chó, mà anh thì sợ chó, nên thường đứng bên này mãi không dám vượt qua… Nhắm mắt lại than thở, tôi nhận ra một sự thật rõ ràng : thì ra nơi nào cũng có Lý Hải Phi. Lý Hải Phi, bây giờ anh đang làm gì? Học hành sớm khuya tối mặt, hay đang cùng ai đó cắt bỏ tim đèn ở cửa Tây? Người mới trong lòng anh có phát hiện ra không, đôi mắt anh là đẹp nhất, khi anh cười, còn có hai má lúm đồng tiền… Tay tôi siết chặt lại, buộc mình thôi suy nghĩ, gạt đi mấy giọt nước trên mặt, thầm mắng : thời tiết quỷ gì thế này, mấy giờ rồi mà lại có sương!

Không sai, là sương, nhất định là sương đọng lại trên mặt tôi.

“Ân Sinh!”.

Ai gọi tôi thế? Kinh ngạc quay đầu lại, nhìn thấy tiểu phú khang* Trần Dũng đang ngoắc tôi. Tôi giật mình một cái, pho tượng đại thần này, né anh ta đã mấy ngày rồi, sao lại gặp phải ở đây?