Chương 30

Theo lẽ thường mà nói, sếp mời sinh viên đi ăn cơm chỉ là chuyện bình thường, nếu sếp nào một năm không mời được sinh viên dăm ba bữa cơm, chắc chắn sẽ bị học trò khinh bỉ.

Nhưng nếu giống như Dương Lam Hàng, cứ nửa tháng lại mời Lăng Lăng đi ăn một lần thì tần suất hình như hơi cao. Nửa năm đầu Lăng Lăng vẫn chưa quen, tìm mọi lý do từ chối, thật sự từ chối không xong mới nhận lời mời của anh ta.

Về sau dần dà thành thói quen, chỉ cần có thời gian, bình thường sẽ không từ chối. Có ăn hay không cũng vậy!

Lần này, Dương Lam Hàng mời cô đi ăn món Hàn Quốc, cửa tiệm này nằm xa nội thành, rất ít khách, không khí đặc biệt yên tĩnh, ánh sáng có chút ảm đạm.

Nhìn thế nào… cũng giống như chỗ hẹn hò yêu đương.

Những nơi ái muội khác Dương Lam Hàng đều đã dẫn cô đến nên Lăng Lăng từ lâu đã không còn e sợ, cô cởi áo khoác, ngồi xuống, người phục vụ giúp cô treo áo khoác lên ghế.

Dương Lam Hàng liếc nhìn một bộ quần jeans cùng áo pull đơn giản của cô, khóe miệng hé ra một chút ý cười mờ ám: “Sao lại thay quần áo rồi? Bộ đồ lúc sáng rất đẹp!”

Mặt Lăng Lăng trong nháy mắt đỏ hồng lên.

Cô lúng túng vuốt vuốt tóc, kiên quyết không thể nói bộ đồ ban sáng là nhằm dụ dỗ anh ta nên mới mặc, đành cười cười cứng nhắc: “Thầy trưởng khoa nói em không chú ý ăn mặc…”

Ý cười của Dương Lam Hàng càng đậm: “Mặc đến trường thì không thích hợp lắm, nhưng đi ăn cơm thì không sao cả.”

“Ý thầy trưởng khoa là…” Sao cô thấy nóng thế này, nhiệt độ điều hòa của nhà hàng này hình như hơi cao. “Đi gặp giáo viên hướng dẫn không nên ăn mặc tùy tiện quá.”

“Không sao, tôi không ngại!”

Toát mồ hôi! Anh ta không ngại?!

Cô còn có thể nói gì đây?

Đương lúc cô không biết đáp lại như thế nào, người phục vụ kịp thời đưa thực đơn giúp cô giải vây.

Lăng Lăng cảm động muốn rơi nước mắt nhận lấy, đưa cho Dương Lam Hàng: “Thầy Dương, thầy chọn món đi ạ.”

“Em chọn đi, em thích ăn cái gì thì cứ tự nhiên chọn.”

“Dạ.”

Lúc cô xem thực đơn, phát hiện Dương Lam Hàng nhiều lần nhìn qua một đôi nam nữ đang ngồi cách họ không xa.

Vẻ mặt anh ta có chút khác thường.

Lăng Lăng tò mò nhìn theo ánh mắt anh ta, ngồi ở bàn bên kia mà một đôi trai thanh gái lịch, người nữ đội mũ lưỡi trai, đeo kính đen, ăn mặc có chút kỳ cục, nhưng dung mạo nhìn qua thấy hơi quen quen.

Nhìn kỹ lại mặt mũi cô ta, không ngờ là nữ diễn viên chính phim thần tượng hot nhất hiện nay. Trước mắt cô lập tức sáng ngời.

Ngôi sao chính là ngôi sao, ăn mặc xoàng xĩnh như vậy mà vẫn tỏa sáng lóa mắt.

Lăng Lăng quay mặt lại, thấy Dương Lam Hàng vẫn đang nhìn mỹ nữ hơi đăm chiêu, trong ánh mắt dường như ẩn chứa rất nhiều điều. Trong lòng cô thầm cười trộm: Hì hì! Ngày thường nhìn anh ta thanh tâm quả dục, hóa ra vừa thấy gái đẹp, ánh mắt cũng ngây ra nha!

Đàn ông vẫn là đàn ông!

“Thầy Dương, cô ta tên Lý Phi Phi.” Lăng Lăng hảo tâm nói với anh ta.

Sự chú ý của Dương Lam Hàng dời lại đây: “Em biết cô ấy à?”

Lăng Lăng sớm đoán trước anh ta không xem phim thần tượng, là học trò ngoan của anh ta, cô tự thức phải biết có gì nói nấy, không che không giấu: “Cô ấy là một ngôi sao rất hot, nhan sắc xinh đẹp, diễn xuất cũng tốt… Nghe nói cô ấy rất có điều kiện, có người nâng đỡ…”