Chương 30

Thẩm Lâm Kỳ nhìn chằm chằm Mạch Nhiên một hồi lâu.

Rất lâu, anh bỗng nhiên nói: “Em không cảm thấy, cách tốt nhât để tiêu trừ lời nói dối, chính là biến lời nói dối ấy trở thành hiện thực sao?”]

Câu nói của Thẩm Lâm Kỳ vừa thốt ra, Mạch Nhiên ngay lập tức mộng mị.

Nếu như là trước đây, Mạch Nhiên nhất định sẽ cho rằng anh lại giở quỷ kế gì. Nhưng tình huống ngày hôm nay không giống mọi khi. Cô cảm thấy với tính cách làm gì cũng muốn tốc chiến tốc thắng, trừng mắt tất báo của anh, anh tuyệt đối sẽ không để một việc nào đó dây dưa lằng nhằng lâu như vậy, lại càng sẽ không đem chuyện hôn nhân đại sự của mình ra đùa giỡn, trừ phi… anh nói thật.

Mạch Nhiên bị ý nghĩ điên cuồng của mình làm cho sợ hết hồn, cho nên lơ đễnh không để ý thấy anh đã tiến sát đến mặt mình. Mãi cho đến khi môi của anh đã tiếp xúc đến môi cô, cô mới lấy lại tinh thần, mạnh mẽ đẩy anh ra.

Bởi không có phòng bị, Thẩm Lâm Kỳ bị Mạch Nhiên đẩy liền lùi lại mấy bước, sau khi đứng vững mới thâm ý mà nhìn chằm chằm cô.

Tim Mạch Nhiên đập thình thịch, lấy tay dùng sức mà lau môi, hung dữ nói: “Em cảnh cáo anh, đừng … đừng có tiếp tục đùa giỡn em!”

Thẩm Lâm Kỳ lập tức cúi đầu, mắt nheo lại, thanh âm trở nên trầm thấp: “Em nghĩ anh đang nói đùa với em?”

“Chẳng lẽ không đúng sao?” Mạch Nhiên phẫn nộ nhìn Thẩm Lâm Kỳ , “Hay là anh muốn nói cho em biết, anh làm như vậy kỳ thực là bởi vì thích em?”

Lời vừa nói ra, cả hai người đều im lặng.

Mạch Nhiên trong lòng cảm thấy thấp thỏm, mặc dù cô một chút cũng không tin một người tự cao tự đại, không coi ai ra gì như Thẩm Lâm Kỳ sẽ thực lòng động tâm với một người phụ nữ. Thế nhưng cô lại càng không thể lý giải, vì sao anh lại liên tục ngăn cản cô nói rõ sự thật với Anna tỷ.

Đến tột cùng là cô tự mình đa tình, hay là anh dụng tâm kín đáo? Cô cảm thấy với chỉ số thông minh của mình, hẳn là không thể trả lời được, vì vậy cô thẳng thắn nói rõ, muốn xem anh giải thích thế nào.

Thời gian cứ từng phút từng giây trôi đi, hai người bọn họ cứ đứng như vậy nhìn nhau. Thẩm Lâm Kỳ trước sau không hề mở miệng trả lời câu hỏi của Mạch Nhiên.

Mạch Nhiên đứng đến nỗi chân đã tê rần, sự căng thẳng vừa rồi đều tràn ngập oán khí, thích hay không thích, anh chỉ cần nói một tiếng, cũng không phải bức anh đi làm con vịt, như vậy khó trả lời lắm sao?

Trong lúc Mạch Nhiên định nói lại rõ ràng một lần nữa, Thẩm công tử bỗng nhiên hành động.

Anh không có trả lời Mạch Nhiên, mà chỉ là nhìn cô, sau đó đột ngột cởi quần áo.

Mạch Nhiên cả người đều Tư Ba Đạt! Dũng khí thật vất vả mới toàn tâm toàn ý lấy lại được đã tan biến trong nháy mắt. Cô dựa sát tường, run rẩy hỏi: “Anh, anh muốn làm gì? Em chỉ thị thuận miệng hỏi một chút mà thôi, anh thực sự không cần phải dùng hành động trả lời. . . Uy! Anh đừng cởi, còn cởi nữa em sẽ kêu! Cứu. . .”

Thanh âm bỗng im bặt, Thẩm Lâm Kỳ đem áo sơ mi vừa cởi nhét vào người Mạch Nhiên.

“Đi giúp anh giặt quần áo, rồi anh sẽ nói cho em vì sao.” (potay anh Thẩm)

Mạch Nhiên há hốc miệng, nửa ngày mới thoát khỏi trạng thái khiếp sợ, không khỏi thẹn quá giận, ném quần áo trong tay lại cho Thẩm Lâm Kỳ , mắng: “Anh có bệnh à? Đùa giỡn em thích vậy sao? Nói cho anh biết em tuyệt không muốn biết anh rốt cuộc có thích em hay không, bởi vì em ghét anh!” Mạch Nhiên nói xong liền đẩy Thẩm Lâm Kỳ ra, chạy ra khỏi thư phòng.