Chương 30

Những người trẻ tuổi ở chung một chỗ không tránh được cảnh làm ầm làm ĩ. Tiêu Hữu bị nháo bắt uống một ít, không có say, chỉ là trên khuôn mặt nhỏ nhắn nhiễm hồng hồng. Vốn là cặp mắt u buồn cũng đã nỗi lên gợn sóng, lại thật giống như được che chắn bởi một tầng sương mù, nhìn không thấu, không chạm được, rồi lại khiến cho người khác tò mò muốn tìm hiểu nó.

Tô Thuộc Cẩn cứ như vậy bị Tiêu Hữu hấp dẫn. Cô cũng chỉ là không sành sõi việc đời nữ sinh trung học, cùng Cầm Tử là đứa hai trẻ con, mà hắn luôn không bao giờ co hứng thú với những nữ sinh thanh thanh thuần thuần này, hắn thích nữ nhân thành thục, quyến rũ. Thế nhưng Tiêu Hữu đối với hắn đột nhiên hấp dẫn thật lớn. Có lẽ là bởi vì tình cảnh lần đầu tiên gặp nhau có chút đặc thù, hắn đối với cô có chút dục vọng muốn tìm hiểu. Tầm mắt không nhịn được cứ nhìn Tiêu Hữu mấy lần. Lúc cô cười rất xinh đẹp, kèm theo trong con ngươi nhàn nhạt đau thương, có một loại u buồn tuyệt mỹ đến kỳ lạ.

Những người khác ngược lại không có chú ý tới Tô Thuộc Cẩn vẫn chú ý nhìn vào một vị trí đến mấy lần, chỉ là từ vừa mới bắt đầu liền cho là Tiêu Hữu cùng Tô Thuộc Cẩn có gian tình. Thế như Cầm Tử lại luôn để ý tới. Cái tên anh họ mắt cao hơn đầu này của cô, rất ít khi chú ý tới con gái chứ đừng nói chi là nhìn Tiêu Hữu lâu đến như vậy, chẳng lẽ trúng tiếng sét ái tình với Tiêu Hữu rồi?

Lúc Tiêu Hữu đã ăn cái gì thì đều rất chăm chú, ăn cơm chính là ăn cơm, nghiêm túc giống như học sinh đang chú tâm vào học bài. Bộ dạng kia làm cho người khác nhìn thấy liền trong lòng rất thoải mái, nhìn cô ăn uống, bản thân cũng thấy thật ngon miệng. Tô Thuộc Cẩn cố gắng nhịn cười, lẳng lặng cúi đầu ăn cơm.

Ăn xong một bữa cơm thì đã là tám giờ tối. Những người này chơi một ngày cũng không biết mệt mỏi, lại muốn chơi tới cùng. Kế hoạch rốt cuộc cũng không thay đổi, cứ la hét đòi đi ca hát ở KTV. Tiêu Hữu bảo mình phải về nhà, Cầm Tử trực tiếp móc chìa khóa xe từ trong túi áo em trai kín đáo đưa cho Tô Thuộc Cẩn “Anh họ! Anh phụ trách đưa Tiêu Hữu vầ nhà an toàn cho em”

“Không cần làm phiền anh họ cậu đâu, mọi người cứ đi chơi tiếp đi, em đón xe buýt về là được rồi” Tiêu Hữu đúng ra là không muốn ở cùng một chổ với Tô Thuộc Cẩn. Không phải là bởi vì đã khi dễ cô, mà chỉ là không thích thích phiền toái đến người khác, huống chi là người chỉ mới gặp qua hai lần.

Cầm Tử đẩy vai Tiêu Hữu, gương mặt tỏ vẻ không tán thành, nói “Được lắm, bạn học Mạc Tiêu Hữu, nghe lời mình đi. Trễ như thế này rồi mà một mình cậu trở về mọi người cũng không yên tâm. Với lại đừng có cùng với mình mà tỏ ra khách khí”

Anh chị em của Cầm Tử cũng cùng nhau phụ họa bảo Tô Thuộc Cẩn đưa cô về, mà anh ta cũng mỉm cười, nói “Vì cô nương mà phục vụ là vinh hạnh của tại hạ, đừng nói tới chuyện phiền toái với khách khí ở đây, đi thôi”

Từ chối tới từ chối lui nữa thì có vẻ mình đang làm giá, Tiêu Hữu chỉ đành phải nói lời hẹn gặp lại với mọi người sau đó cùng Tô Thuộc Cẩn đi ra ngoài. Lúc xoay người hướng thang máy đi tới lại thấy trước mặt mấy bước, một người nam nhân thân ảnh cao lớn, mạnh mẽ, rắn rõi. Anh đứng nghiêng gương mặt, một tay nắm điện thoại, một tay cầm điếu thuốc. Trên hành lang trãi thảm đỏ vừa nói chuyện điện thoại vừa hút thuốc lá, gương mặt thâm trầm, ưu nhã đầy quen thuộc.

Tiên Hữu bước chân không nhịn được liền dừng một chút, ngay sau đó dường như cất bước nhanh hơn trước. Ngay khi tới thang máy giữa hắn và cô, anh đột nhiên xoay người lại, tầm mắt ngay lập tức dán trên người cô.

Tâm đột nhiên căng thẳng, bước chân cũng dừng lại, cõi lòng lại đau nhói. Ánh mắt kia không còn là cửa sổ long lanh khiến cho cô động lòng nữa, nó đã thuộc về một người khác… mà cũng không khác… chỉ mỗi cô là tự đa tình mà thôi. Tiêu Hữu vẫn không có cách nào quên được anh, không có cách nào nhìn đến anh mà tâm không động, tim không đập.

Tô Thuộc Cẩn cũng dừng lại sau lưng Tiêu Hữu, liếc mắt nhìn gương mặt có chút tái nhợt của cô, ngay sau đó anh lướt mắt đến trên thân ảnh Giản Chiến Nam một cái, hỏi “Người quen?”

Tiêu Hữu há miệng định nói chuyện, lại thấy thân ảnh một người con gái kiều diễm bước ra từ một cánh cửa, cô ấy đưa lưng về phía cô, trực tiếp khoác lên cánh tay Giản Chiến Nam cánh tay, cái miệng nhỏ nhắn xinh xinh thầm oán vì sao anh lại nói chuyện điện thoại lâu như vậy.

Hình ảnh Giản Chiến Nam cùng Giang Nhã thân mật trước mặt khiến tâm Tiêu Hữu thật đau đớn. Cô cứ thê cho rằng mấy ngày nay trôi qua bình lặng không có anh, cô đã có thể thản nhiên đối mặt khi gặp lại. Nhưng không ngờ tới, ngay lúc này đây còn khó đối mặt hơn trước kia.

Giản Chiến Nam là vế sẹo nơi đáy lòng cô, mà Giang Nhã không thể nghi ngờ chính là bằng chứng để vạch trần vết sẹo kia, nó nhắc nhở cô rằng… cô chỉ là thế thân của một người con gái khác, là bóng dáng ngày xưa của Giang Nhã. Cô yêu một người đàn ông đã trao trái tim cho kẻ khác. Những điều này chính là tàn khốc của thực tế, giống như từng cây kim bén nhọn đâm vào cõi lòng Tiêu Hữu.

Cô muốn đi, muốn rời khỏi nơi này nhưng thân thể dường như bị rút hết sức lực, chân thật giống như đổ chì, không cách nào hoạt động được, cả người không nhịn được lạnh lẽo khẽ run rẩy. Cô từng mỗi một lần la hét ở trong lòng, hi vọng ai đó tới đây mang cô rời khỏi chốn thị phi này.

Đang lúc Tiêu Hữu nghĩ rằng sẽ không ai giúp đỡ mình, tim đau đến sắp hít thở không thông, đột nhiên một đôi tay mạnh mẽ vòng chắc bả vai cô, thật giống như đang chênh vênh trên mặt hồ chợ bấu víu được một khối bè gỗ.

Tô Thuộc Cẩn nhẹ nhàng mỉm cười, nói “Nếu đã không biết, chúng ta có thể đi chứ?”

Tiêu Hữu cứng còng quay đầu lại nhìn anh ta. Không đợi cô lên tiếng, Tô Thuộc Cẩn đã ôm bả vai hướng thang máy đi tới.

Thật ra chẳng qua là có mấy giây thôi, lại thật giống như dài cả một thế kỷ.

Keng!

Cửa thang máy mở ra.

Hình ảnh Tiêu Hữu cùng Tô Thuộc Cẩn ôm nhau nhanh chóng bị cửa thang máy đóng lại che đi.

Tròng mắt đen của Giản Chiến Nam vẫn nhìn chằm chằm vào nơi Tiêu Hữu biến mất, điện thoại di động trong tay bị bóp chặt đến muốn nét đi mà anh vẫn không hay biết. Cho đến Giang Nhã cau mày, nói “Chiến Nam, anh bóp đau em”

Giản Chiếm Nam hồi hồn, cúi đầu nhìn Giang Nhã trong ngực. Khuôn mặt yêu kiều có vẻ giận dỗi, dường như đang oán giận cái gì đó, anh một chữ cũng nghe không lọt tai. Chẳng qua vẫn ý thức được tay của anh đang chặt chẽ nắm lấy điện thoại di động, một bàn tay khác bóp chặt nắm cổ tay Giang Nhã. Anh đột nhiên buông tay, thấy nơi cổ tay Giang Nhã xuất hiện một vết đỏ “Thật xin lỗi!” Anh lạnh lùng nói.

“Anh làm sao vậy?” Giang Nhã có nhìn thấy Tiêu Hữu. Nhận ra phản ứng kia của Giản Chiến Nam, cô có chút bất an. Giang Nhã thật muốn mình có thể xác định được tình cảm của anh đối với Tiêu Hữu là như thế nào nhưng tâm tình vẫn tỏ ra mình rất bình thường, không biết gì cả. Nhìn sắc mặt lo lắng của anh, cô càng thêm bất an. Mạc Tiêu Hữu kia chẳng qua chỉ là một thế thân, thay thế cô làm bạn gái của Giản Chiến Nam trong một thời gian mà thôi, không thể nào thay thế cô cả đời được.

Cô không muốn một cái bóng khác của chính mình, một người chỉ là thế thân có thể ảnh hưởng đến cảm xúc của Giản Chiến Nam như thế này, hơn nữa không chỉ là một vài chuyện nào đó, dường như là tất cả những gì liên quan đến Mạc Tiêu Hữu đều khiến tâm tình anh thay đổi nhanh chóng. Không nhịn được, Giang Nhã liền vòng tay ôm chặt lấy Giản Chiến Nam “Chiến Nam! Em yêu anh. Chúng ta đừng bao giờ tách ra một lần nữa nhé. E, cả đời cũng sẽ không sẽ rời khỏi anh, em thề!”

Lời thề của Giang Nhã… anh vẫn ngoảnh mặt làm ngơ. Trong lòng vẫn là đang nghĩ cô thật nhanh đã có một gã đàn ông khác ở bên cạnh sao? Giản Chiến Nam cứ đứng lặng im như vậy, không nói một lời, tròng mắt đen toàn là một thứ ánh sáng lạnh lẽo, bức người.

_ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

Dọc đường về nhà, Tiêu Hữu không có mở miệng nói một lời nào mà Tô Thuộc Cẩn cũng chỉ tập trung lái xe, thỉnh thoảng vẫn có quay đầy sang quan sát cô. Hắn chỉ thấy khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó tràn đầy thống khổ. Cho đến khi xe dừng trước khu nhà của Tiêu Hữu, cô vẫn không có bất kỳ phản ứng nào khác, chỉ bần thần ngồi im đấy như người vô hồn.

Tô Thuộc Cẩn đột nhiên quay mặt lại. Tiêu Hữu giật mình khi trước mặt đột nhiên xuất hiện một bóng người thật to. Cô nhanh chóng lấy lại tinh thần, cả người ngã ra đằng sau, tâm tình hoảng hốt có chút khó chịu “Anh… Anh làm gì thế?”

“Không có làm gì hết nha, chẳng qua là không thích bị người khác xem như là kẻ vô hình thôi. Cũng may, không phải là hoàn toàn không bị nhìn thấy” Tô Thuộc Cẩn giương ra khuôn mặt hài hước, đôi mắt lấp lánh nhìn ngắm cô, bộ dạng côn đồ thứ thiệt, hỏi “Em thật sự muốn đến nhà anh sao?”

Tiêu Hữu đẩy mặt của hắn ra xa mình một chút, liếc mặt nhìn một cái “Em điên hay sao mà muốn đến nhà anh?”

Tô Thuộc Cẩn tay nắm chặt tay lái, híp mắt nhìn Tiêu Hữu. Hắn nhíu mày nói “Nếu không muốn đến nhà anh vậy em còn nương nhờ trên xe anh làm cái gì nha? Anh cứ nghĩ là em không nỡ rời đi…”

Tiêu Hữu nhìn nhìn, xe đã dừng ở trước cửa khu nhà. Cô hốt hoảng mở cửa xe, nói thầm “Ai thèm đến nhà của anh chứ…” Vừa nói xong thì người cũng bước khỏi xe, xoay người rời đi. Thế nhưng khi chỉ đi được hai bước lại đột ngột quay trở lại. Cô đưa tay gõ cửa kính xa một cái, Tô Thuộc Cẩm bên trong bấm nút cho cửa kính kéo xuống, đôi mắt hình hoa đào nhìn Tiêu Hữu mỉm cười. Hắn thật thắc mắc không biết cô muốn cái gì nữa. Cuối cùng chỉ nghe Tiêu Hữu ngập ngừng nói “Ngủ ngon… Hôm nay… thật cám ơn anh”

Cuối cùng hắn cũng hồi hồn. Vẫn còn biết nói lời lễ phép như thế, thật là một đứa bé ngoan. Tô Thuộc Cẩn cười cười “Thế thì bữa nào mời anh đi ăn cơm đi”

“Cái gì?” Tiêu Hữu không kịp phản ứng.

“Em không phải là muốn cám ơn anh sao?”

“À?”

“Chẳng lẽ lời cám ơn của em cũng chỉ là một câu khách sáo sáo rỗng thôi sao?”

Tiêu Hữu á khẩu mà mặt lại không nhịn được đỏ rần lên. Rốt cuộc là đang cám ơn hắn giúp cô giải vây hay chỉ là một lời khách sao cho có? Bị hắn hỏi như vậy, cô cũng không biết như thế nào nữa.

Tô Thuộc Cẩn khởi động xe “Khuya rồi, em vào nhà đi. Mà nhớ là đang thiếu anh một bữa cơm đấy nhá!” Nói xong, hắn liền nhấn chân ga, tiêu sái rời đi…

Tiêu Hữu nhìn chiếc xe dần dần biến mất trong bòng tối chỉ khẽ lắc đầu. Gã này là người như thế nào nha? Mỗi một câu nói đều như có bẫy bên trong đó khiến cô dù có rẽ ngã nào thì cũng luôn bị té xuống. Bị Tô Thuộc Cẩn phá cho dở khóc dở cười như vậy liền cảm giác khó chịu lúc trước cũng quên đi một chút.

Đưa tay vỗ vỗ gương mặt lạnh như băng của mình, cô xoay người bước vào khu nhà. Thế nhưng mới vừa đi không được mấy bước đã bị một bóng người chặn lại đường đi khiến cô sợ tới mức ‘ a ’ lên một tiếng, theo bản năng lui về phía sau. Tiêu Hữu chưa cần biết đó là ai đã xoay người muốn chạy, eo nhanh chóng bị người ta ôm lấy thật chặt, cơ thể rơi vào một vòng ôm ấm áp quen thuộc, mặt dán chặt vào lồng ngực vững trãi. Sống lưng Tiêu Hữu cứng đờ…