Chương 30

Sau khi cúp điện thoại, Giản Dao quay đầu nhìn Bạc Cận Ngôn.

Anh vẫn ngồi trên giường, mười đầu ngón tay đan vào nhau, bộ dạng rất điềm nhiên, thoải mái, ánh mắt vụt qua ý cười. Vẻ đắc ý của anh trông rất…

Tuy nhiên, Giản Dao vẫn cất giọng hết sức thành tâm, thành ý: “Anh lợi hại thật đấy.”

Đâu chỉ đơn giản là lợi hại, mà quả thực vô cùng xuất sắc và ngoạn mục. Đáp lại lời tán thưởng của Giản Dao, Bạc Cận Ngôn thản nhiên nằm xuống giường, đeo cái chụp mắt, tiếp tục đi ngủ, cứ như việc phá án vừa rồi chỉ là chuyện không đáng kể.

Được thôi, có lẽ đối với anh, đây chỉ là chuyện nhỏ. Anh cũng cho biết, vụ án này là bài tập logic, không hề động đến sở trường tâm lý tội phạm và đối tượng tội phạm tàn bạo của anh.

Giản Dao lên tiếng: “Anh đừng ngủ nữa, cảnh sát Hoàng bảo chúng ta qua bên đó, theo dõi quá trình thẩm vấn.”

“Tôi không đi.” Bạc Cận Ngôn trả lời dứt khoát “Công việc của tôi đã hoàn thành, còn lại là công việc của em và bọn họ.”

Bạc Cận Ngôn không chịu đi, Giản Dao đành một mình đến khu vực được cảnh sát tạm thời trưng dụng làm phòng thẩm vấn.

Phòng thẩm vấn cũng nằm trong trung tâm hội nghị, ở rất gần chỗ cô. Giản Dao và cảnh sát Hoàng vào một căn phòng giám sát. Bên trong có hai người cảnh sát mặc thường phục đang dán mắt vào màn hình.

Giản Dao ngồi xuống trước màn hình, quan sát từng gương mặt quen thuộc.

Lâm Vũ Huyên, Châu Tần, Thẩm Đan Vi, Tiền Dục Văn, Bùi Trạch. Bọn họ được sắp xếp vào những căn phòng riêng rẽ. Cảnh sát đangtiến hành lấy lời khai. Ai nấy đều suy sụp tinhthần. Chỉ duy nhất Bùi Trạch vẫn tỏ ra lạnhlùng, ánh mắt như không hề bận tâm.

Giản Dao nhớ lại những lần tiếp xúc với anh ta, chỉ thấy phản cảm, cô đột nhiên rùng mình.

Khi cảnh sát đưa bản ghi chép lời khai của những người khác đến trước mặt Bùi Trạch, biểu cảm trên gương mặt anh ta không còn thản nhiên và kiêu ngạo mà lộ vẻ hung dữ và khốn quẫn. Nhưng anh ta nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh.

“Anh nói hay không đều không thể thay đổi sự thật anh là hung thủ giết người.” Nhân viên cảnh sát lên tiếng. Bùi Trạch im lặng trong giây lát rồi hỏi người cảnh sát: “Tội giết người thì bị xử như thế nào?”

Nhân viên cảnh sát trả lời: “Hình phạt cụ thể phải đợi phán quyết của tòa án. Bây giờ đối với anh, thành thật sẽ được hưởng khoan hồng, quanh co sẽ bị xử lý nghiêm khắc theo pháp luật.”

“Ừm…”

Sự việc bắt đầu từ khi nào?

Phòng Khách hàng lớn số 3 vốn là một bãi đầm lầy trong sương mù dày đặc. Vương Uyển Vi chỉ là ngọn cỏ yếu ớt mới sinh trưởng bên bờ đầm lầy. Hai bên vốn không đụng chạm. Mỗi thế giới đều có quy luật của mình, thế giới trầm luân cũng vậy. Bọn họ chỉ vì mục đích thỏa mãn dục vọng, không thiếu tiền, bọn họ cũng rất thận trọng và lặng lẽ. Những thanh niên trẻ tuổi như Mạch Thần hay Vương Uyển Vi và bọn họ “nước sông không phạm nước giếng”.

Cho đến một buổi tối, Bùi Trạch và Lâm Vũ Huyên mặc sức buông thả bản thân trong phòng hội nghị.

“Có quan hệ gì chứ? Chẳng ai vào nơi này.” Bùi Trạch nói. “Chị Huyên, tôi muốn “yêu” chị ngay tại nơi chị vẫn thường giáo huấn chúng tôi.”

Nữ cường nhân dù sáng suốt lão luyện đến mấy xét cho cùng cũng chỉ là một người phụ nữ. Chồng Lâm Vũ Huyên là giáo sư của Học viện Âm nhạc. Anh ta yêu cô học trò kém anh ta mười mấy tuổi. Người thứ ba đã hủy hoại cuộc hôn nhân của Lâm Vũ Huyên. Người chồng thậm chí không cần đứa con trong bụng mà cô ta rất vất vả mới có được ở tuổi ba mươi tư, bởi vì có người phụ nữ càng trẻ trung, tươi mát hơn chịu sinh con cho anh ta. Lâm Vũ Huyên quyếtđịnh phá thai. Kể từ lúc đó, cuộc đời cô tadường như rơi vào tăm tối.