Chương 30 – Cạm bẫy

Cậu bạn nhỏ Tần Tống tuy tính tình kiêu ngạo nhưng con người cũng rất tốt, buổi sáng hôm sau, từ sớm đã đến đón Trương Lâm. Trương Lâm có lẽ do bị sự việc của Trần Nguyên làm cho sợ hãi, Diệp Mộc nói dối là mời Tần Lục thiếu gia đặc biệt đến bảo vệ cô, cô cũng im lặng ra ý tin tưởng, đi cùng anh.

Dung Nham đưa Diệp Mộc tới một làng cổ vùng ngoại ô thành phố C. Khi hau người bọn họ chưa yêu nhau, có một lần Diệp Mộc vô tình nói với anh, hồi nhỏ bố cô thường đưa cô tới ngôi làng cổ ấy, đó là những kí ức đẹp đẽ nhất của cô khi sống ở thành phố C ngày trước. Hôm qua, khi Diệp Mộc hỏi anh sẽ đi đâu chơi, anh đã nghĩ sẽ đến nơi này. Anh hy vọng về sau, trong những kí ức tươi đẹp nhất của cô cũng sẽ có anh.

Tối qua Diệp Mộc bị “hành hạ” khá nặng nề, trên đường đi, cô ngủ rất say sưa. Dung Nham bật nhỏ nhạc, cho xe dừng sát vào vệ đường. Cô khẽ động đậy, rồi lại ngủ ngon. Dung Nham ngắm nhìn cô một lúc lâu, không kiềm chế nối, hôn lên má cô một cáu, rồi một cái nữa. Gần đây anh cảm thấy cuộc sống càng ngày càng tuyệt đẹp và chân thực, có một người cần và chỉ cần anh chăm sóc, cảm giác này thật tuyệt vời.

Sau hai giờ ngồi xe, họ đã đến ngôi làng cổ.

Trước khi đến, Dung Nham đã đặt sẵn phòng, tại lầu hai 1 khách sạn gần sông, khi những chiếc thuyền chạy qua, trong phòng có thể nghe thấy tiếng mái chèo khua nhè nhẹ. Khi Diệp Mộc đẩy cửa bước vào, chiếc cửa sổ trang trí hoa văn bốn cánh mở toang, xa xa thấp thoáng sông núi một màu trong màn sương dày đặc, mở ảo. Căn phòng rất rộng, rất sáng, mùi hương và màu sắc cổ kính như những gian phòng của những tiểu thư đài các ngày xưa. Đặc biệt là chiếc giường lớn chạm trổ hoa văn kia, trông thật rộng rãi, tráng lệ, bảy, tám người ngủ trên đó cũng còn rộng.

Dung Nham cất gọn hành lý đâu đấy, nằm thoải mái trên chiếc giường lớn, một lúc sau, anh hé mắt vẫy vẫy Diệp Mộc: “Em lại đây.” Diệp Mộc đang tựa vào cửa sổ ngắm nhìn cảnh sông nước, không muốn đi ra, bị Dung Nham uy hiếp một cách vô sỉ, miễn cưỡng nhấc chân bước lên giường.

“Tiếng động của cái giường này lớn thật.” Dung Nham xoay người đè cô xuống, chiếc giường kiểu cổ phát ra những âm thanh ì ạch, anh phát biểu cảm tưởng một cách tiếc nuối. Diệp Mộc cảm thấy không vui, đấm anh một cái: “Sao lúc nào anh cũng nghĩ đến chuyện này thế!?” Dung Nham “Úi” một tiếng, hỏi chẳng có ý tốt đẹp gì: “Thế tối hôm qua là ai ở dưới người anh vừa khóc vừa hét…” Diệp Mộc vội vã bịt miệng anh lại, xấu hổ đến mức hai tai đỏ bừng.

Ngôi làng cổ đã chẳng còn là một nơi hoang sơ ít người như khi Diệp Mộc còn nhỏ, bây giờ nó đã trở thành địa điểm du lịch, dùng sự cô độc hàng nghìn năm của nó để mới gọi hàng nghìn, hàng vạn những con người chẳng quan tâm, để ý đến người khác.

Dung Nham và Diệp Mộc ra ngoài đi một vòng, trở về trong tình trạng mệt phờ. May là khách sạn Dung Nham đặt rất đắt, người không đông, do vậy rất yên tĩnh. Buổi tối, sau mười giờ, những chiếc thuyền cũng không ngừng làm việc, không gian bốn bề lập tức trở nên tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng xào xạc khe khẽ từ xa vọng lại.

Diệp Mộc thích mê chiếc ghế êm bên cửa sổ, sau khi tắm xong, tóc còn chưa sấy đã trèo lên, nhắm mắt hờ nằm xuống, nghe âm thanh tí tách mỗi khi có chú cá nào quẫy nước. Dung Nham ngồi bên cạnh cô, cầm khăn tắm khẽ lau tóc cô, động tác rất dịu dàng, kiên nhẫn.