Chương 30 – Cảm ơn cuộc sống

“Sau đó thì sao?”.

“Sau đó anh ta đưa điện thoại cho tên cầm đầu Bạch Tứ Nhi nghe, nói là anh ba có chuyện muốn nói với hắn”.

“Anh ba?”.

“Ai biết là cao nhân nào, dù sao Bạch Tứ Nhi nghe điện thoại xong, mặt hắn trắng hếu, cuối cùng chẳng dám nói gì, cúi dập đầu chào Tào Hổ rồi xoay người bước đi, nhìn tư thế đó chắc sau này hắn không dám quay lại đâu”.

“Cho nên anh vui quá liền chạy đi uống rượu với Tào Hổ?”.

“Ơ? À, ha ha, cái đó, cái đó, bà xã à, bỏ qua chuyện đó đi mà”.

Anh híp mắt ghé vào trên giường, xua tay, cổ họng phát ra tiếng ọt ọt kháng nghị, tứ chi thon dài duỗi ra, bộ dạng lười biếng như con báo thoải mái phơi nắng.

“Mát xa cho anh một chút đi, chỗ đó, đúng rồi, chỗ đó đó”.

“Đừng có chỉ huy, tay nghề mát xa của em là có bằng cấp đàng hoàng, anh ngoan ngoãn nằm yên đi”.

Tôi leo lên lưng Trần Dũng, ra sức ấn huyệt cho cơ thể mất thăng bằng của anh, nói chuyện phiếm câu được câu không, ngón tay lướt trên làn da như lụa lướt qua sắt thép, xúc cảm quen thuộc đó làm người ta bất giác thở dài thỏa mãn. Nhưng, mũi rất cay, nếu không phải đang nói chuyện thì tôi có thể bật khóc bất cứ lúc nào, không biết tôi bị cái gì nữa, chẳng lẽ vì được ở căn nhà ấm áp, dưới ngọn đèn ấm áp, được chạm vào thân thể người đàn ông của tôi, không khí bình tĩnh và an tường như thế làm tôi cảm thấy hạnh phúc, hạnh phúc đến nỗi muốn khóc? Đơn giản như vậy thôi sao? Một căn phòng, một ngọn đèn, một người, chính là hạnh phúc? Tôi lắc đầu, một chốc nghĩ không thông.

“Anh Dũng anh biết không, lúc ấy Tào Hổ nói muốn đi theo, em rất lo, chỉ sợ anh ta đánh nhau với đám người kia”. Tôi hít hít cái mũi, mở lời, tay không nhàn, miệng không nhàn, chúng tôi là những người cùng khổ, xét về đạo lý không thể ly khai, xét về trách nhiệm lại càng không thể, hạnh phúc hay không hạnh phúc, đã là vợ chồng không nên quá câu nệ chuyện đó, không có thời gian khóc lóc ỉ ôi.

“Ban đầu anh cũng lo, mà không cho cậu ấy theo cũng không được, cho nên mới bảo em về trước, sợ xảy ra chuyện không hay”.

“Em thấy anh và anh ta không ưa nhau, nhưng nghe nói anh không cho anh ta đánh người, anh ta liền không đánh là thế nào?”.

“Đương nhiên, chồng em là ai chứ, nhân cách mị lực diện mạo đều xuất chúng, đừng nói mười ngày, vừa gặp giây đầu đã mê hoặc được người ta ngay”.

Ai da cái ông này, uống nhiều lắm mới nói xàm cỡ này đây! Tôi nhéo bả vai anh một cái đau điếng, nhéo xong lại xót, xoa xoa hai lần, mắng. “Nói xàm!”.

“He he he, bà xã tha mạng”. Anh cười bắt lấy tay tôi, mạnh mẽ xoay người, thuận thế ôm tôi vào trong lòng. “Được được, không giỡn, nói đàng hoàng”. Anh đằng hắng giọng, lấy vẻ mặt chỉnh chu chậm rãi mở miệng. “Trước kia anh cũng nghĩ như em vậy, nhưng lúc đó bước ra khỏi nhà hàng anh mới hiểu, đánh nhau là cách thức bảo hộ mình của Tào Hổ trong những thời khắc và những tình huống đặc thù, khác với những kẻ côn đồ hung tợn, khi không cần sẽ không dùng”.

Đánh giá về Tào Hổ năm ngày trước là “một tên côn đồ”, mới vài ngày, Trần Dũng đã đổi thành “phương pháp bảo hộ mình bình thường”. Ấn tượng đầu quả nhiên không chính xác.

“Biết không, từ lúc nhìn thấy Bạch Tứ Nhi, Tào Hổ liền đổi giọng gọi anh bằng ‘anh’, chẳng sợ đám du côn đó, cậu ấy vẫn gọi như thế. Ân Sinh, Trần Dũng anh đây là cái gì, không cha không mẹ, làm ăn gặp rủi ro, gây thù kết oán, đặc biệt hiện tại còn là thứ ‘phiền toái’ người gặp người tránh, vậy mà có người gọi anh bằng ‘anh’, còn ra mặt xử lý rắc rối dùm anh, Ân Sinh à, anh, anh…”.