Chương 30 – Cầu hôn

Cô không ngờ chiếc váy này lại ở chỗ của anh. Cô còn nhớ lúc cô chuyển ra khỏi Vinh Để, cô mang đi tất cả số quần áo mình có, duy nhất bỏ lại bộ váy đẹp nhất này. Bởi vì nhìn thấy chiếc váy cô sẽ lại nghĩ về đêm hôm đó, cứ ngỡ là có được hạnh phúc, không ngờ đó chỉ là một trò đùa và một đòn trả thù. Nhưng hôm nay cuối cùng cô cũng biết chân tướng mọi chuyện. Đáng tiếc, không biết là do ánh đèn hay do thời gian tàn phá, chiếc váy đã không còn là màu trắng tinh khôi như trước, giờ đã chuyển sang ố vàng.

Con người cũng giống như quần áo. Trong khoảnh khắc này cô mới phát hiện ra thời gian vừa hữu tình lại vừa vô tình. Nó để cho chân tướng nổi lên mặt nước, nhưng mọi vật, mọi việc đã thay đổi trong yên lặng, không ồn không nháo, nhưng cũng không một lời báo trước.

Cô cầm theo khăn mặt và một bộ quần áo mặc nhà đi sang phòng bên cạnh. Thẩm Mộ tay trái kéo kéo chỗ áo sơmi bị ướt, tay phải đã nhanh chóng mở ba cái nút áo, làn da vùng ngực thoát ẩn thoát hiện.

Cô có chút không được tự nhiên, đưa khăn mặt và áo sơmi cho anh, quay người sang chỗ khác, đi ra ngoài ban công.

Một lát sau, anh đứng ở phía sau cô, nói: “Em đi ngủ sớm một chút đi, ngày mai anh đưa em tới bệnh viện.” Nói xong, anh mở cửa phòng, đi xuống tầng dưới.

Một lát sau, cô thấy anh đi ra ngoài hàng hiên, dọc theo con đường trải sỏi đi ra ngoài cổng lớn. Trong khoảng sân trống trải tĩnh lặng, hình ảnh cao gầy của anh cách cô càng lúc càng xa.

Cô theo bản năng, xoay người đi xuống dưới, đuổi theo.

“Thẩm Mộ.”

Anh dừng chân, quay đầu. Dường như có chút bất ngờ, lại như có chút vui mừng.

Hứa Kha chần chừ một chút, thấp giọng nói: “Anh uống rượu, không nên lái xe, hôm nay không cần quay lại Vân Đình nữa . Cứ ở tạm đây đi.”

Anh không nói được, cũng không nói không, bóng đêm làm thoát ra ý cười nhẹ nhàng trong mắt anh.

Thấy ánh mắt anh, cô có vẻ hơi tự nhiên, vốn chỉ là sự quan tâm bình thường, lại bị anh nhìn bằng ánh mắt ý vị sâu sắc, kiểu đánh mắt đưa tình này dường như muốn kéo cô qua chỗ anh.

Cô xoay người vào trong, nhưng phía sau không có tiếng bước chân anh.

Cô thở dài, đành phải dừng chân lại nghiêm túc nói: “Ngày 1 tháng 5 cảnh sát sẽ kiểm tra gắt gao lắm đấy.”

Thẩm Mộ cười cười: “Anh có nói là sẽ đi đâu. Anh vẫn giống như trước ở ngay phòng sát cạnh em.”

Trong lòng cô động đậy khác thường, im lặng quay vào phòng.

Lên tầng, cô đóng cửa phòng lại, nhốt hai tiếng “Ngủ ngon” ra ở ngoài cửa.

Đêm nay, cô thức đến rất muộn cũng không ngủ được. Ánh bình minh sắp chiếu vào cửa sổ, cô mới mơ hồ ngủ được.

Cho đến khi cô tỉnh dậy, trong giây phút mở mắt ra đó dường như thời gian quay lại sáu năm trước. Ánh mắt trời trên ban công im lặng chiếu lên trên bàn học, bụi bặm phiêu phiêu tán tán trong ánh nắng. Vì đã từng thân thuộc với cảnh tượng này cho nên người ta có cảm giác như thời gian đang quay ngược về quá khứ .

Sau khi cô xuống giường rửa mặt chải đầu xong mới nhẹ nhàng đẩy cửa ra, đi xuống tầng một.

Trong phòng bếp, Thẩm Mộ yên lặng ngồi một chỗ đọc báo, bên cạnh tay anh là một tách cà phê nóng, khói còn bốc lên nghi ngút. Tất cả đều là dáng vẻ của sáu năm trước.

Anh nghe thấy tiếng động ngẩng đầu lên, cười nhẹ : “Anh đói quá, muốn chờ em để cùng ăn bữa sáng, kết quả lại chờ thành bữa cơm trưa thế này.”