Chương 30 – Điều Văn Phương đi 1

Văn phòng của Triệu Hi Thành ở tầng cao nhất.

Khi tới nơi, cả tầng vẫn yên lặng. Cũng đúng, giờ còn chưa đến 8h, là anh đến sớm.

Anh đi vào văn phòng, đóng cửa lại.

Văn phòng của tổng giám đốc đương nhiên là vô cùng rộng rãi, ở giữa là bàn ghế sô pha, bên cạnh cửa kính là bàn làm việc lớn, bên cạnh còn có một quầy bar với đủ loại rượu thượng hạng.

Triệu Hi Thành đi đến trước quầy bar, rót một ly rượu vang, sau đó mang ly rượu đến trước cửa sổ quan sát. Toàn bộ thành phố đều trong mắt anh. Anh rất thích cảm giác cao cao tại thượng này, mọi thứ đều nắm trong tay.

Lúc này, ánh nắng buổi sớm nhuộm lên khung cảnh một tầng ánh sáng vàng, con đường chật chội, chỗ nào cũng là những chiếc ô tô như những bao diêm, còn cả đám người màu đen nhấp nhô.

Dần dần, ngoài văn phòng cũng bắt đầu đông đủ, nhóm thư kí của anh bắt đầu chuẩn bị công tác. Anh có bốn thư kí, nghe giọng thì chỉ có ba người, tiếng các cô líu ríu nói chuyện phiếm tựa như tiếng ếch kêu, anh không thể nghe rõ

– Này, hôm nay các cậu có đọc báo buổi sớm không?

– Có chứ có chứ. Một người hưng phấn đáp: – Ảnh chụp hai đại mỹ nam bắt tay chiếm toàn bộ trang báo!

Bọn họ đang nói ai vậy?

– Ai! Người còn lại than nhẹ: – Thật không ngờ, trên thương trường còn có người đàn ông đẹp trai có thể so sánh với tổng giám đốc của chúng ta…

Có thể tưởng tưởng lúc này mắt nàng nhất định đang long lanh long lanh

– Càng quý đó là chưa kết hôn!

– Nghe nói là kim quy biển (rùa vàng nhưng ở nước ngoài), vốn làm việc ở công ty đầu tư bên Mỹ, lần này được bổ nhiệm đến làm giám đốc công ty ở khu vực Châu Á! Thật quá ảo, chính là bạch mã vương tử đó

Thì ra đang nhắc đến tiểu tử Kiều Tranh kia, hừ, tiểu tử đó tốt như các cô bình luận sao? Thật đúng là mắt mọc đằng sau, không có kiến thức, mất mặt anh quá!

– Nhưng dù thế nào cũng chỉ là người làm công, thủy chung cũng còn kém vương tử một chút, không đủ cao quý!

Lời này coi như có trình độ, có kiến giải, tháng sau tăng lương cho cô này.

– Anh hùng không bàn đến xuất thân, anh ấy không xuất thân cao quý nhưng có bao nhiêu người cũng gây dựng sự nghiệp từ bàn tay trắng? Trái lại, còn hơn đám công tử tự cho là cao quý, ai cũng chỉ biết ăn chơi trác táng!

– Cậu đừng vì công tử nhà họ Lý mà vơ đũa cả nắm. Ai nói công tử nhà giàu thì sẽ phải ăn chơi trách táng. Nhìn tổng giám đốc của chúng ta kìa. Nhưng trên thương trường cũng đủ thủ đoạn. Còn cả ánh mắt anh ấy nữa, rất uy nghiêm

Triệu Hi Thành nghe được thì liên tục gật đầu, đúng là nên để Tống Thiệu Lâm đến nghe mấy lời này

– Này, Tiểu Lợi! Tổng giám đốc không ở đây, có cần vuốt đuôi ngựa (nịnh nọt) như vậy không? Tổng giám đốc đúng là có năng lực, quyết đoán nhưng cũng quá lăng nhăng, còn cả chuyện anh ta và Văn Phương…

– Ây dà, ây dà, đừng nói nữa, chị Phương đến kìa!

Lúc này nghe được tiếng giày cao gót vang lên, phụ trợ cho giọng nói sắc bén của Văn Phương:

– Còn tán gẫu cái gì, tống giám đốc cũng sắp đến, mau chuẩn bị đi!

Thật kì quái, trước kia chưa bao giờ cảm giác giọng của cô sắc bén như vậy? Trước mặt anh cô ta luôn luôn dịu dàng đáng yêu. Thì ra giọng nói cũng có thể có mặt nạ!

Văn Phương lại tiếp:

– Tiểu Lợi à, cô đi mua đồ ăn sáng đến đây cho tôi