Chương 30: Kết thân

Ba người ngồi xe đến nha môn, vào đại đường rồi chuyển sang Thiêm áp phòng (phòng văn thư). Khi đến Hình phòng thì tìm được Tống tri huyện đang thẩm duyệt và phê đơn cáo trạng, người ngồi bên cạnh chính là Kim sư gia.

Tống tri huyện vừa thấy Dương Thu Trì, mặt mày tươi rói bảo: “Dương ngỗ tác, không, Dương hiền chất (Từ người Trung quốc gọi cháu trai hoặc con của một người bạn), đến rồi à, chúng ta ra nhà vườn nói chuyện.” Kim sư gia cũng đứng lên ôm quyền thi lễ.

Dương Thu Trì nghe tiếng xưng hô của Tống tri huyện, chợt nếm mùi vị thụ sủng mà kinh. Không riêng gì hắn, những thư lại nha dịch trong hình phòng đều ngơ ngẩn. Huyện lão thái gia đột nhiên trước mặt mọi người gọi tên tiểu ngỗ tác này là hiền chất, như vậy là coi hắn như là người nhà rồi. Chỉ là họ không biết tiểu ngỗ tác này trở thành cháu của Tống tri huyện từ lúc nào mà thôi.

Bọn thư lại không đoán sai, thứ Tống tri huyện muốn chính là thứ hiệu quả này, nên mới cố ý ở trong phòng làm việc của bọn thư lại mà chờ Dương Thu Trì, để khi xưng hô trước mặt mọi người như vậy sẽ tạo cho hắn ấn tượng cực mạnh và thập phần quý trọng.

Quả nhiên, bọn thư lại đều đua nhau đứng lên cung tay chào ra mắt Dương Thu Trì, khiến hắn liên tục ôm quyền đáp lễ.

Tống tri huyện cười ha ha, chờ cho bọn họ chào hỏi xong xuôi, mới đưa mắt nhìn Kim sư gia một cái, rồi cầm tay Dương Thu Trì sóng vai bước ra khỏi Hình phòng.

Tống Vân Nhi cũng không hiểu được cha già vì sao mà gọi tiểu ngỗ tác này là hiền chất, nếu vậy chẳng phải hắn trở thành ca ca của mình sao? Người đông không tiện hỏi, nàng chỉ biết lủi thủi theo sau hai người ra khỏi nhà, đi qua giếng trời đến hoa phòng (phòng trồng hoa, nhà vườn). Hoa phòng này chính là chỗ Tống tri huyện chuyên môn dùng để tiếp kiến khách quý.

Sau khi phân chủ khách ngồi xuống, Tống Vân Nhi cũng ngồi trên ghế cạnh Dương Thu Trì. Tiểu Hắc Cẩu nép sát vào người hắn, nhìn ngó tứ xứ.

Tống tri huyện nói: “Hiền chất, đêm qua tối vậy mà ngươi cho mang biếu bá phụ thịt hổ, thiệt là khó có được người có hiếu như ngươi a.”

Dương Thu Trì một mặt khách khí, một mặt muộn phiền: hiền chất? Bá phụ? Cái này là sao đây a? Đầu óc Dương Thu Trì rối tung, vị tri huyện đại nhân này sao lại tự nhiên nhận thân với mình như vậy? Nhưng lão họ Tống, mình họ Dương, làm gì có chuyện dính dáng đến bá phụ – hiền chất ở đây?

Tống tri huyện nhìn ra vẻ nghi hoặc của Dương Thu Trì, cười cười, đưa mắt nhìn Kim sư gia. Kim sư gia hội ý, khẽ ho khan một tiếng: “Dương huynh đệ, nguyên ủy bên trong chẳng hiểu ngươi có rõ không?”

Dương huynh đệ? Ngay cả cái vị Hình danh sư gia lỗ mũi triều thiên (nhìn trời) này mà cũng khách khí với mình như vậy, Dương Thu Trì thật là không đoán ra được gì, chỉ biết lắc lắc đầu.

Kim sư gia phe phẫy quạt, tiếp tục hỏi: “Dương huynh đệ, lão gia của ngươi có phải ở Quản Đức huyện Dương gian thôn không?”

“Đúng rồi.” Dương Thu Trì gật đầu. Rất may là tối qua Dương mẫu có đề cập đến chuyện của cha già đã quá cố, nên điểm này hắn có biết chút ít.

“Vậy thì đúng rồi, Dương lão thái gia ở Dương gia thôn, vốn chính là tộc trưởng của nhà họ Dương, với tri huyện đại lão gia của chúng ta chẳng những là cố giao, mà còn là cố giao rất đặc biệt.” Kim sư gia phe phẫy quạt, bộ dạng thần bí vô cùng.