Chương 30 – Kiểm hàng trước hôn nhân (2)

Khi bà mối thực sự nằm trên chiếc giường của con cáo họ Hạ lại có chút hối hận. Cô nghĩ, chẳng qua mình chỉ muốn kiếm thêm chút tiền lẻ, quyết định tổ chức xem mắt cho Hạ Hà Tịch mấy lần. Anh ta không thích mấy cô nàng kia thì thôi, sao còn tự thắt một cái nơ lên cổ mình, rồi tự dâng cho anh ta?

Tô Tiểu Mộc còn đang nghĩ loạn lên, con cáo họ Hạ kia đã cởi áo sơ mi của cô, bàn tay to lướt lên trước khuôn ngực, ánh mắt say mê thâm trầm, khóe miệng… hình như còn treo thêm chút gian ác. Bà mối bị đôi bàn tay ấy đùa giỡn khẽ rên lên, cắn môi dưới, trở mình để thoát khỏi móng vuốt của con cáo họ Hạ.

Cô đảo mắt, nói: “Em mới là người kiểm tra hàng chứ? Sao anh lại làm thế được?”

Hạ Hà Tịch chống má nhìn cô, cười nhạt: “Được, thế em sẽ kiểm tra thế nào?”

Tô Tiểu Mộc nhìn con cáo họ Hạ vẫn quần áo chỉnh tề, cười gian: “Tiểu Hạ Tử, cởi áo sơ mi ra cho bản cung xem thử nào?”

Hạ Hà Tịch: “…” Đúng rồi, anh bị mù mắt mới tìm được em!

Bất mãn thì bất mãn, món hàng là đồng chí Hạ Hà Tịch vẫn ngoan ngoãn cởi cúc áo, rồi chậm rãi tuột chiếc áo trên người mình ra. Tô Tiểu Mộc nhìn tới há hốc miệng, lặng lẽ nuốt nước bọt. Thật ra, đây không phải lần đầu tiên bà mối nhìn thấy Hạ Hà Tịch cởi trần, nhưng… có lẽ do bầu không khí ám muội bây giờ, hoặc có lẽ con cáo họ Hạ kia cố ý vừa cởi vừa dùng ánh mắt quyến rũ cô. Dù sao thì bà mối nhìn thấy làn da khỏe mạnh của anh, chỉ thấy đầu óc trống rỗng.

Hạ Hà Tịch nhếch môi: “Nữ vương có vừa lòng không? Có cần cởi tiếp quần không ạ?”

Tô Tiểu Mộc ngoảnh mặt sang chỗ khác, hai má đỏ bừng, cổ họng bị thít chặt tới nỗi không nói nên lời. Con cáo họ Hạ cười giễu, giọng nói cao hơn: “Em không nói gì là ngầm đồng ý đấy nhé, anh cởi tiếp đây?”

Bà mối cắn răng, vẫn kiên quyết ngoảnh mặt nhìn sang bên, nhưng ánh mắt đã liếc sang hướng khác, đúng là tự bán đứng mình! Hạ Hà Tịch nhanh nhẹn cởi quần ra, khí thế không hề giảm, nhếch môi nói khẽ: “Còn một lớp cuối cùng, em có cần tự tay làm không…?”

Tô Tiểu Mộc luống cuống, mặt mũi đỏ bừng như tôm luộc, nhưng con cáo kia đã cầm tay ai đó từ từ đưa tới gần lớp “giấy bọc quà” cuối cùng. Người bà mối cứng đơ như bị trúng tà. Tới khi bàn tay chạm vào da con cáo họ Hạ, mới bất ngờ kêu lên: “Dừng lại!”

“Hả?” Hạ Hà Tịch nghiêng đầu, nheo mắt nhìn cô. Tô Tiểu Mộc hít một hơi thật sâu, thầm nghĩ, Hạ Hà Tịch ơi là Hạ Hà Tịch, tới lúc này mà anh còn muốn trêu em à? Nghĩ tới đây, bà mối nghiến răng ken két, giãy giụa một hồi rồi bực bội: “Em mới là người kiểm hàng, em tự làm, không cần anh dạy!”

Mắt Hạ Hà Tịch sáng lên, nín cười gật đầu: “Được.” Anh muốn nhìn thử xem, cô bé này kiểm – tra – hàng ra sao?

Tô Tiểu Mộc thấy Hà Hạ Tịch gật đầu, liền chộp lấy cái chăn mỏng ở bên cạnh khoác lên người anh. Khi nguời ta còn hóa đá thì vỗ vỗ vai anh, thân mật nói: “Trời lạnh đừng để cảm lạnh nhé! Kiểm hàng kết thúc, anh tắm rồi đi ngủ đi.”

Nói xong, ai đó quấn chăn ngủ thật. Con cáo họ Hạ hết nắm tay rồi lại thả ra, cuối cùng giận dữ hét lên: “Tô – Tiểu – Mộc!”

————————-Tôi là đường phân cách đêm dài đằng đẵng—————————–

Hạ Hà Tịch định cư ở thành phố C. Anh mua căn hộ này theo đề nghị của Tô Cẩm Trình, anh cũng chẳng để tâm lắm tới nội thất bên trong, tất cả đều phó mặc cho thư ký An Địch và đội ngũ thiết kế lo liệu. Nhưng bây giờ, Hạ Hà Tịch lại cảm tạ từ tận đáy lòng đội ngũ thiết kế vì đã chọn chiếc giường này.