Chương 30 – Lăng Khiên – Đại thùng giấm

Chuyên mục Trần Dương mười năm phát triển đứng thứ nhất về số lượng báo bán được, các giới phản ứng cũng rất tốt. Vì tin vui này, Tiếu Diệc Trần đã gọi điện choChutổng biên nói rằng anh muốn mở tiệc chiêu đãi mấy người đã giúp đỡ Trần Dương làm chuyên mục này, tất nhiên trong số đó có cả Đồng Yên. Nhận được thông báo này, Đồng Yên suy nghĩ chốc lát rồi lấy điện thoại gọi cho Lăng Khiên.

“Alo? Yên Yên.” Giọng anh rất nhỏ.

Cô hỏi: “Anh đang bận sao?”

“Ừ. Anh đang họp.” Vừa nói anh vừa ra khỏi phòng.

“Tối nay Trần Dương mời bọn em ăn cơm, lãoChunói rằng em nên đi cùng.”

Ánh mắt Lăng Khiên ảm đi một chút, nói: “Tiếu Diệc Trần cũng đi cùng à?”

Đồng Yên mím môi: “Anh ta sẽ đi. Anh ta còn tự mình gọi điện thoại cho lãoChu.”

Anh trầm tư một chút: “Vậy em cứ đi đi, cũng đừng tỏ ra không phục hay không vui vì sự an bài này. Một lát nữa thì nói địa chỉ nhà hàng đó cho anh, sau khi ăn xong anh sẽ qua đón em.”

Đồng Yên trong lòng ấm áp, giọng nói ôn nhu: “Anh không giận à?”

Khóe miệng anh cong lên, tối tăm trong mắt tản đi không ít: “Em ngoan ngoãn một chút thì anh liền không tức giận. Thôi nhé, anh họp đã. Tối liên lạc.”

Cúp điện thoại, Lăng Khiên đốt điếu thuốc hút lấy hai cái mới trở lại phòng họp. Vẻ mặt không hề có chút biến hóa gì nhưng đáy lòng lại càng ngày càng nhiều lo lắng tích tụ lại.

Sau khi tan họp, Lăng Khiên liền bảo thư ký hủy bỏ cuộc gặp khách hàng tối nay, sau đó anh ngồi trong phòng làm việc của mình hút thuốc lá. Cứ một điếu lại một điếu, cho đến khi điện thoại trong lòng bàn tay vang lên âm báo tin nhắn đến anh mới mở ra xem.

Người gửi: Yên Yên

“Bọn em tối nay đi ăn hải sản ở nhà hàng chỗ cảng Nhạc Dương. Bây giờ chuẩn bị xuất phát rồi, khoảng hơn tám giờ sẽ kết thúc. Tối nay anh có phải đi gặp khách hàng không?”

Lăng Khiên một tay nhắn tin lại cho cô: “Không có. Lúc kết thúc nhớ gọi điện cho anh. Không nên uống rượu.”

Rất nhanh anh đã nhận được tin nhắn của cô: “Em biết rồi. Anh nhớ ăn chút gì đi nhé. Tối về em sẽ nấu cháo rang cho anh.”

Anh cười cười nhắn cho cô: “Được.”

Khi Chu Tổng biên cùng mấy người Đồng Yên đến nhà hàng thì Tiếu Diệc Trần và vài quản lý của Trần Dương đã ngồi vào bàn, đang chờ họ. Khi thấy bọn họ, Tiếu Diệc Trần chẳng qua xã giao cười cười nhưng trong mắt không hề có tâm tình.

Đồng Yên ngồi đối diện với anh, cô cảm thấy anh hình như gầy đi, trên mặt vẫn là nụ cười ôn nhu như cũ nhưng cũng khó nén được vẻ mệt mỏi. Khi mấy lần ngẩng đầu nhìn thấy ánh mắt của anh, cô rất muốn cười một cái nhưng mỗi lần cô chỉ cúi đầu, không phải chột dạ mà chẳng qua cảm thấy có chút khổ sở. Có lẽ là cô quá hạnh phúc nên không đành lòng nhìn anh ưu thương.

Sau khi ăn xong, tạm biệt nhóm Thiến Thiến, Đồng Yên ra khỏi cửa định gọi điện thoại cho Lăng Khiên lại cảm giác có một người đang tới gần mình. Cô quay đầu thì thấy Tiếu Diệc Trần đang cúi đầu đứng bên cạnh mình.

“Hắn ta tới đây đón em à?” Có lẽ là do uống rượu nên giọng Tiếu Diệc Trần có chút khàn khàn.

Đồng Yên suy nghĩ một chút sau đó nhắn cho Lăng Khiên một tin, rồi nhìn Tiếu Diệc Trần gật đầu: “Anh hôm nay uống nhiều rồi, nên lái xe trở về đi thôi.”

Tiếu Diệc Trần hít sâu một hơi cười cười, lộ ra chút cô đơn: “Ừ. Hóng gió chút đã.”