Chương 30 – Phó hồng Tuyết Bạt Đao

Hoàng hôn xuống.

Mây thu thấp, không gian âm u …

Phó Hồng Tuyết chuẩn bị bạt đao.

Nhưng, vừa lúc đó, có người bật cười ! Âm thanh của Lộ Tiểu Giai. Chẳng rõ y đến lúc nào, hiện tại thì y đứng bên ngoài cửa sổ, cười vào.

Giọng cười của y như muôn thuở, mang cái hơi hướm chế nhạo, ngạo mạn, trào lộng, ai còn có chút tự ai, nghe giọng cười đó cũng phải xốn óc, dù thực sự không phải là cái đích của giọng cười.

Phó Hồng Tuyết trầm con tim xuống.

Hắn vốn có một điểm nhỏ hy vọng, bây giờ thì điểm nhỏ đó cũng mất luôn.

Lộ Tiểu Giai hỏi:

– Rượu bốc thơm, gái bừng đẹp, sao không thụ hưởng, lại định choảng nhau ?

Tiết Đại Hán hỏi lại:

– Giết người cần phải chọn địa phương nữa sao ?

Lộ Tiểu Giai lại cười:

– Đương nhiên !

Y tiếp luôn:

– Giết người, là cái nghề của các vị, tại hạ bảoc hứng nơi đây quyết khôgn đúng địa phương !

Tiết Đại Hán hỏi:

– Ngươi muốn chọn hộ bọn ta một địa phương ?

Lộ Tiểu Giai gật đầu:

– Tại hoa viên. Nơi đó được lắm ! Không có gì sướng bằng ngã gục giữa cội hoa, nếu cần phải ngã !

Nhảy lên bệ cửa sổ, ngồi đó, Lộ Tiểu Giai tiếp luôn:

– Trời thu quả hợp với sự giết người. Nếu tại hạ giết người, thì luôn luôn chọn ngày thu, đêm thu ! Từ lâu, tại hạ thích mùa này để làm cái việc giết người.

Tiết Đại Hán thốt:

– Rất tiếc hôm nay ngươi không có dịp động thủ !

Lộ Tiểu Giai đáp:

– Tự mình không có người để giết, thì xem bằng hữu giết người cũng là một cái

thú !

Tiết Đại Hán gật đầu:

– Ngươi tin đi ! Nếu có có thế thôi thì ngươi không thất vọng đâu ! Ta dám bảo chứng điều đó !

Lộ Tiểu Giai gật đầu:

– Ta tin !

Y quay đầu nhìn sang Phó Hồng Tuyết, lại thốt:

– Thực ra, người bị giết hôm nay, đáng lẽ không nên là các hạ !

Phó Hồng Tuyết đứng tận đầu kia luống hoa, tự nhiên nghe lọt.

Lộ Tiểu Giai tiếp:

– Võ công của lão Tiết mạnh và độc, hắn dù là một cao thủ nhất lưu, song đao pháp của các hạ lại thần kỳ, ảo diệu, các hạ thừa sức giết hắn ~

Phó Hồng Tuyết không đáp !

Tiết Đại Hán không cãi.

Lộ Tiểu Giai tiếp:

– Tuy nhiên, hiện tại thì tình thế bất đồng ! Chỉ vì tự mình đối với chính mình, các hạ không còn lòng tin, thì thanh đao của các hạ đối với các hạ, làm sao có lòng tin ! Đến mình mà không tin chính mình, đao không tin mình, thì cái hậu quả như thế nào, trẻ nít cũng hiểu được !

Không ai nói gì.

Lộ Tiểu Giai tiếp:

– Cho nên, người bị giết hôm nay, người không nên lại là người nên !

Mồ hôi lạnh đổ ướt lòng bàn tay Phó Hồng Tuyết.

Lộ Tiểu Giai lại tiếp:

– Nhìn các hạ bị người ta giết như thế đó, dù cho bất cứ ai cũng thấy xốn xang, bứt rứt, chứ chẳng riêng gì tại hạ. Nhưng ! Nếu cần trách, thì không thể trách người ta, mà chỉ nên trách các hạ thôi !

Y thở dài.

Rồi lại tiếp:

– Một con người, nếu muốn báo cừu thì tuyệt đối không nên yêu bất cứ một nữ nhân nào. Một con người, nếu dấn thân vào kiếp giang hồ, mà muốn sống sót được lâu dài, thì tuyệt đối không nên yêu bất cứ nữ nhân nào. Hà huống, kẻ mà các hạ yêu, lại là một gái điếm, một gái làm vợ khắp người ta !

Phó Hồng Tuyết nghe con tim rúm lại.

Hắn đáp:

– Một con người muốn sống lâu, không nên nói nhiều.

Lộ Tiểu Giai mỉm cười: