Chương 30 – Quan hệ che dấu

Cả hai yêu nhau trong ngọt ngào được một thời gian, chỉ có ba tháng ngắn ngủi, An Như Nguyệt đã từ Mỹ quay trở về. Tuy rằng bà không nói ra miệng, nhưng bọn họ đều rõ ràng rằng, bà trở về, là vì ngăn cản tình cảm lưu luyến của hai anh em đã nảy sinh. Bạch Vĩ Minh vẫn là không thể buông tha hai người. Nhưng cho dù mọi chuyện thế nào, ở trong mắt người ngoài, cả hai đều là anh em thân thiết. Nếu tin tức bọn họ yêu nhau bại lộ, mặc kệ là đối với họ và đối với Bạch thị, chắc chắn sẽ gây nên sự đả kích không nhỏ.

Đầu mùa xuân, Bạch Nhật Huyên mỗi ngày được anh ôm rất chặt đi vào giấc ngủ, chiếm được sự che chở không một kẻ hở nào của anh, tự nhiên lại không mắc bệnh vào mùa xuân nữa. Cô cầu xin mọi cách mới có thể chuyển ra khỏi phòng anh. Bạch Nhật Huyên thực sự không muốn nói cho An Như Nguyệt biết chuyện cả hai yêu nhau sớm như vậy. Tuy rằng Bạch Nhật Tiêu nói chuyện này sớm muộn gì cũng phải làm, anh sẽ không chờ lâu lắm để quang minh chính đại ở bên cạnh cô. Sở dĩ chậm công bố, chủ yếu là muốn cô dũng cảm mà thương anh, sẽ được xã hội tán thành. Như vậy thân phận của cô chỉ cần rõ ràng, nhưng sẽ khá phức tạp. Anh còn tìm một biện pháp vẹn cả đôi đường, để có thể cho cô không phải chịu bất cứ sự tổn thương nào nữa.

An Như Nguyệt trở về trước sinh nhật cô vài ngày. Về nước ngày đầu tiên, bà liền hẹn Chung gia cùng dùng bữa tối. Đây là ý tứ của Bạch Vĩ Minh, Chung Thi Âm cùng Bạch Nhật Tiêu cũng sẽ tham dự. Nói cho hay thì đây là bạn già hàn huyên ôn chuyện, ai nấy đều có thể thấy được, đây là bữa tối thân mật. Bạch Vĩ Minh cùng Chung gia bắt đầu dự án đã muốn có mặt mày, lợi ích kết hợp có thể khiến hai bên tin cậy lẫn nhau là phương pháp tốt nhất, đồng thời cũng có thể giải quyết luôn gièm pha chuyện loạn luân của hai anh em nhà này.

Bạch Nhật Tiêu vốn nghĩ rằng đây là tiệc tối đón gió tẩy trần vì An Như Nguyệt, chỉ có Bạch Nhật Huyên và An Như Nguyệt ở nhà. Anh tan tầm liền vội vàng chạy tới. Sau khi nhìn thấy Chung Thi Âm mới hiểu rõ mọi chuyện. Bạch Nhật Huyên ngồi cạnh Chung Thi Âm rất nhạt nhẽo, mà anh cũng chẳng thèm liếc đến hướng ngồi Chung Thi Âm một cái, lập tức đi thẳng đến bên người của Bạch Nhật Huyên, ngồi xuống.

Cô nghe thanh âm anh ngồi xuống. Bạch Nhật Tiêu tức giận, bởi vì cô bắt anh cho cô tháo nhẫn xuống. Cô không dám nhìn anh. Mà anh biết, cô lại lùi bước.

Anh túm lấy bàn tay đặt dưới bàn của cô, nhưng cô vẫn giãy giụa. Bạch Nhật Tiêu biết cô đương rất khó xử, nhưng là nếu anh không nắm chặt cô như vậy, giây tiếp theo cô sẽ bán chính bản thân mình đi. Đây không phải biệt thự của Bạch thị, chung quanh bọn họ tất cả đều như là hổ rình mồi, cô lại không đủ kiên định, lập trường có thể thay đổi bất cứ lúc nào. Mà anh, không thể cho cô có cơ hội thay đổi chút tâm ý nào!

Chung Thiên Lân muốn đánh vỡ bầu không khí cứng ngắc, giả bộ hiền lành mở miệng, “Nhật Tiêu, nghe nói cháu đã thành công thu mua chứng khoán của Tô Thụy. Mới về nước được nửa năm có thể làm chuyện như vậy ở trong giới tài chính, thực sự là rất giỏi đấy!” Ông hút tẩu thuốc, nói ra chuyện đang nóng sốt nhất trong thương giới, nói ra một cách máy móc.

Bạch Nhật Tiêu ngạo mạn nhếch khóe miệng, “Chung đổng quá khen.” Tay anh còn đang cầm lấy tay Bạch Nhật Huyên dưới bàn, mười ngón tay đan vào nhau. Anh thực thưởng thức sự hiểu ra của cô, nếu cô lại tiếp tục giãy giụa hả, động tác kế tiếp của anh là sẽ ôm cô vào trong lòng.