Chương 30 – Quay đầu không có đường

Toàn thân Tuần Tuần nhũn xuống, dùng chút sức lực cuối cùng gạt tay Trì Trinh ra khỏi người mình.

Trì Trinh nói: “Cô xem cô kìa, người khác liệu có biết tính tình cô nóng nảy đến thế không? Mắt cô nhìn kiểu gì đấy? Hận tôi à? Tôi đã làm chuyện gì đó quá đáng hay sao? Sao tôi lại cảm thấy mình tốt hơn cô rất nhiều. Ít ra tôi cũng không hề lừa gạt cô và càng không hề ép buộc cô. Tôi nói tôi yêu cô, đó là những lời thật lòng, nhưng từ trước tới nay tôi chưa bao giờ nói rằng sẽ lấy cô! Là cô tự ly hôn, tự tìm đến làm việc cho công ty tôi, rồi dùng hoà khoá mở cửa nhà tôi, trèo lên giường tôi, tất cả đều do cô tự nguyện. Đến ngày hôm nay, mỗi bước đi đều là sự lựa chọn của cô. Nếu có trách thì hãy trách cô đã tính nhầm nước cờ!”.

Tuần Tuần gật đầu liên tiếp, rồi khẽ nói: “Anh nói đúng lắm. Tôi không trách anh, anh yêu tôi như vậy, lại tốn nhiều tâm sức như vậy, làm sao tôi dám trách anh? Là tôi đê tiện, biết rõ là không bình thường mà vẫn còn lao đầu vào, thua cuộc là do tôi tự chuốc lấy”.

Tuần Tuần đảo mắt nhìn xung quanh tìm chiếc kẹp tóc, nhưng khi tìm được rồi thì không sao cầm chắc trong tay khiến nó rơi xuống đất, rồi lại đỏ mặt lên đi tìm, cuối cùng ngồi thụp xuống một hồi lâu. Trì Trinh xuống giường, lặng lẽ đến bên cô, cúi người định nhặt giúp, nhưng Tuần Tuần đã đứng phắt lên, lùi về sau hai bước, không nói câu nào, túm vội tóc thành chiếc đuôi ngựa rồi bắt đầu đi sắp xếp hành lý của mình.

“Cô làm cái gì thế?”, Trì Trinh hỏi.

Tuần Tuần không dừng tay, một lát sau mới đáp: “Xuống núi. Tôi không trêu trọc được anh nhưng có thể trốn chạy khỏi anh”.

Trì Trinh khoác áo lên người, mặt không chút biểu cảm, “Việc gì phải như vậy, cũng không nên vội về lúc này. Tôi đã đưa cô lên đây được thì nhất định sẽ đưa cô về”.

“Tôi đâu dám làm phiền anh nữa.” Tuần Tuần nhét nốt đồ dùng cá nhân cuối cùng vào túi, không nói thêm lời nào nữa, bước về phía cửa. Trì Trinh kéo cô quay trở lại.

“Anh làm cái gì thế?” Tuần Tuần cố giữ cho giọng nói bình thường, nói nốt câu, “Là ý gì vậy, sao lại chỉ để tôi làm những chuyện đê tiện mà không để tôi quay đầu lại?”.

Cánh tay của Trì Trinh hơi lỏng ra, nhưng không chịu buông.

“Một đêm cũng nên nghĩa vợ chồng, huống chi chúng ta lâu ngày gặp lại.” Trì Trinh chầm chậm cài nốt chiếc khuy áo sau cùng, cười nói, “Dù sao tôi cũng đã nói hết cả rồi, coi như hoà, chuyện gì cũng có thể dễ dàng nói ra. Tối hôm qua chúng ta đã rất ăn ý với nhau, sự mềm mại của cô vẫn rất tuyệt như trong trí nhớ của tôi. Dù sao thì cũng đã đến đây rồi, chi bằng gạt bỏ những chuyện cũ, cùng nhau hưởng thụ mấy ngày”.

Tuần Tuần tức giận đến mức cười thành tiếng: “Đúng là không thể nào hiểu nổi, làm sao có lúc tôi lại nghĩ sẽ sống suốt đời với một người như anh được nhỉ? Tôi vốn nghĩ rằng sự đốn mạt mà anh thể hiện ra là vì anh quen với sự cô đơn, không biết phải đối xử với người khác thế nào cho tốt. Nhưng kết quả tôi lại sai lầm tiếp, vì anh thực sự là đồ vô sỉ từ trong ra ngoài!”.

Nói xong cô chau mày vì bị đau ở bả vai.

Trì Trinh cười lạnh lùng: “Cô xuống núi bây giờ thì sẽ thành liệt nữ trinh tiết ư? Cô có nơi nào để mà đi? Đừng có nghĩ rằng Tạ Bằng Ninh còn muốn chấp nhận cô. Anh ta còn tơ vương là bởi anh ta thấy ghen vì khi ly hôn xong cô vẫn sống ổn hơn anh ta, đó là ham muốn sở hữu của đàn ông, không phải là tình yêu. Cô ngồi dậy từ giường của tôi để đi tìm anh ta mà anh ta vẫn muốn có cô thì đúng là chuyện lạ. Mẹ cô đang rất vui vẻ với Chu Thuỵ Sinh, Tăng Dục đã có sự khởi đầu mới của mình, còn Tôn Nhất Phàm thì đã ngồi ăn cơm tù rồi. Ai mà chẳng biết mối quan hệ giữa chúng ta? Ai mà chẳng nghĩ rằng tôi chơi đủ rồi thì vứt bỏ cô? Chi bằng cứ ở lại bên tôi, chưa biết chừng ‘lửa gần rơm lâu ngày cũng bén’, chúng ta lại sống yên ổn với nhau mấy năm cũng nên”.