Chương 304: Hẹn hò như mộng

Bấy giờ, các tiểu thái giám khênh vào một rương đồ trang sức rất đẹp, sau khi mở ra, Lý công công nói: “Án đạo lý, Dương tước gia và Bá tước thái phu nhân, phu nhân nên nhập triều tự thân thụ lĩnh sắc phong của hoàng thượng. Nhưng Dương tước gia có công vụ tại thân, phải lập tức đi nhậm chức, do đó hoàng thượng đặc mệnh cho chúng tôi đến đây đại diện cho hoàng thượng sắc phong. Trong rương này đều là y quan và khăn quàng vai (nguyên văn: Hà bí, một phần trong lễ phục phụ nữ quý tộc Trung quốc thời xưa), xin hãy mặc vào.”

Ngay sau đó có mấy tiểu nha hoàn bước lên, khiêng rương vào trong nhà trong. Dương mẫu và Phùng Tiểu Tuyết vui mừng vào hậu đường thay y phục, một lát sau bước ra, thấy hai người đều mang thái quán (một loại mũ. Người Trung Quốc khi lớn, con trai đến hai mươi tuổi thì làm lễ đội mũ, khi đó được gọi là nhược quán, khi chưa hai mươi gọi là vị quán) của mệnh phụ, trên có tết hai dãy hà bí bằng lụa màu quấn lên quá đầu rồi vòng qua trước ngực, tai đeo khuyên bằng vàng, quả thật là ung dung cao quý, nghi thái vạn thiên.

Mọi người đều lớn tiếng chúc mừng, Dương mẫu và Phùng Tiểu Tuyết từ từ thích ứng cái gọi là hạo mệnh phu nhân thân phận cao quý này, cười ha ha lệnh cho người hầu bày yến tiệc đãi quý khách.

Hiện giờ Dương phủ chẳng còn chuyện ăn cơm trắng mà phải do dự ba bốn lần như xưa nữa, nhanh chóng bày yến tiệc linh đình.

Ngoại trừ Tần Chỉ Tuệ mang thai không thể uống rượu, những nữ nhân khác đều mừng cho Dương mẫu và Phùng Tiểu Tuyết, không người nào là không nâng ly sướng ẩm. Dương Thu Trì thì ngồi cạnh Lý công công và Tiền bố chánh sứ cùng những người khác, uống cho lâm li thống khoái rồi mới tan tiệc.

Sau khi tiễn quan khách về, cả nhà tụ lại phòng khách nói chuyện.

Dương Thu Trì nói mình đã thăng làm Tứ Xuyên Ba châu tri châu, Dương mẫu và Phùng Tiểu Tuyết cùng mọi người đều cao hứng phi thường.

Phùng Tiểu Tuyết đã lâu không gặp phu quân, ngồi cạnh Dương Thu Trì mà mừng không biết sao kể xiết, vừa mới nhấp có chút rượu mà mặt đã ửng hồng, tuy trên mặt còn có khối bớt đen, nhưng vẫn không che được vẻ phong tình của tiểu mỹ nhân tuyệt sắc.

Dương Thu Trì yêu thương cầm tay nàng hỏi tình hình chuyện nhà.

Trong lúc nói chuyện, Dương Thu Trì phát hiện Phùng Tiểu Tuyết cứ nhìn về phía Hồng Lăng mãi, bèn cười hì hì ngoắc tay gọi Hồng Lăng.

Hồng Lăng vũ mị tuyệt luân, dung nhan tiếu lệ vô cùng, giống như viên dạ minh châu lung linh dưới ánh trăng, dễ dàng hấp dẫn ánh mắt của những người khác. Hồng Lăng ngoan ngoãn chạy lúp xúp tới quỳ xuống thưa: “Hồng Lăng xin ra mắt lão thái thái, thái thái.”

Dương mẫu quay sang hỏi Dương Thu Trì: “Vị này…”

“Đây là tiểu nha hoàn trong lần phá án mưu phản của Mễ viên ngoại ở Vũ Xương lần trước, tên là Hồng Lăng, hiện giờ là thiếp thân tiểu nha hoàn của Tống Tình.” Dừng lại một chút, hắn hơi ngượng ngập tiếp: “Và cũng là thông phòng đại nha hoàn, và đã nói kỹ trước đó rồi, nếu như em ấy có thể mang thai với con, thì sẽ thu về một phòng.”

Dương mẫu và Phùng Tiểu Tuyết bừng tỉnh hiểu ra gật gật đầu, dùng ánh mắt từ ái nhìn Hồng Lăng, thấy dáng vẻ của nàng thật dễ thương, quả thật là người khiến cho người ta vừa nhìn đã yêu, mỹ nhân đẹp từ trong trứng đẹp ra.

Phùng Tiểu Tuyết bảo nàng ta đứng dậy, cầm tay nàng nói: “Ta nghe Chỉ Tuệ có nói qua em, nói em người vừa thông minh, lại xinh xắn hiểu ý người, còn biết nấu món rất ngon, đúng không?”