Chương 31

Lăng Lăng nghiêm chỉnh gật đầu, ánh mắt tràn ngập chờ mong.

Tiểu Úc kề sát tai Lăng Lăng, khẽ nói: “Anh ta từng thích một cô gái, nhưng khi anh ta cầm hoa tươi chuẩn bị tỏ tình với cô ấy, cô gái kia lại ôm một chàng trai khác đi qua bên người anh ta…”

Lăng Lăng mở to mắt nhìn Tiểu Úc, kinh ngạc đến sửng sốt một hồi lâu, lập tức lắc đầu: “Việc này căn bản không có khả năng!”

“Thật trăm phần trăm. Cho tới bây giờ anh ta vẫn nhớ mãi không quên cô gái đó.”

“Cậu nghe từ đâu vậy? Nhất định là có người nói hươu nói vượn!”

“Ivan nói.” Tiểu Úc thấy Lăng Lăng kinh ngạc bèn giải thích: “Ivan là em họ của anh ta.”

Lăng Lăng vẫn không thể nào tin được, cô thà tin mặt trời mọc hướng Tây chứ không tin một người cư xử lạnh nhạt như Dương Lam Hàng lại từng trải qua tổn thương tình cảm sâu sắc đến thế.

Để chứng thực những điều trong lòng, cô chăm chú nhìn về phía Dương Lam Hàng.

Dưới ánh đèn màu xoay tròn, ánh sáng cùng với bóng hắt để lại vô số sắc màu rực rỡ trên đường nét khuôn mặt trầm tĩnh của anh ta, cũng chiếu lên sự giao hòa giữa hy vọng cùng thất vọng ẩn sâu trong đôi mắt anh.

Môi anh ta mỏng mà mềm, trong ánh sáng thay đổi nở một nụ cười gượng nhàn nhạt, cứ như đang một mình nhấm nháp mùi vị yêu thầm…

Tiếng hát vẫn tiếp tục vang lên…

Thế nhưng, từng câu từng chữ đều như khơi lên trong cô một nỗi buồn thương khó lòng đè nén, hoàn toàn không lý do, hoàn toàn không logic…

Vì em mà trả giá bằng nỗi đau này, em mãi mãi không bao giờ biết Hà cớ gì anh phải miễn cưỡng chính mình mà yêu mọi thứ ở em Lặng lẽ đóng cửa lại, âm thầm đếm những giọt nước mắt của anh Vẫn biết rằng để em rời khỏi thế giới của người ấy là không thể Anh vẫn ngốc nghếch chờ đợi một ngày nào đó kỳ tích xuất hiện Đến một ngày nào đó em sẽ phát hiện người thực sự yêu em một mình chịu tổn thương… Anh từng cho rằng bản thân sẽ hối hận Nhưng không ngờ lại yêu đến say đắm khôn cùng Vì em mà rơi giọt nước mắt đầu tiên Vì em mà thực hiện bất kỳ thay đổi nào Cũng không đổi được sự kiên quyết của em đối với anh Đến một ngày nào đó em sẽ phát hiện Người thực sự yêu em một mình chịu tổn thương…

Hết bài hát, đèn sân khấu sáng rực lên, Dương Lam Hàng khẽ thở ra, đưa tay lên nhẹ nhàng vỗ.

“Lam Hàng, báo cáo ngân sách khoa học tự nhiên của cậu đã được duyệt chưa?” Thầy giáo Chu đầu hơi hói quay sang hỏi anh ta. Thầy Chu vừa nhìn là biết nhân vật cỡ hướng dẫn tiến sĩ, bề ngoài trông rất là trừu tượng.

“Chưa thầy à, kinh phí vẫn còn đang chờ xét.”

“Loại đề tài theo chiều dọc này nghiên cứu rất vất vả, lại không thu được bao nhiêu lợi ích, tôi khuyên cậu vẫn là nên tiếp cận theo chiều ngang thôi.”

“Sức lực của tôi có hạn…” Tầm mắt Dương Lam Hàng chuyển tới trên người Lăng Lăng, khẽ cười, nụ cười đầy ôn hòa tự tin. “Tôi cũng không muốn em Bạch Lăng Lăng quá vất vả.”

Tiếu Tiếu vừa hát xong trở về chỗ nghe thấy thế, lập tức vô cùng hâm mộ nói: “Thầy Dương đối xử với cậu thật tốt, phòng thí nghiệm bọn tớ mỗi ngày đi, về đều phải quẹt thẻ, quy định mỗi ngày làm việc mười tiếng, lại còn không có lương, đến xã hội chiếm hữu nô lệ còn tiến bộ hơn bọn tớ.”

Lăng Lăng không nói gì, nhìn Dương Lam Hàng, cố hết sức che giấu nỗi buồn đang nhen nhóm, mắt cô bỗng có chút đau nhức…