Chương 31

Tối hôm qua treo điện thoại của Lâm Nhiên, ta an tâm ngủ một giấc cực kì trầm,một đêm vô mộng. Sáng sớm tỉnh lại, cả người thần thanh khí sảng, kéo rèm mở cửa sổ, ánh mặt trời lũ lượt tiến vào tràn ngập căn phòng, thực sự là một ngày đẹp trời! Mang theo tâm tình khoái trá khó có được, ta đứng lên đi làm bữa sáng, sau đó gõ cửa gọi An Hảo rời giường. An Hảo bộ dạng như con heo nhỏ lười biếng ôm chăn, quay đầu nhìn ta nheo mắt “hừ hừ” hai tiếng, ta nhịn không được tiến tới vỗ mông nàng một cái: “Đừng lầm bầm nữa! Càng xem càng giống heo!”

Nàng “ngao” một tiếng ngồi dậy, chỉa vào người ta cả giận nói: “Ngươi, ngươi, ngươi cũng dám vỗ mông mật của lão nương? !”

Ta nheo mắt sờ mặt nàng, rung đùi đắc ý nói: “Gia ta còn sờ mặt ngươi đây, thì thế nào? Lại đây, xướng cho gia nghe một tiểu khúc!”

Nàng lập tức vô cùng e thẹn lấy chăn che mặt nhìn ta chớp chớp nhãn tình, nói: “Đáng ghét, nhân gia bán thân không bán nghệ!”

Hai chúng ta cười loạn thành một đoàn.

An Hảo rửa mặt xong thấy bữa sáng trên bàn cơm, kinh ngạc nhìn ta nói: “Kỳ lạ, cũng không có nghe nói gà trống nhà ai ấp trứng nha, sao ngươi lại rời giường làm điểm tâm vậy? !”

Ta trừng mắt nàng: “Không ăn thì thôi, ta ăn!”

Nàng vội vàng lấy đũa gắp một miếng: “Ai nói không ăn?” Vừa ăn cơm nàng vừa lấy chân khều ta, “Ai, quả nhiên là người đang yêu, cảm giác thiệt không giống a!”

“Chỗ nào không giống?” Ta quay đầu nhìn ảnh mình phản chiếu qua cửa thủy tinh, “Xinh đẹp?”

Nàng vẻ mặt tìm tòi nghiên cứu nhìn ta, sau đó thở dài một tiếng lắc đầu: “Lâm Nhiên rốt cuộc là làm hay chưa a? Ngươi xem ngươi ham muốn không được thỏa mãn tới mức mọc mụn rồi kìa. . .”

Ta thổ huyết, mọc mụn với chuyện này có cái quan hệ gì hả!

Ta trợn mắt nhìn nàng: “Còn mọc mụn nghĩa là ta còn trẻ! Còn có thể nổi mụn! Cái này gọi là gì ngươi biết không? Cái này gọi là ‘thanh xuân mỹ lệ mụn’!”

“Xí xí xí, cái rắm á, ngươi rõ ràng là ‘Nhất ba vị bình, nhất ba hựu khởi’ (1) ! Quên đi, dù sao ngươi hủy dung cũng chẳng khác với lúc trang điểm, chẳng có quan hệ to tát gì.”

= =

Là ai nói ‘Cật nhân chủy đoản nã nhân thủ nhuyễn’ (2)? Là ai nói? ! Vì sao ta hết lòng hầu hạ, ta cật lực cũng không lấy lòng được ‘bạch nhãn lang’ nhà ngươi a? !

Dọn dẹp xong xuôi đi làm, mới vừa vào đại sảnh công ty liền thấy không thích hợp lắm, nhìn kỹ, nguyên lai là là nhân viên lễ tân thay người! Nhìn kỹ lại —— không phải “Tiểu thư sóng thần” mới hai ngày trước gặp ở trên chùa sao!

Nàng ta vốn đang ưỡn ngực ngẩng đầu mỉm cười, thấy ta cũng sửng sốt, sau đó trợn mắt không nhìn ta, phỏng chừng còn ghi hận ta ngày đó hù dọa nàng, ta cũng mặc kệ, ngẫm lại ngày đó cô ta dám cọ trên người Lâm Nhiên, ta lại tức giận.

Tới phòng làm việc, ta vừa ngồi xuống, chị Vương tới gần thần bí nói với ta: “Ai, cô cùng với Lưu quản lí phòng kỹ thuật xảy ra chuyện gì vậy?”

Ta ngẩn người, Hữu Tài sư huynh? “Không có chuyện gì, làm sao vậy?”

Chị ta chỉa chỉa vật gì đó trên bàn ta, nói: “Nè, Lưu quản lí phòng kĩ thuật sáng sớm đưa tới cho cô.”

Ta nhìn lại, trên bàn là một hộp quà, dưới ánh mắt hiếu kỳ của chị Vương ta mở ra, là một cái rất khăn lụa rất đẹp. Ta ngẩn người, cuối cùng nghĩ tới, đúng rồi, bữa xem mắt đó ta vội vã gấp gáp bỏ đi, sau lại bởi chuyện của Lâm Nhiên bận đến nỗi hồ đồ, không có hảo hảo cùng sư huynh nói chuyện một chút, phỏng chừng hắn chính là hiểu lầm. Vì vậy ta cầm cái hộp kia đi qua phòng kỹ thuật tìm hắn, hắn thấy ta vẫn thản nhiên, ta trái lại có điểm xấu hổ chẳng biết bắt đầu từ đâu.