Chương 31

Đêm hôm đó, Nhâm Thế Yến ngủ lại trong phòng khách. Với ông và con gái, đó là một đêm dài khó ngủ.

Hôm sau, Nhâm Thế Yến phải quay về trường đi làm, hai người dậy từ rất sớm. Nhâm Nhiễm nấu cơm sáng mời cha cùng ăn. Cô nói với cha: “Cha, con đã nghiêm túc suy nghĩ những lời cha nói. Nhưng con không thể không nói bất kỳ lời từ biệt nào với Gia Thông mà đã bỏ đi, con quyết định đợi anh ấy ở đây. Xin cha nói với anh Tuấn, đừng đến tìm con, một thời gian nữa con sẽ quay về.”

“Con nhất định phải nghe cậu ta nói lời cự tuyệt mới chịu thôi ư?”

Cô cười nhạt: “Cha, con không thể bỏ cuộc như vậy, hãy để cho con đợi, nếu không có lẽ sau này con sẽ hận bản thân mình, xưa kia sao lại thiếu kiên định?”

Nhâm Thế Yến biết, cho dù ông có nói thêm gì cũng không thay đổi được quyết định của con gái. Ông gật đầu: “Tiểu Nhiễm, cha vẫn cảm thấy lựa chọn của con rất hoang đường, nhưng nếu con kiên trì, cha không nói gì nữa. Cha muốn con biết, con mãi mãi là con gái của cha, chỉ cần con bằng lòng quay về, lúc nào cha cũng hoan nghênh.”

Nhâm Nhiễm cúi đầu rất lâu, cô nói: “Cha, nếu Luật sư Quý kiên quyết giữ đứa con trong bụng, cha đừng ép bà ta nữa, nếu cha… cảm thấy thích hợp thì hai người kết hôn đi, mặc kệ con nghĩ thế nào. Con chỉ có một yêu cầu, đừng để bà ta dọn vào ở chung một căn nhà với mẹ, chí ít là hiện tại, con không chấp nhận mẹ bị quấy rầy.”

Nhâm Thế Yến gật đầu: “Cha sẽ chuyển chủ hộ qua tên con, Tiểu Nhiễm.”

Nhâm Nhiễm vội lắc đầu: “Không, cha, con không tranh giành nhà cửa…”

“Cha biết, chuyện này con không cần nghĩ nhiều. Cha đi trước, có chuyện gì cứ gọi điện cho cha ngay.”

Sau khi tiễn cha đi, căn hộ lại đắm chìm trong tĩnh lặng.

Gia Thông không gọi điện cho cô, cô gọi vào số của anh, anh đã tắt máy.

Cô bắt đầu cuộc chờ đợi không biết đâu là điểm dừng.

Nhâm Nhiễm cố gắng không xáo trộn cuộc sống của mình. Cô thức dậy đúng giờ, làm việc nhà, đi chợ, tản bộ, đọc sách, nấu ăn như thường lệ… Nhưng cô nhanh chóng phát hiện, trong sự chờ đợi mòn mỏi đó, cuộc sống của cô nhanh chóng bị xáo trộn, cô bắt đầu lo sợ lúc cô bỏ ra ngoài, Gia Thông sẽ đột nhiên quay về không thấy cô, hiểu nhầm cô đã theo cha về nhà. Cô nấu cơm nhưng không buồn ăn. Cô đọc sách một lúc là cứ nhìn chăm chăm vào chiếc điện thoại nằm im thin thít. Nửa đêm cô tỉnh dậy, không tài nào chợp mắt được. Cô nằm lì trong phòng khách, không muốn vào phòng ngủ rộng thênh thang. Cô bắt đầu mất quan niệm thời gian, không phân biệt sáng tối, chỉ đến lúc đói mới gọi điện kêu cơm giao đến tận nơi. Cô thường đứng trên ban công nhìn ra xa…

Cô bắt đầu bỏ cuộc không gọi vào số điện thoại của anh, không gửi những tin nhắn hoàn toàn không được hồi đáp. Cô muốn báo anh, cô vẫn ở đây chờ đợi anh.

Vô số ý nghĩ xuất hiện trong tâm trí: “Phiền phức của anh lớn khủng khiếp đến mức giam cầm anh? Anh đã gặp sự cố? Hay cô đã chọc giận anh? Lúc ở bên cạnh anh, phải chăng cô đã lảm nhảm quá nhiều? Anh không muốn quay về ư?”

Cô chạy vào phòng làm việc, nhìn quanh, đồ đạc của anh vẫn còn đó. Cô lại quay vào phòng ngủ, quần áo của anh cũng còn đó. Nhưng chuyện đó hoàn toàn không thể khiến cô an tâm, ngược lại, chỉ khiến cô càng hoang mang hơn. Trong phút chốc, dường như rơi vào trong thái bất lực và vô vọng như lúc trước, lúc cô phải ở nhà một mình khi mẹ nhập viện. Trước đây, qua vài lần bất lực như thế, cô bất chấp sự phản đối của cha, kiên quyết vào bệnh viện chăm nom mẹ.