Chương 31

Cao Ca ngủ một giấc thật lâu.

Hình như mơ rất nhiều chuyện, lại hình như tỉnh rất nhiều lần.

Hình như trở lại thời điểm bữa cơm chia tay lúc tốt nghiệp bảy năm trước, cô đã chuẩn bị tiến về phía Chu Thiên Vũ dâng trà nhận thua, không ngờ Tả Thừa nghiêu lại xuất hiện. Cô chưa nói với anh vụ cá cược này, cũng không đề cập tới chỗ ăn cơm nhưng chính anh lại tìm được. Giống như trong truyền thuyết: giữa các đám mây đầy màu sắc xuất hiện ý trung nhân.

Anh nhận lấy chén trà trong tay cô, nhẹ nhàng nhấp một ngụm, an nói: “Thế nào Cao Ca, mọi người ăn cơm chia tay mà không thể mang theo người thân à? Cũng không nói cho anh một tiếng, để anh mất nửa ngày mới tìm được.”

Anh khoác vai cô, tự nhiên hôn lên trán cô.

Khoảnh khắc đó anh thật dịu dàng cưng chìu cô.

Làm cô phiêu diêu, giống hệt như đạp lên đám mây lớn, không chạm đất.

Cô nhìn thấy Chu Thiên Vũ từ vênh váo tự đắc đến cả cằm cũng sắp rớt xuống. Nhưng thực tế cô cũng sốc. Cô quên bày ra sự kiêu ngạo, khoát tay chặn lại, nói với Chu Thiên Vũ: “Cậu không cần dâng trà nhận sai, tôi không thích uống trà, tôi chỉ muốn cậu hiểu rõ ràng, Cao Ca tôi muốn đàn ông, chưa từng không có được.”

Cô để mặc Tả Thừa Nghiêu thân mật ôm cô, coi như một đôi tình nhân.

Cô nhớ dáng vẻ của cô lúc đó, đại khái rất ngốc nghếch, lúc muốn cười, lúc lại muốn khóc…

Một lúc cô lại giống như quay trở về hiện thực, cô vô cùng mệt mỏi, mệt đến mức lười mở mắt ra, thế nhưng lỗ tai thì không thể bịt lại, cuộc nói chuyện của người đàn ông bên cạnh truyền thẳng vào hai lỗ tai cô.

“Anh Tả, đây đều là văn kiện của công ty cần xử lý gấp.”

“Được, lát nữa kí xong tôi sẽ bảo Tiểu Lý đưa về.”

“Còn có thư kí Trần bên kia đưa tin đến, một tuần sau sẽ công bố vị trí của sân bay mới. Cao Thị muốn nhanh chóng mời kí giả để mở họp báo, thừa dịp lúc chính phủ công bố tin tức, trước tiên sẽ tuyên bố việc hợp tác với chúng ta, thuận lợi nâng giá cổ phiếu.”

“Ừm, tôi biết rồi, cậu đi sắp xếp đi.”

Cuộc đối thoại ngừng một lúc, sau đó có người nói tiếp: “Anh Tả, bác sĩ nói cô Cao không sao, chỉ bị cảm lạnh, đã bớt nóng, không lâu sau cô ấy sẽ tỉnh lại, bây giờ anh không cần thiết phải ở đây nữa, dự án mới bắt đầu, rất nhiều chuyện đều cần anh tự mình…”

“Từ Lập, tôi có chừng mực. Đừng nói nữa, đừng làm ồn cô ấy.”

Quá khứ và hiện tại giao nhau, đang lúc Cao Ca bất tri giác, không phân biệt rõ cái nào là ảo mộng, cái nào là chân thực.

Chỉ cảm thấy vẫn có một đôi tay của đàn ông nắm chặt lấy tay cô, dắt cô vượt qua quãng thời gian bảy năm, cho cô thêm sức mạnh và kiên trì, làm cô an lòng.

Cuối cùng lúc cô hồi tỉnh mở hai mắt, cô phát hiện mình đang nằm trên một chiếc giường bệnh sạch sẽ, ấm áp, không có cảnh xuân rực rỡ, không có mưa lớn tầm tã, không có nụ hôn say đắm, cũng không có người đàn ông khiến cô vừa yêu vừa bị tổn thương.

Trong phòng bệnh chỉ có bức tường trắng hòa cùng những đám mây mùa đông u ám bên ngoài cửa sổ, bên cạnh cô là một người phụ nữ trung niên.

“Cô Cao, cuối cùng cô cũng tỉnh rồi.” Người phụ nữ kia thấy Cao Ca tỉnh rất là vui mừng, trong lòng như trút được gánh nặng, rốt cuộc cũng giữ được bát cơm rồi. Bà lập tức ấn vào chiếc chuông đầu giường, gọi bác sĩ, y tá tới.

Bác sĩ nhanh chóng đến tiến hành kiểm tra đơn giản cho Cao Ca, tỏ ý bảo cô không sao rồi, chẳng qua chỉ ngu mê man một hai ngày, hãy ăn ít thức ăn lỏng rồi mới bắt đầu ăn cơm.

Người phụ nữ tiễn bác sĩ ra ngoài, lại vội vã gọi một cuộc điện thoại báo cáo cho Tả Thừa Nghiêu.

Cao Ca nằm trên giường bệnh lẳng lặng nhìn người hộ lý bận rộn chăm sóc. Cô lờ mờ nhớ lại những lời nói cô nghe được lúc đang mê man, nhớ tới đôi tay vẫn cầm chặt tay cô, không khỏi chế giễu mình, quả nhiên chỉ là ảo giác, sao Tả Thừa Nghiêu sẽ ở bên cạnh cô cơ chứ, ngay cả công việc cũng không đoái hoài à?

***

Mấy ngày sau, Cao Ca xuất viện. Mãi đến khi cô xuất viện Tả Thừa Nghiêu cũng chưa từng xuất hiện.

Xuất viện vào đúng ngày chính phủ công bố vị trí của sân bay mới, Cửu Châu và Cao Thị mở một cuộc họp báo, chính thức tuyên bố việc hợp tác, cùng bắt tay nhau khai thác dự án “Thành Phố Hàng Không.”

Cao Ca xem trong ti vi thấy Tả Thừa Nghiêu mặc âu phục, đi giày da, cười cười nói nói và người cha tinh thần sung mãn, mặt mày hồng hào của mình, im lặng thật lâu.

Cô hiểu bản thân chỉ tự lừa dối. Lúc trước thì lừa gạt Tả Thừa Nghiêu cũng thích cô, bây giờ thì lừa gạt ba luôn chiều chuộng cô.

Đến giờ, nhìn hai người đàn ông bắt tay chụp ảnh trước màn hình, nâng chém cụng ly, cô còn có thể tiếp tục lừa gạt bản thân hay sao?

Thừa nhận đi, cô tự nhủ, trên đời này Cao Ca đã sớm cô độc. Bọn họ dùng hạnh phúc của cô để làm giao dịch.

Mà đáng buồn nhất chính là, cô vẫn vô lực chạy trốn, bởi vì bọn họ không thương cô, nhưng cô vẫn thương bọn họ.

***

Sau khi xuất viện, Cao Ca chính thức dọn vào nhà Tả Thừa Nghiêu ở. Nhưng khác với những dự đoán của cô, Tả Thừa Nghiêu không gặp cô. Thực tế, hai người bọn ngay cả cơ hội chạm mặt cũng rất ít. Có lẽ do dự án mới bắt đầu khởi động, anh thường xuyên phải làm việc tới khuya mới về, có khi cả đêm cũng không về. Đương nhiên, công việc có bận rộn hay không cũng không liên quan, có thể Tả Thừa Nghiêu còn có nhiều chỗ ở, chưa biết chừng anh đang ở cùng người phụ nữ khác cũng nên.

Bởi vì tay Cao Ca bị thương, tạm thời không thể đi làm, chỉ đành ở nhà nghỉ dài hạn. May mắn là các dự án đợt này chưa phải làm gấp, viện bảo tàng và nhà trường đều thoái mái cho nghỉ, chỉ là ngừng trả tiền trợ cấp mà thôi.

Coi như cô đang trong thời gian đi nghỉ. Có điều, nơi này không phải là bãi biển đầy nắng gió trên một hòn đảo nhỏ nào đó, mà là ngôi nhà lạnh như băng của Tả Thừa Nghiêu.

Lúc mới bắt đầu cô còn khá lo sợ, cho dù chỉ nghe thấy tiếng bước chân của Tả Thừa nghiêu trở về, cả người cô đã vô cùng căng thẳng, ngón tay bấu chặt lấy chăn. Trên chiếc giường lớn bị anh làm nhục, nếu không phải làm cô mất ngủ thì cũng sẽ là ác mộng thường xuyên. Lúc là khuôn mặt của Tả Thừa Nghiêu, cặp kính không gọng trên mắt anh phản sáng, che chắn ánh mắt manh động, chỉ có khóe miệng lạnh lùng nhếch lên. Anh ta nói: Cao Ca, cởi, tự mình cởi quần áo ra… Có khi lại biến thành khuôn mặt của Mạnh Dao, đầu tóc cô bù xù, ôm lấy mảnh quần áo, cuồng loạn rống lên: Đi, tìm cho tôi mấy tên đàn ông thấp hèn đến thay nhau làm nhục Cao Ca…Mà có lúc lại biến thành khuôn mặt của ông Cao, ông cười hiền lành: Tiểu Ca, ba yêu con, vì ba con hãy chịu hy sinh một chút…

Bảy năm, cô cho rằng vết thương đã khép lại, ác mộng đã rời xa, thế nhưng một ngày trở lại chốn cũ, gặp lại người cũ, cô mới biết hết thảy đều chưa qua đi. Mà lần này, đối phương càng hung bạo hơn, sợ rằng cô không thể chạy trốn như lần trước được nữa.

Nhưng thời gian qua đi, dần dần cô cũng thả lỏng rất nhiều. Hình như Tả Thừa Nghiêu đem phòng ngủ chính để cho Cao Ca, bất luận trở về sớm hay muộn, anh đều không vào nghỉ ngơi, mà là đến thẳng phòng làm việc hoặc phòng khách. Có thể anh đã hoàn toàn đánh mất mất hứng thú với Cao Ca, bọn họ chỉ giống như người khách trọ nửa xa lạ, nửa quen thuộc cùng chung sống dưới một mái nhà, ở chung như bạn cùng phòng mà thôi. Hay là… Cao Ca nghĩ, thật ra trước giờ anh chưa từng có hứng thú với cô, chỉ là chưa nghĩ được ra cách tiếp tục vũ nhục cô, tạm thời giam cô lại để nuôi, giống như nuôi một con chó hay con mèo nhỏ, đại khái cũng không quá khó khăn.

Tả Thừa Nghiêu bình thường không ở nhà, trong nhà chỉ có Cao Ca và hai người giúp việc. Dì Dương chính là người phụ nữ trung niên mà Cao Ca nhìn thấy trong bệnh viện, còn không biết vì sao má Lý lại bị đuổi việc. Dì Dương đối với Cao Ca rất kính cẩn, phục vụ quá mức thận trọng, như thể Cao Ca thực sự không phải là khách trong nhà.

Về phần Mạnh Dao. Làm cho Cao Ca áy náy, sợ hãi chính là Mạnh Dao, cũng không thấy xuất hiện. Tả Thừa Nghiêu cũng không nói qua với cô. Thỉnh thoảng Cao Ca cũng nghi vấn, liệu Mạnh Dao có biết cô đang ở cùng Tả Thừa Nghiêu hay không? Không có người phụ nữ nào cảm thấy hạnh phúc khi nhìn thấy người đàn ông mình yêu bên cạnh người con gái khác, mặc dù là xuất phát từ trả thù hay đùa giỡn. Mà có phải vì Mạnh Dao, Tả Thừa Nghiêu mới tạm thời buông tha dằn vặt cô?

Cao Ca cũng không phải là một người thấu hiểu suy tính của người khác, nếu đã không nghĩ ra, Tả Thừa Nghiêu cũng không cai quản cô, cô cũng liền tiếp tục giả vờ vô tâm như con đà điểu vậy.

Mãi đến hôm nay, cô nhận được điện thoại của Cố Tư Nguyên.