Chương 31

“Hắn sẽ vì tôi mà đến nơi này.”

Trong thùng xe tối mờ mờ. Giọng nói của Bạc Cận Ngôn rất bình thản nhưng lọt vào tai Giản Dao lại như tiếng trống trận vang lên trong đêm tối, ngân vang đến tận đáy lòng cô.

Giản Dao ngoảnh đầu về phía Bạc Cận Ngôn. Mặc dù không có ánh sáng nhưng cô vẫn lờ mờ nhìn thấy thân hình cao lớn, khí chất bất phàm, diện mạo tuấn tú và yên tĩnh như một pho tượng điêu khắc của anh. Giản Dao đột nhiên nhớ tới những vết sẹo đáng sợ dày đặc trên lưng anh, giống như anh từng trải qua hình phạt “lăng trì[1]”. Ngoài ra, lúc anh mới về nước, người xung quanh nhận xét anh “gầy như que củi”, “mặt như đầu lâu”…

[1] “Lăng trì” (hay còn gọi là tùng xẻo): một trong những hình phạt tàn khốc và dã man được dùng rộng rãi ở Trung Quốc thời cổ xưa.

Tất cả những chuyện này liệu có liên quan đến tên biến thái ăn thịt người Hoa tươi?

Phó Tử Ngộ từng nói, đó là vụ án cuối cùng của Bạc Cận Ngôn trước khi về nước. Anh bắt được tên giết người điên cuồng gây chấn động nước Mỹ, khiến hắn tù mọt gông, cứu mạng sống của vô số người. Trong quá trình đó, có phải chính anh cũng gặp nguy hiểm? Người đàn ông thông minh, ấu trĩ và tự cao tự đại trước mặt cô… có phải từng bị hành hạ tàn nhẫn?

“Hãy cho hắn một bài học.” Giản Dao nói nhỏ.

Một khi đối phương đến đây với danh nghĩa của tên biến thái ăn thịt người Hoa tươi, vậy thì hắn không phải học theo mà là đồng bọn của tên đó.

Bạc Cận Ngôn vốn đang cầm ống nhòm nhìn ra ngoài cửa sổ. Nghe câu nói của Giản Dao, khóe miệng anh nhếch lén: “Khỏi cần em nhắc nhở.”

Giọng nói nhàn nhạt của anh toát ra vẻ ngông cuồng, tự phụ.

Giản Dao mỉm cười. Cô hỏi: “Trong vụ án Tôn Dũng, hắn đến hiện trường phạm tội sớm hơn chúng ta. Nếu hôm nay hắn cũng xuất hiện… Tại sao hắn có thể nắm rõ vụ án anh đang điều tra cứ như trong lòng bàn tay vậy?”

Bạc Cận Ngôn buông ống nhòm, cất giọng lạnh nhạt. “Có thể thấy hắn luôn ở bên cạnh tôi.”

Giản Dao giật mình. Dù đã đoán ra khả năng này nhưng khi nghe chính miệng Bạc Cận Ngôn nói, cô vẫn có cảm giác nổi da gà.

Bạc Cận Ngôn nói tiếp: “Hắn trốn trong bóng tối nghe lén, rình trộm, tùy cơ hành động… FBI và Bộ Công an đều cử người giám sát xung quanh tôi mà không phát hiện ra hắn. Điều này chứng tỏ hắn ẩn mình mai phục rất thành thạo.”

Giản Dao im lặng vài giây rồi hỏi: “Vì vậy… văn phòng của chúng ta cũng có khả năng bị lắp máy nghe lén?”

Bạc Cận Ngôn nói: “Không phải cũng có khả năng mà sự thật máy nghe lén nằm ở dưới ghế ngồi của chúng ta.”

Giản Dao lại một lần nữa giật mình kinh ngạc. Không hiểu rốt cuộc Bạc Cận Ngôn biết rõ mọi chuyện từ lúc nào nên anh mới tương kế tựu kế, bày ra cái bẫy của ngày hôm nay, trong khi bề ngoài anh vẫn điềm nhiên như không?

“Sao anh không nói sớm cho em biết?” Giản Dao hỏi nhỏ.

Bạc Cận Ngôn liếc nhìn cô. “Nói cho em biết, liệu em có thể diễn đạt như vậy không?”

“Tất nhiên có thể. Hơn nữa, em còn sớm có sự phòng bị.”

“Có tôi ở đây, em cần phòng bị làm gì?”

Bên ngoài, màn đêm vẫn tối đen, con đường nhỏ đi vào khu nghỉ mát ẩm ướt và yên tĩnh. Trên màn hình giám sát trước mặt hai cảnh sát chỉ xuất hiện hai nhân viên lao công dậy sớm quét rác trên đường. Để ngụy trang một cách triệt để, mọi hoạt động trong khu nghỉ mát vẫn diễn ra bình thường. Những người cảnh sát ẩn mình trong bóng tối chờ đợi.