Chương 31

Ngày hôm sau tại nhà hàng Hắc Long:

Khách của ba mẹ nó đã đến, ba mẹ hắn cũng vậy. Mọi người đến tham dự rất đông đúc, toàn là người trong giới làm ăn. Trong số họ có ba mẹ của Hani, Roy, Ken và Jee. À không thiếu nhà báo và phóng viên đâu nhé. Nó và ba đứa bạn thì ở trong phòng trang điểm. Hôm nay nó lại càng trở nên xinh đẹp. Nó mặt váy trắng ngắn trên đầu gối, mái tóc nâu đỏ được búi cao lên. Nói chung là xinh vô đối. Ba cô cũng thế, ai cũng rất xinh xắn.

Bên phòng của hắn cũng vậy, ba anh kia cũng túm tụm lại cho vui. Họ mặc vest đen trông rất đẹp trai mà nhất là hắn. Hôm nay hắn là người vui nhất thì phải, tuy mấy ngày hôm nay nó và hắn không được gặp mặt nhau nhưng trong lòng hắn hiểu rõ hơn ai hết. Nghĩ đến đó thì hắn nhẹ cả người.

Sau khi khách đã ổn định xong, ba hắn đứng lên trên bục dõng dạc phát biểu:

– Hôm nay rất cám ơn mọi người đã đến tham dự buổi tiệc đính hôn này. Tôi rất lấy làm vinh dự khi được ghép đôi cho con trai tôi và Lý tiểu thư của tập đoàn Hắc Long. Bây giờ thì xin mời cặp đôi Trịnh Tuấn Huy và Lý Khánh Hà!!!!

Tiếng vỗ tay vang lên, nó câu tay hắn bước ra chào hỏi mọi người. Ai cũng trầm trồ vì nó và hắn rất đẹp đôi. Ba mẹ của các cô và các anh tài trợ hậu hĩnh lắm đấy nhé! Để xem bộ trang sức lấp lánh nó đang đeo là bộ trang sức có một không hai của tập đoàn đá quý Phi Hổ nhà Hani này. Gương mặt nó trở nên xinh đẹp lung linh như vậy cũng là nhờ một phần mỹ phẩm đắt tiền mà mẹ Ken tặng cho. Gia đình của Jee thì tặng một cặp máy tính bản dành cho tình nhân đang rất hot trên thị trường. Còn gia đình Roy thì một chiếc siêu xe do chính tay ba Roy thiết kế. Ba hắn tiếp tục nói vào micro:

– Sẵn đây ta muốn mời các con phát biểu đôi lời có được không?

Nó cúi chào ba hắn rồi cúi chào mọi người. Nó đưa tay nhận lấy micro:

– Hôm nay con cảm thấy rất là vui vì tình yêu của tụi con cuối cùng cũng đi đến nơi đến chốn. Aiden là một người con trai tốt, con tin anh ấy sẽ mang lại hạnh phúc cho mình. Con xin hứa sẽ tin tưởng anh ấy đến suốt đời. – nó vừa nói vừa cười thật tươi nhìn hắn và hắn cũng vậy.

– Thật thế không?

Một giọng nói khác vang lên khiến mọi người nháo nhào tìm kiếm. Cherry bước ra từ đám đông làm hắn chết điếng. Riêng nó vẫn đứng đó miệng chỉ nhếch nhẹ một cái. Mọi người nhìn Cherry rồi xì xầm bàn tán, ai cũng bán tính bán nghi không biết đây có phải là một chuyện tình tay ba hay không? Lễ đính hôn của hai tập đoàn lừng danh thế giới mà cũng dám tới phá thì chắc là cô ta đang có trong tay thứ gì hay ho lắm. Hắn đang cảm thấy vô cùng lo lắng nhưng nó thì rất đắc ý vì Cherry đã lọt vào bẫy. Xem mặt cô ta hí hửng đắc thắng chưa kìa! Jin cũng có mặt ở đây và đang chuẩn bị kế hoạch tác chiến. Nó cười vu vơ và nói vào micro:

– Xem ra hôm nay có thêm sự xuất hiện của một vị khách rất xinh đẹp nhỉ! Xinh thì có xinh nhưng không biết thần kinh có ổn định không đây.

– Mầy…. Được rồi! Hôm nay tao không phải đến để đôi co, tao có một món quà muốn giành cho mầy đây!

Cherry vừa thò tay vào túi xách thì nó đã ngăn lại:

– Khoan! Từ từ đi, làm gì vội thế? Không cần chị phải mang theo đâu, tôi cũng có mà!

Nó búng tay, màn hình tivi lớn ở sảnh hiện ra cái hình ảnh mà chắc mọi người đã biết rồi đấy. Ba mẹ hắn hết sức kinh ngạc, họ không ngờ hắn lại làm chuyện tày trời như thế. Quan khách xôn xao, lời qua tiếng lại bàn tán. Phóng viên thì lia máy ảnh liên tục để chụp lấy. Hắn chôn chân tại chỗ, lòng rất hoang mang. Cherry cũng ngạc nhiên không kém:

– Đã có rồi à? Thế mà vẫn còn muốn đính hôn sao? Đúng là đồ ngu ngốc!

Nó nhếch miệng trông rất bình tĩnh:

– Ngu ngốc theo nghĩa gì? Vì tôi yêu Aiden hay là vì tôi tranh giành với một kẻ ngu ngốc như chị? Xin lỗi nha! Trong tôi không có khái niệm giành giật, thích thì cứ lấy nếu có đủ khả năng.

Mọi người hơi ngạc nhiên vì nó đối đáp khá sắc sảo. Ông Dragon Lee mỉm cười hài lòng: “Khá lắm con gái!”

Nó gọi Cherry bằng chị vì hôm nay đông người thôi, nếu không thì không cần nói chuyện đâu. Nó đã muốn đánh ả lắm rồi. Cherry tiếp:

– Thì chẳng phải tao đã lấy được rồi đó sao? Không cần mầy phải nhắc!

– Lấy được rồi ư? Thật không? – nó giả vờ hỏi.

– Thì chẳng phải mầy đang công bố tấm hình đó sao? Nhìn mà không biết nữa à?

Nó bắt đầu bước đến bên cạnh hắn, tay nó lần mò cởi chiếc áo vest bên ngoài của hắn ra, tiếp đến là chiếc áo trắng bên trong. Mọi người ngỡ ngàng trước cái hành động kỳ quặc của nó. Cherry thì đag nhìn nó chằm chằm như chờ đợi. Nó đưa tay kéo cái áo sơ mi trắng trễ xuống nửa thân người của hắn. Cơ thể của hắn rất đẹp à không quá đẹp mới đúng. Nó sờ lên vết răng cắn ở bả vai của hắn cho mọi người cùng nhìn thấy. Máy ảnh lại lia tới tấp vì sợ bỏ lỡ mấy khoảnh khoắc quan trọng này.

– Mọi người biết đây là gì không? Đây là vết tích chủ quyền tôi đã đánh dấu lên người của Aiden khi nhận lời tỏ tình của anh ấy. Tôi đã hứa là sẽ tin tưởng anh ấy suốt đời cho nên ngay sau đây tôi sẽ lật mặt kẻ đã chụp những bức ảnh này để ly gián chúng tôi.

Hắn nhìn nó không chớp mắt, kể từ hôm nay hắn sẽ hâm mộ nó luôn. Hạnh phúc quá chừng khi được người mình yêu bảo vệ như thế. Nó bắt đầu vừa hướng lên màn hình vừa phân tích:

– Mọi người thấy tay Aiden vẫn còn đeo đồng hồ đúng không? Đồng hồ này là do tôi tặng anh ấy. Aiden có những cái thói quen rất kì cục, một trong số đó là không thích đeo đồng hồ khi lên giường ngủ. Vậy thì tại sao trong tấm hình này Aiden lại đeo đồng hồ thế nhỉ? Phải chăng là anh ấy bị người ta mang lên giường chứ không phải tự leo lên chăng?

Mọi người lại bắt đầu xì xầm, nhìn tấm hình có gì đó không thật cho lắm. Mẹ hắn nhìn ba hắn rồi gật đầu:

– Anh à! Quả thật Aiden nó có cái thói quen này đấy, nó không thích đeo đồng hồ khi lên giường đi ngủ.

– Ờ…ờ vậy ta nghe tiếp xem Halee sẽ nói gì nữa. – ba hắn toát mồ hôi chăm chú theo dõi.

Cherry vẫn gân cổ lên cãi:

– Biết đâu mầy và Aiden đã thông đồng những điều này thì sao?

Nó cười nhẹ rồi giúp hắn chỉnh sửa lại cái áo sơ mi. Nó vẫn còn nhiều trò vui lắm chứ không dừng lại ở đây đâu.

– Vậy mọi người nhìn tiếp nhé! Tất cả có nhìn thấy chiếc quần của Aiden ở trên giường không? Chiếc thắt lưng vẫn còn nằm trong chiếc quần đúng chứ? Theo như tôi biết thì Aiden lại có một cái thói quen kì quặc khác đó là khi thay quần áo sẽ rút sợi thắt lưng ra khỏi chiếc quần trước rồi mới làm những việc tiếp theo. Vậy nhưng trong tấm hình này lại ngược với những điều tôi đang nói, phải chăng chiếc quần trong hình được người khác cởi ra chứ không phải là do Aiden tự cởi?

Mọi người nhìn nhau gật gù, mẹ Aiden cũng lắp bắp:

– Đúng….đúng….là như vậy! Anh ơi, Aiden hoàn toàn có những thói quen như vậy!

Ba hắn lau mồ hôi trên trán:

– Không ngờ Halee lại hiểu Aiden còn hơn cả em trong khi anh là cha nó mà chẳng biết gì cả.

Hani nhoẻn miệng cười:

– Hai đứa này đã làm gì chưa mà chuyện ngủ, chuyện thay quần áo đều biết hết thế nhỉ?

Jee thêm vào:

– Chắc là đã ăn kem trước cổng rồi! Haha…

Ken đưa tay sờ cằm:

– Thôi kệ, nếu nhờ vậy mà ngày hôm nay có trò vui để xem thì cũng đáng mà! Hai đứa này đúng là ranh ma!

Cả đám đều bật cười, đúng là nó hiểu hắn từ chuyện ngủ nghê đến chuyện ăn mặc. Xem ra hôm nay Cherry sẽ bị phản đòn một cách bất ngờ.

Cherry bắt đầu thay đổi sắc mặt, xem ra đã bị nó nắm trúng thóp rồi. Không sao, cô sẽ chơi tới luôn. Cô tiếp tục cãi:

– Mấy chuyện đó thì chứng minh được gì? Lập luận suông thế à?

Nó thở dài:

– Haizz hình như chị đã sai lầm khi bày quần áo lên để chụp hình. Định tạo ấn tượng à? Nhưng không ngờ nó chống lại chị có đúng không? Nếu như chị xin lỗi chúng tôi và mọi người ở đây ngay bây giờ thì vẫn còn kịp đấy!

Cherry nhếch mép rất “hồn nhiên”:

– Nghĩ mầy là ai chứ? Tao chả có lỗi gì phải xin cả!

– Được rồi! Là chị tự chọn đấy nhé! Một lát đây bảo vệ sẽ đưa chị về và tên chị sẽ nổi tiếng trên khắp các mặt báo vì đã dựng chuyện để phá hỏng lễ đính hôn của hai tập đoàn Lý – Trịnh.

– Hù con nít à? Còn trò gì thì giở ra xem?

Nó búng tay, màn hình lập tức thay đổi thành một cuốn phim. Nó tiếp tục nói vào micro:

– Mọi người à! Đây là đoạn băng của camere khách sạn đã cung cấp ghi lại quá trình Cherry đã mang Aiden lên phòng. Mọi người cùng xem rồi cho ý kiến nha!

Cherry xanh mặt, cô hoảng hốt tột độ. Lần này thì tiêu thật rồi, đây là một bằng chứng không thể cãi vào đâu được. Hôm đó Aiden bất tỉnh ở quán rượu vì do ảnh hưởng của vị rượu mạnh và thuốc mê. Chân anh còn bước không nổi nói chi là làm mấy chuyện kia. Cô phải vất vả lắm mới đưa anh lên được đến phòng vì anh đã hoàn toàn mất nhận thức và không hề nhấc nổi một bước chân nào. Trên đường đi lên phòng cô đã phải dựa vào tường để nghỉ mệt mấy lần vì Aden quá nặng. Về phần hắn thì bị Cherry làm té lên té xuống mà không hề hay biết. Mọi người xem xong đoạn phim thì lại tiếp tục xì xầm, không ngờ trên đời lại có một người phụ nữ thủ đoạn như thế.

Cherry đứng bất động, mồ hôi của ả rịnh ra ướt cả trán. Mọi người bắt đầu chỉ trỏ Cherry rồi cười cợt, bàn tán. Nó nhếch miệng:

– Sao? Không còn gì để nói nữa à? Tiếc cho cái mặt xinh mà trí thông minh thì không có, đã vậy nhân cách còn bị méo mó nữa.

Cherry nhanh chóng cầm lấy con dao gọt trái cây ngay bên cạnh mình rồi lao đến chỗ nó. Có lẽ ả đã không còn bình tĩnh nữa. Mọi người giật mình nhổm dậy riêng nó thì chỉ cười nửa miệng. Nó đá ả y như đá Min vào đêm đó, chân trái đá phăng cây dao còn chân phải thì ban vào mặt ả một cú. Sự việc xảy ra chỉ trong nháy mắt khiến mấy vị khách ngạc nhiên hết cỡ. Đúng là tài sắc vẹn toàn. Nó phủi tay:

– Đã tồn tại ở dạng hai chân thì làm ơn đừng hành xử theo kiểu bốn cẳng. Nói không lại thì bay vào cắn à?

Cherry trừng mắt nhìn nó, cú đá của nó làm cô chảy cả máu miệng. Lập tức có vài người cận vệ đến đưa cô đi nhưng đi đâu thì không rõ. Nó lên tiếng ổn định tình hình:

– Mọi chuyện đã qua rồi! Mọi người cứ tiếp tục buổi tiệc.

Nhờ như thế mà không khí lại trở nên vui vẻ như ban đầu. Nó nhặt chiếc áo vest lên giúp hắn mặc vào, tuy vậy nhưng từ đầu buổi tiệc đến giờ nó vẫn không thèm nói chuyện với hắn. Hắn nhìn nó e dè:

– Còn giận anh sao?

– Không rảnh để giận người dưng! – nó trề môi.

– Có thật là người dưng không? – hắn cười tủm tỉm.

– Thế không là người dưng thì là gì? – nó vừa chỉnh sửa áo cho hắn vừa hỏi.

Hắn cười tinh nghịch:

– Người dưng mà biết khi đi ngủ anh không thích đeo đồng hồ, khi thay quần áo anh có thói quen gì sao?

Nó ngước lên nhìn hắn:

– Đang đá đểu em à?

– Anh đâu có dám đâu chứ? Anh biết em giận vì mấy hôm trước anh không đến thăm em!

Nó quay mặt sang hướng khác:

– Ai bảo chứ?

– Thực ra thì anh muốn thử xem em có tin anh hay không thôi, bây giờ biết anh trong sạch mà vẫn còn giận anh à? Anh chỉ yêu mình em thôi mà!

Hắn vừa nói vừa vòng tay ra phía sau kéo nó vào lòng mình, nó đấm vào ngực hắn một phát rõ đau làm hắn nhăn nhó.

– Lần sau mà còn ngốc thế nữa thì biết tay em nhá!

– Người ta biết rồi mà!

Cả hai bất ngờ hôn nhau làm mọi người xung quanh hò hét, vỗ tay quá chừng. Tiếng máy ảnh vang lên tới tấp, khoảnh khoắc đáng nhớ của cả hai đã được ghi lại. Hôm đó có cả đám “cô hồn cát đản” lớp 11A nữa. Bọn chúng quậy phá muốn tan nát nhà hàng Hắc Long luôn. Đúng là dã man tàn bạo vô nhân đạo. Không sao, miễn vui là được.

*Tối hôm đó:

– Ê Hani! Có trò vui nè đi không? – nó thì thầm.

– Vụ gì vậy? Vui là tới! Hehe….

Hani cười gian, nó ngoắc Roy và Nari lại gần. Bốn đứa xì xầm gì đó rồi tản ra. Bốn anh chàng vẫn ngồi đó mải miết xem tivi. Thế là bốn đứa tụi nó lẻn ra khỏi nhà thành công, nó nhấn ga và lao đi đến quán bar Black Dragon. Mọi người đừng thắc mắc vì bar Black Dragon là lãnh địa chính của bang Black Dragon đấy! Nó và ba cô bạn đi vào phòng giam giữ. Nó thấy Cherry đang ngồi thu lu một góc thì hắn giọng:

– E hèm! Cherry có người thăm nuôi nè cưng!

Cherry giật mình quay ra nhìn nó, ánh mắt cô vùn vụt lửa hận. Thật là dễ trào máu mà. Nó đứng bên ngoài cười toe toét, ba cô kia cũng vậy. Anh Duy quản lí mở cửa cho tụi nó đi vào. Cherry vẫn vùng đứng dậy để lao vào nó mặc dù hai tay cô đã bị trói. Hani và Roy giữ cô lại, Nari thì đứng kế bên nó. Nó nhếch miệng:

– Sao rồi cưng? Máu chó cái lên đến đỉnh đầu rồi à?

– Đồ khốn kiếp! Trả Aiden lại cho tao! Anh ấy phải là của tao! – Cherry gầm gừ.

– Ai đồn? – nó hỏi ngược lại.

Thiệt tình sao nó cứ trưng cái bộ mặt đó ra để chọc tức cô chứ? Đúng là tức quá chịu hết nổi rồi mà. Nó bước đến nâng mặt cô lên:

– Xem ra hình như có một đứa làm biếng sống, dám đến phá lễ đính hôn của chị hả cưng? Thiệt tình tao cũng chán việc đánh đập mầy rồi Cherry ạ! Nhưng sao mầy cứ làm nhiều chuyện để chọc tao điên vậy? Phe của con Jess còn biết điều, tụi nó biết sợ. Còn mầy? Sao mầy lì lợm vậy? Làm chuyện thất đức như vậy không sợ quả báo à?

Cherry vẫn luôn miệng chửi bới:

– Mầy là đồ khốn! Tao là người đã làm quen Aiden trước chứ đâu phải mầy. Đáng lí ra tao nên nặng tay hơn để suốt đời mầy sẽ không bao giờ đến được với Aiden mới phải.

Nó vẫn cười khẩy:

– Thế à? Vậy mà tao cứ tưởng mầy bám đuôi anh ấy chứ! Mầy hiểu Aiden được bao nhiêu? Bằng tao sao? Đã vậy thì để “vợ chồng” tao nói chuyện cho mầy nghe nhé!

Nó nói rồi móc điện thoại ra gọi cho hắn, nó cố tình bật loa để Cherry cũng nghe được. Cô ả vẫn còn bị Hani và Roy khống chế nên không làm gì được cả, chỉ biết ngồi thu lu một chỗ.

– Alô! Em đang ở đâu thế bx? – giọng hắn ngọt ngào vang lên ở đầu dây bên kia.

– Em mới đi một tí mà đã nhớ em rồi sao? – nó vừa nói vừa nhìn Cherry.

– Tức nhiên rồi! Vắng em thì làm sao anh chịu nổi cơ chứ? Mà khuya rồi đấy! Ba thằng âm binh đang nháo nhào lên vì em bắt cóc vợ tụi nó kìa!

Nghe đến đây thì ba cô bật cười, người ta đang tham gia phi vụ hấp dẫn mà lị. Nó nói:

– Tụi em sẽ về ngay nhưng em có một chuyện muốn hỏi anh cơ!

– Em cứ hỏi đi!

Nó nhếch môi cười rồi tiếp:

– Ngày trước em đã từng nói nếu có đứa dám bén mảng lại gần anh thì nó sẽ bị như thế nào?

– Hả? À…. hình như là em sẽ cho nó rửa mặt bằng brom! – hắn nói.

– Chẳng phải anh nói như vậy sẽ chết sao? Em không phải nói cái đó, cái khác cơ!

Hắn suy nghĩ và cố nhớ lại, một lúc sau thì reo lên:

– À anh nhớ rồi! Em bảo sẽ dùng dao vẽ lên mặt, sau đó xát chanh lên với lại rắc thêm muối ớt cho nó sắc nét. Đúng vậy không ta?

Nó mỉm cười nhìn Cherry:

– Trí nhớ anh tốt lắm ox à!

– Mà sao tự nhiên em lại đi hỏi ba cái chuyện đó? – hắn thắc mắc.

– À không, em định hỏi xem anh nhớ không ấy mà!

– Em nhớ về nhà sớm nha! Anh đợi em đấy! – giọng hắn ngọt ngào.

– Em biết rồi! Bye anh!

Nó cúp máy, Cherry nhìn nó đầy cảnh giác. Cô mím chặt môi rồi liếc xéo nó:

– Đừng giở trò với tao! Định hù tao chắc?

Nó vẫn trơ trơ cái mặt không chút cảm xúc. Nó đưa tay về phía Roy, cô hiểu ý và đặt lên tay nó hai quả chanh. Nó xòe tay về phía Nari, cô đặt lên tay nó một bịch muối ớt. Hani chép miệng:

– Bây giờ mà có thêm vài trái xoài là ok luôn!

Nó chưng hửng:

– Chưa gì mà thèm chua rồi à? Làm ơn tập trung chuyên môn dùm một cái!

Cherry sợ hãi nhìn nó, cô lùi ra phía sau như một phản xạ tự nhiên. Tưởng nó nói chơi ai ngờ nó làm thiệt. Nó cười kiểu như ác quỷ:

– Sao? Sợ rồi à?

Cô mím môi, nước mắt chảy dài kiểu như hoảng sợ lắm rồi ấy. Nó móc trong túi ra một cây dao sáng bóng huơ qua huơ lại trước mặt cô.

“Xoạt”

– ÁAAAAaaaaaa……… – tiếng cô hét thất thanh.

Bốn gương mặt ngố hết sức nhìn vào Cherry:

– Trời ơi chưa rạch mà la cái gì?

Cherry từ từ mở mắt ra, cô thở phào nhẹ nhõm.

– Tưởng…. tưởng là rạch rồi! – cô lắp bắp.

– Bây giờ mới rạch nè! – nó bảo.

“Xoạt”

– ÁAAAaaaa….. (lần này la thiệt nè!)

– He he xem cưng có chừa cái tật đi giật chồng người khác hay không?

Nó nói rồi nặn chanh lên vết thương của cô. Thử tưởng tượng xem vết thương đang chảy máu mà lại để nước chanh dính vào thì nó làm sao? Vâng! Dã man rợ lắm đấy ạ! Rát bỏ xừ luôn chứ chẳng chơi. Hèn gì Cherry kêu gào thảm thiết quá chừng:

– Áaaaaaaaaaaa……

Nó thì có vẻ rất thích thú trước gương mặt đau đớn của Cherry. Nó mở bịch muối ớt ra rồi trút xối xả vào cái nơi máu đang chảy dài.

– ÁAAAAaaaaaaaa

Cherry giãy giụa liên tục, cô quằn quại vì quá đau. Nước mắt cô chảy dài, nó ra hiệu bảo mọi người đứng dậy. Trước khi đi, nó còn gửi lại vài lời hâm dọa:

– Liệu mà sống cho tốt vào, đừng để tao phải đến tìm mầy nữa. Nếu không thì không nhẹ như vậy đâu.

– Hic…hic…

Đáp lại chỉ là tiếng khóc vì đau của Cherry. Cô vẫn ngồi đó nhìn theo bóng dáng nó cho đến khi bóng nó khuất. Ánh mắt cô không còn dữ dằn, thù hận nữa mà sâu thẳm trong đó là một sự biết ơn.

*3 năm sau:

– Mấy anh chị cười tươi lên nào! – Tiểu Nghi cầm máy chụp hình cười toe toét.

“Hai…..ba”

“Tách”

– Đẹp lắm luôn nè! – Tiểu Nghi giơ cái máy chụp hình lên khoe. Bên cạnh còn có Rich nữa.

Tại một bãi biển đẹp bậc nhất cả nước đang diễn ra bốn cái đám cưới cùng một lượt. Cô dâu chú rể là ai thì mọi người biết rồi đấy! Sau khi trả lời cha xứ và trao nhẫn cho nhau, họ hôn nhau trước những tràn pháo tay chúc mừng của quan khách. Ai cũng hết lời khen ngợi vì ở đâu lại có những thiên thần xinh đẹp như vậy chứ? Tức nhiên điều đó là do Máu Lạnh Nhók ta tạo ra chứ đâu! He he….

Bỗng một tên cận vệ tiến lại gần nó:

– Bang Chủ! Có một cô gái gửi cái này đến cho cô!

Nó đưa tay nhận lấy và hỏi:

– Cô ta có nói tên không?

– Dạ không ạ!

– Thế trông cô ta như thế nào? Có điểm gì đặc biệt không?

– Cô ta rất xinh đẹp, nhưng trên bàn tay lại có một vết sẹo dài rất lạ!

Nó nở nụ cười khi đã phát hiện ra điều gì đó, nó xua tay để tên cận vệ lui ra. Mọi người tò mò bu quanh nó để hóng chuyện. Ai ngờ bị nó đuổi như đuổi tà:

– Tránh ra! Tránh ra! Một mình ta xem thôi!

Hắn bĩu môi:

– Nhớ nói câu đấy nhé! Không cho anh coi thì thôi. Mọi người, chúng ta đi!

Bốn chú rể bỏ đi chỉ còn bốn cô dâu chụm đầu vào nhau. Nó đưa tay mở cái hộp ra, là bốn đôi giày cao gót rất tinh xảo. Bên cạnh còn có một con gấu nhồi bông. Hani tỏ vẻ thích thú nên mang giày vào chân, vừa như in. Nari bảo:

– Hình như trong con gấu có băng ghi âm đấy!

Nó lắc lắc rồi ấn vào bụng con gấu, đúng là có băng ghi âm thật. Bên trong vang lên giọng nói quen thuộc:

“Thành thật rất chúc mừng bốn người vì đã đến được với người mình yêu. Halee à! Cám ơn cô vì năm đó đã không rạch mặt tôi, tuy vậy nhưng trên mu bàn tay của tôi đã để lại sẹo cho đến hôm nay nè. Tôi biết tôi là người đi phá hoại hạnh phúc của người khác nên tôi cũng chẳng xứng đáng để nhận hạnh phúc. Nhờ cô nên tôi đã biết cách sống tốt hơn, bốn đôi giày này tôi tặng cho bốn cô coi như lời xin lỗi cho những việc làm sai trái trong quá khứ! Hy vọng chúng sẽ mang các cô đến những nơi tốt nhất. Mọi người hạnh phúc nhé!”

Bốn người nhìn nhau, có chút buồn buồn. Thôi kệ, quá khứ rồi mà. Hôm nay là ngày vui nên phải vui lên chứ.

– Oa giày đẹp quá đi mất! – Nari cầm đôi giày lên trầm trồ.

– Mỗi người một đôi nha! – nó reo lên.

Họ mang giày vào rồi bước tới bước lui. Xem bốn cô dâu mà như bốn con điên ấy. Cách đó không xa có một cô gái nhìn chằm chằm vào chỗ họ. Cô nhìn xuống mu bàn tay mình rồi nhìn họ mỉm cười:

– Halee! Aiden! Chúc hai người hạnh phúc!

Cô lên xe và chiếc xe mất dạng sau vài phút. Còn bốn cặp cô dâu chú rể thì xếp hàng ngang để chụp hình. Ai cũng rất xinh đẹp và rất hạnh phúc. Cuối cùng họ vẫn bên nhau. Kết thúc có hậu nha!!!!!

HẾT