Chương 31

Thư đáo dụng thời phương hận thiếu. (*)

Bạch Thiên Trương hối hận, bình thường cô xem bao nhiêu tiểu thuyết, đã từng phân tích rất tỉ mỉ gian tình giữa các nam nữ chính, cái gì mà “Ba mươi sáu kế”, “Binh pháp Tôn Tử”, đến thời khắc mấu chốt sao lại không nhớ được gì cả.

Không sao không sao, cô tự an ủi mình, trong tay cô còn có một con át chủ bài. Một khi có Ngôn Mạch trong tay, cô có thể nam đánh Võ Đang, bắc đá Thiếu Lâm, chấp tất cả kẻ vô địch thiên hạ!

Cố Niên nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt xa xôi nhìn vào dòng xe cộ qua lại bên ngoài cửa sổ, vẻ mặt mơ màng thẫn thờ, có một chút gì đó phiền muộn. Bạch Thiên Trương phỉ nhổ, xí, giả vờ sâu lắng ai chả biết, tự dưng không ốm mà rên, làm như Lâm muội muội gặp chuyện rơi lệ, cô tưởng mình đang đóng phim đấy à.

Cố Niên hoài tưởng xong, quay đầu mỉm cười: “Thiên Trương, cô biết không, Ngôn Mạch hồi nhỏ…”

“Dừng lại!” Bạch Thiên Trương uống một ngụm lớn nước trái cây, khoát tay với Cố Niên: “Ừm, tôi biết rõ chuyện của hai người, Ngôn Mạch đã kể với tôi rồi. Ha ha, có điều thanh mai trúc mã, hai đứa trẻ vô tư cũng chưa chắc sau này muốn ở bên nhau? Trái lại tôi cảm thấy cuối cùng rất có khả năng thanh mai là thanh mai nhà khác, trúc mã cũng là trúc mã nhà khác.”

“Vậy sao?” Cố Niên vén tóc ra sau tai, “Anh ấy nói với cô như vậy?”

Bạch Thiên Trương cảm giác não cô bị chập mới có thể chơi trò “Vậy sao” “Phải vậy không” này với Cố Niên, giống như người nhận ám hiệu. Vì vậy cô quyết định xé lớp vỏ nhã nhặn, giơ tay lên: “Tôi biết tại sao hôm nay chị lại tới tìm tôi. Không nói đến việc trước kia hai người không có gì, mà cho dù là có gì, thì cũng đã qua rồi. Con người quan trọng là phải sống ở hiện tại, tôi chỉ cần hiện tại và tương lai của Ngôn Mạch về phần quá khứ của anh ấy, tôi không có hứng thú muốn biết, càng sẽ không để chuyện cũ năm xưa làm ảnh hưởng đến tình cảm giữa chúng tôi. Cho nên chị Cố Niên, tôi nói thẳng, nếu tôi là chị, chắc chắn tôi sẽ không dây dưa thế này, càng làm vậy, anh ấy sẽ chỉ càng chán ghét chị, chi bằng đừng để tình cảm ngày bé của hai người bị biến chất thì thực tế hơn.”

Cố Niên giật mình nhìn lên: “Thiên Trương, e rằng cô hiểu lầm rồi. Hôm nay tôi tới là muốn xin lỗi cô.”

Bạch Thiên Trương 囧, tình huống gì thế này? Tính toán ba mươi sáu kế để tấn công kẻ địch… Cô đang lạt mềm buộc chặt hay giả ngu không điên đây?

Cố Niên lại nói tiếp: “Ừm, tôi muốn xin lỗi cô. Cô biết đấy, gần đây tôi cũng say mê Viêm Hoàng Kỳ Tích, vì vậy cũng luyện một tài khoản, vừa khéo, tài khoản đó…” Cô ta cười ác ý, “Tên là Đừng Đánh Mất Đừng Bỏ Quên. Đã từng cùng cô đánh phó bản, cô còn nhớ chứ?”

Trong lòng Bạch Thiên Trương chợt lạnh lẽo, Đừng Đánh Mất Đừng Bỏ Quên chính là Cố Niên? Người trộm tài khoản của Ngôn Mạch…

“Ừm, tôi có thể thăng cấp nhanh như vậy, may mà nhờ có Ngôn Mạch dẫn đi.”

Bạch Thiên Trương thầm phản bác: Nói dối! Rõ ràng Ngôn Mạch đã từng nói tài khoản của anh bị người ta lấy trộm, nhất định là Cố Niên làm! Hừ, cô ta bịa ra kế này cũng quá ấu trĩ rồi.

Cố Niên nhìn qua sắc mặt của Bạch Thiên Trương, nói tiếp: “Ha ha, tôi vốn cũng muốn gia nhập Thượng Thiện Nhược Thủy, kết quả Ngôn Mạch nói sợ cô hiểu lầm, cho nên để tôi gia nhập Danh Nhân Đường. Như vậy bởi vì là thị tộc đối địch, nếu lúc nào đó bị cô nhìn thấy tôi và anh ấy cùng một tổ đội, anh ấy cũng sẽ dễ giải thích hơn. Về sau tôi nghĩ, chúng tôi làm thế là lừa gạt cô, thật sự rất có lỗi, cho nên tôi thấy vẫn nên đến xin lỗi cô thì tốt hơn.”