Chương 31

Phan chạy xe hướng về phía cầu Đồng Minh, anh cố đuổi theo Vũ. Chính Phan cũng không hiểu vì sao mình lại làm thế? Anh đuổi theo Vũ để làm gì? Để xin lỗi ư? Những câu xin lỗi sẽ xoáy thêm vào nỗi đau, sự khó xử của Vũ và cả của anh nữa? Hay để phân trần? Để giải thích? Hoặc để làm một điều gì đó khác hơn? Vô ích, anh biết rằng tất cả những gì anh có thể làm lúc này, là để cho Vũ một mình và suy nghĩ. Vậy thì anh đuổi theo Vũ để làm gì? Để nói gì? Anh không biết!!!

Vặn mạnh tay ga, Phan rùng mình run lên vì gió lạnh và những hạt mưa bụi bay bay quất vào mặt anh lạnh buốt. Hai bàn tay anh tê cóng, không còn cảm giác vì gió luốn qua đôi găng tay len buốt giá. Ánh đèn pha vạch vào màn đêm đặc quánh những lát cắt sắc lẹm. Không hề nao núng, khi lưỡi gươm ánh sáng vừa qua đi, thì màn đêm lại quay lại, tối tăm và dày đặc hơn. Hai bên đường, gió thổi rất mạnh khiến những cành Xoan cổ thụ trụi lá trông như những cánh tay dài ma quái vươn ra, bay lòa xòa trong đêm tối. Những cánh tay dài cứ vung vẩy, quăng quật mạnh khiến bầy Dơi hốt hoảng thả mình bay xuống, đập mạnh đôi cánh mỏng phát ra những tiếng rào rào. Bản hòa tấu của đêm còn có cả tiếng chim Lợn thi thoảng rúc vang lên khiến cho Phan phải rợn tóc gáy, át cả tiếng gió đang tạt vù vù bên tai anh. Vùng này có một truyền thuyết kể rằng mỗi khi chim Lợn cất tiếng kêu, thì sẽ có một ai đó sắp phải từ bỏ cõi đời. Lắc mạnh đầu để xua đi ý nghĩ quái gở của mình, Phan vặn mạnh tay ga hơn.

Mưa bắt đầu nặng hạt, mà tiếng chim Lợn càng lúc càng kêu to.

Xe của Vũ đã khuất sau khúc cua vòng qua sườn đồi phía bên kia cầu, anh biến mất cứ như là đã bị màn đêm nuốt gọn. Phan sốt ruột tiếp tục vặn mạnh tay ga hơn, chợt anh lạng gấp vào lề đường bởi ánh đèn pha vừa lóe lên của một chiếc xe tải vừa bất chợt xuất hiện từ khúc ngoặt phía sau sườn đồi. Chiếc xe phóng tới ầm ầm như thể nó đang chạy trên đường cao tốc chứ không phải đang chạy trên cầu để lại phía sau một tiếng động vang lên rất lạ. Phan tự nhiên bật ra tiếng chửi đổng, có lẽ tâm trạng của anh đang rối bời quá. Chiếc xe máy vòng qua sườn đồi, Phan hốt hoảng, ngay phía trước mặt, một chiếc xe máy đang nằm bẹp dúm bên lề đường. Một người thanh niên trẻ đang nằm thoi thóp cách đó không xa, người anh bê bết máu.

Cú đấm cực mạnh phá tan dòng hồi tưởng của Phan, và khiến anh ngã vật xuống nhà. Gã thanh niên mặt choắt đang đứng trước mặt anh, cánh tay vung lên vẫn còn chưa kịp hạ xuống. Được cổ vũ bởi hành động bộc phát của gã thanh niên, đám đông cũng ùa lên. Phương hốt hoảng, mặt tái mét như không còn một hạt máu. Nhưng có lẽ vì cô đã có bản năng của một người mẹ từ khi mới hơn mười tuổi, khi ba mẹ của cả hai mất đi. Vậy nên cô vội vã xông ra đứng chắn ngang trước mặt Phan, vung tay đẩy gã mặt choắt ra xa, ánh mắt quắc lên giận dữ.

Đám đông đang ào lên bỗng vội lùi lại khi chạm phải ánh mắt đe dọa có phần dữ tợn của cô. Phan lồm cồm đứng dậy, máu chảy mằn mặn trong miệng anh. Phan đặt tay lên vai Phương, mỉm cười và lắc đầu để cô biết anh vẫn ổn. Phan đã nhận ra gã mặt choắt, bởi đó là đứa em họ ở, gần nhà và chơi rất thân với Vũ mà anh đã từng gặp mấy lần khi còn ở nhà. Anh lặng lẽ ngắm nhìn đám đông, không hỏi họ lý do vì sao họ kéo đến nhà anh, cũng không hề giải thích lấy một lời. Chính thái độ có phần xấc xược, không coi ai ra gì của anh khiến đám đông lại bừng lên giận dữ. Những cánh tay cầm dao, cầm gậy lại vung lên, có vẻ như sau cú đấm thăm dò của gã mặt choắt, sự im lặng của Phan khiến họ càng nghĩ rằng anh đang run sợ vì mặc cảm có tội. Phương hốt hoảng rướn người muốn lao ra phía trước để ngăn cản đám đông và che chở cho Phan nhưng anh đã ôm lấy cô để cản lại.

Bất chợt, tiếng quát đanh gọn của ai đó vang lên phía sau làm tất cả chững cả lại.

Hùng xuất hiện ở cổng, quần áo xộc xệch, tóc rối bù và hồng hộc thở như thể anh vừa mới trở về sau một cuộc chạy thi Marathon. Chiếc áo khoác màu vàng, đồng phục Công An của anh lại còn bị cài lệch cúc, khiến cho anh có phần trông nhếc nhác, mất hẳn đi sự oai vệ và uy nghiêm thường thấy. Nhưng dường như Hùng không có thời gian để quan tâm tới những điều giờ đây đã trở thành quá nhỏ nhặt đó. Anh nhanh chóng chen vào giữa cuộc chiến, khiến gã thanh niên mặt choắt lại lùi xa thêm một bước nữa như thể gã sợ anh tấn công mình. Đám đông cũng hơi lùi lại, dù sao sự xuất hiện của đại diện pháp luật cũng khiến cho những cái đầu nóng hạ nhiệt đi đôi chút. Gã thanh niên mặt choắt chỉ hơi lùi lại một chút rồi tiếp tục tiến tới, ngực ưỡn ra, không hề kiêng nể.

– Các ông là công an mà làm ăn chậm chạp thế à? Thằng chó này vừa gây tai nạn, giết chết cho anh họ tôi. Các ông phải bắt nó đi chứ? Không lỡ nó trốn mất thì sao?

– Tôi đề nghị anh ăn nói cho cẩn thận, khoan vội đổ tội cho ai khi anh chưa có đủ chứng cứ. Và nữa, đừng có lúc nào cũng chăm chăm mắng chửi người khác. Chúng tôi không cần anh nhắc nhở hay dạy dỗ chúng tôi phải làm gì? Anh hiểu chứ?

– Tưởng công an thì là ngon lắm sao? Công an thì mau bắt lấy nó đi? Sao còn đứng đó? Hay là các ông bao che cho tội phạm?

– Tiếc thật, nhà nước không trả lương để tôi nghe theo lệnh của anh. – Hùng mai mỉa với giọng tự tin và lạnh lùng – Nhưng anh có tin là tôi sẽ bắt anh trước không? Với tội vu khống, xúc phạm và chống lại người thi hành công vụ. Từng đó tội đủ cho anh bóc lịch dài dài, tôi hứa sẽ cố không để anh thất vọng đâu.

Hùng nhìn sâu vào mắt gã mặt choắt, ánh mắt lạnh lẽo và nghiêm khắc của anh khiến gã bối rối cúi đầu nhìn xuống đất. Anh nhìn quanh một vòng, những cái đầu nóng hình như đã mất hết lửa, kẻ nào cũng cúi đầu im lặng. Phan vẫn đứng tựa vào cửa, hình như tâm trí của anh vẫn đang ở đâu đó xa lắm, có lẽ anh không biết trước mặt anh đang xảy ra chuyện gì? Hùng vẫn đang nhìn xoáy vào mắt gã mặt choắt:

– Nếu anh muốn đánh nhau đến vậy, thì tôi luôn sẵn sàng dành cho anh một phòng VIP trong trại tạm giam của chúng tôi. Và ngay sau khi chúng tôi chứng minh được anh bạn này – Hùng chỉ tay vào Phan – thực sự có tội, tôi sẽ gửi anh ta tới phòng của anh. Lúc đó anh sẽ có dịp đánh đấm thoải mái. Nhưng tôi nói thật, nếu anh ta bực mình lên, thì một chứ hai người như anh cũng bé như con Tép. Hiểu chứ?

Không có tiếng trả lời, không gian tự nhiên trở nên yên tĩnh lạ lùng, chỉ có gió lạnh thổi vun vút làm những hạt sương muối đọng trên những cánh hoa Hồng trong vườn rơi xuống đất.