Chương 31

Tôi sẽ đi dọc ngưỡng cửa,”Harry nói. ” Tôi không sợ độ cao.”

Biểu hiện trên mặt Leo trở nên tối sầm. ” Tôi cũng vậy. Nhưng nó sẽ không chịu được sức nặng của bất kì ai trong chúng ta. Nhất là những cái vì kèo kia đã mục nát. ( Vì kèo: những vật liệu cứng, chắc đặt ngang trên đầu tường đầu cột để đỡ mái.)

” Còn cách nào khác để cứu con bé không?”

” Sẽ không mất nhiều thời gian đâu. Hãy nói chuyện cùng cô ấy khi tôi đi tìm dây thừng.”

Và Leo biến mất, trong lúc đó Harry vươn người ra ngoài cửa sổ. ” Cat, là anh đây,” anh nói. ” Là Harry đây. Em nhận ra anh không?”

” Tất nhiên rồi.” Cô cúi đầu chạm đầu gối, và cô run run nói. ” Em mệt lắm.”

” Không Cat, chờ đã. Giờ không phải lúc ngủ đâu em. Ngẩng đầu lên và nhìn anh này.” Harry tiếp tục nói chuyện với cô, giữ cho cô ngồi yên và tỉnh táo, nhưng hầu như cô chẳng có phản ứng gì. Phải đến hơn một lần cô thay đổi tư thế và điều này đã khiến cho trái tim Harry như nhảy khỏi lồng ngực.

Cuối cùng anh cũng được giải tỏa phần nào khi Leo quay lại với một sợi dây thừng dài. Mặt anh đầy mồ hôi và đang thở hổn hển.

” Nhanh đấy,” Harry nói và lấy sợi dây từ tay Leo.

” Chúng ta ở sát vách một khu ổ chuột có tiếng,” Leo nói. ” Và ở đó thì đầy dây thừng.”

Harry lấy tay đo sợi dây và bắt đầu thắt nút. ” Nếu anh có ý định thuyết phục và điều khiển con bé quay trở lại cửa sổ,” anh nói. ” thì không có tác dụng đâu. Con bé không có phản ứng với bất kì điều gì tôi nói.”

” Anh sẽ thắt nút sợi dây. Tôi sẽ nói chuyện với cô ấy.”

Leo chưa bao giờ phải trải qua nỗi sợ hãi như lúc này đây, kể cả khi Laura chết. Khi ấy, đó là một sự mất mát đến từ từ khi mà anh phải chứng kiến Laura cứ ngày một dời xa anh như chiếc đồng hồ cát. Nhưng giờ đây, điều này còn tồi tệ hơn rất nhiều. Anh như đang ở đáy sâu của địa ngục.

Ngó ra ngoài cửa sổ, Leo nhìn vào thân hình kiệt sức và lộn xộn của Catherine. Anh có thể hiểu được tác dụng của thuốc phiện, sự nhầm lẫn và cảm giác chóng mặt, cái cảm giác chân tay quá nặng để có thể di chuyển được, nhưng cùng lúc đó thuốc phiện cũng cho ta cảm giác lâng lâng như bay trên không trung vậy. Thêm vào đó, giờ đây Catherine lại không thể nhìn rõ mọi thứ. Nếu như anh có thể cứu cô thoát khỏi đây thì anh sẽ không bao giờ để cô vuột khỏi vòng tay mình nữa.

” Marks à,” anh nói với giọng bình tĩnh nhất có thể. ” Trong tất cả những tình huống ngớ ngẩn mà cả anh và em vướng phải thì đây là điều tồi tệ nhất.”

Cô ngẩng đầu và nheo mắt nhìn về phía anh. ” Đức ngài của em?”

” Ừ, anh đây. Anh đến để giúp em. Em ở yên đó nhé. Nếu không thì em sẽ khiến cho nỗ lục anh hùng cứu mỹ nhân của anh gặp ít nhiều khó khăn đấy.”

” Em không định thế này đâu.” Giọng cô trở nên lắp bắp. ” Em chỉ cố gắng bỏ trốn mà thôi.”

” Anh biết. Và chỉ trong vòng một phút nữa thôi, anh sẽ mang em vào trong để chúng ta có thể thoải mái mà tranh luận. Còn lúc này đây…”

” Em không muốn thế.”

” Em không muốn vào trong ư?” Leo lúng túng hỏi cô

” Không, em không muốn tranh luận với anh.” Cô tiếp tục gục mặt xuống đầu gối, và khóc nức nở.

” Chúa ơi,” Leo nói, ” Tình yêu của anh, chúng ta sẽ không tranh luận đâu. Anh hứa đấy. Đừng khóc nữa em.” Anh thở dồn dập khi Harry đưa cho anh sợi dây với một nút thắt hoàn hảo. ” Cat, nghe anh này…em hãy ngẩng đầu lên và hạ đầu gối xuống thấp chút nữa. Anh sẽ ném sợi dây này cho em, nhưng điều quan trọng nhất là em không được bắt lấy nó, em hiểu không? Em cứ ngồi đó và để cho sợi dây rơi vào váy em.”