Chương 31 – Anh hề và con bù nhìn

Quả nhiên Trì Trinh đang đứng trên lưng chừng núi ngắm nhìn những chiếc lá bị một lớp băng mỏng bao phủ bên trên.

“Tôi biết trước rằng cô không nỡ rời xa tôi”, Trì Trinh nở nụ cười ngạc nhiên, mắt nhìn Tuần Tuần từ đầu đến chân.

Tuần Tuần thở dồn dập, giọng nói phát ra không biết là giống cười hay khóc.

“Chu Thuỵ Sinh ở đâu?”

“Cô quay lại tìm tôi là vì Chu Thuỵ Sinh?” Trì Trinh hỏi bằng giọng giễu cợt, “Cô lại thích ông ta rồi à?”.

Tuần Tuần hét lên: “Các người quá ác, lừa hết tiền của mẹ tôi còn chưa đủ, còn tìm cách buộc bà ấy thế chấp cả nhà cửa, như thế có khác gì là giết bà ấy!”.

Trì Trinh chau mày, dường như không hiểu những lời cô nói.

“Đừng có giả vờ với tôi! Đùa cợt với người khác làm anh thích thú lắm phải không? Bây giờ anh đã có tiền, Chu Thuỵ Sinh cũng biến thành con chó của anh, anh bảo ông ta làm chuyện gì thì ông ta sẽ làm chuyện ấy. Nếu không phải là do anh thì trên đời này thiếu gì những người đàn bà ngốc nghếch mà ông ta phải tìm đến mẹ tôi!”.

“Sao cơ, ông ta lừa tiền của mẹ cô à?” Lớp băng mỏng trên phiến lá rơi xuống, Trì Trinh thu tay về, vẻ mặt ngạc nhiên và thông cảm, “Thấy chưa, tôi đã nói từ trước rồi, ông ta là một tên khốn nạn mà mọi người có chịu tin đâu”.

Tuần Tuần tức giận đến mức toàn thân run lên, “Có phải là anh muốn nói rằng, mẹ tôi bị lừa là do tự bà chuốc lấy, là bà đê tiện, cả nhà tôi đê tiện? Lần này thì anh vui rồi chứ, đắc ý rồi chứ?”.

Trì Trinh phủi giọt nước trên tay, lạnh lùng đáp: “Xét đến tâm trạng không vui của cô, tôi không cãi nhau với cô nữa. Tuần Tuần, cô có thành kiến với tôi cũng không sao cả, nhưng trước khi hắt nước bẩn vào người khác thì dù gì cũng phải có lý, nếu không có lý thì cũng phải có bằng chứng. Cô dựa vào đâu mà nói rằng tôi sai Chu Thuỵ Sinh đi lừa người nhà cô. Cho dù ông ta là cậu họ của tôi, thì làm sao tôi biết được chuyện ông ta cùng với mẹ cô? Tôi đẩy hai người ấy lại với nhau à? Cô nhất quyết gán chuyện đó cho tôi thì cô cũng không thoát khỏi liên đới đâu. Cô không chọc tức tôi thì làm sao mẹ cô quen với Chu Thuỵ Sinh, chính là cô đã kéo cả người nhà vào cuộc, cô mới chính là kẻ đầu sỏ tội lỗi!”.

“Là lỗi của tôi!” Tuần Tuần không nén được bật khóc, “Tôi đã sai trăm ngàn lần, lẽ ra tôi không nên tin tưởng anh, không đúng, lẽ ran gay từ đầu tôi đã không nên gặp anh! Anh hận tôi, cũng được thôi, vậy thì anh cứ việc nhằm vào tôi đi. Anh làm cho tôi không còn thứ gì cũng được, thân bại danh liệt cũng được, tôi chấp nhận hết, nhưng vì sao đến người nhà tôi anh cũng không buông tha?”.

“Cô khóc rồi à? Tôi lại cứ tưởng rằng cơ thể của cô không sản sinh ra nước mắt”, Trì Trinh ngạc nhiên nhìn Tuần Tuần.

Tuần Tuần bước từng bước lại gần Trì Trinh, nước mắt cô bị gió thổi khô rất nhanh, khiến cho da mặt căng lên, “Anh đúng là đồ biến thái! Tôi đã từng nói, càng như thế tôi càng coi thường anh! Vì anh thật đáng thương, không có ai yêu quý anh, mẹ anh chẳng để ý gì đến anh, cha anh coi anh như người ngoài, chẳng ai muốn ở bên anh, ngoài tiền ra anh chẳng có gì cả, vì thế nên anh mới khư khư ôm lấy chuyện cũ mà không chịu buông tay. Nếu anh có được một chút hạnh phúc thì anh đã không phải mất nhiều tâm sức như vậy, anh luôn nghĩ tới việc trả thù một người hầu như không hề biết về anh. Nhưng tiếc thay, dù cho anh có giành giật thế nào thì cũng là một gã hề chẳng được ai thích!”.